Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 87: Sở Cuồng Bị Bắt**
**CHƯƠNG 87: SỞ CUỒNG BỊ BẮT**
Gió lạnh gào thét trên đỉnh Vong Hồn Pha, mang theo mùi máu tươi nồng nặc và tro bụi của những quy tắc vừa bị đập nát. Giữa đống đổ nát của đá vụn và linh khí hỗn loạn, Diệp Trần đứng đó, im lìm như một pho tượng cổ xưa.
Bên dưới lớp áo rách rưới, da thịt hắn ẩn hiện những tia sáng vàng kim nhạt thần thánh. Đó không phải là hào quang của linh lực tu tiên chính thống, mà là ánh sáng phát ra từ chính xương tủy — Phàm Thai Kim Cốt. Mỗi lần hắn hít thở, lồng ngực lại phát ra những tiếng kêu trầm đục như tiếng sấm nổ sâu trong lòng đất. Hắn có thể cảm nhận được rõ ràng từng dòng huyết khí cuồn cuộn chảy qua kinh mạch, mạnh mẽ và dẻo dai gấp mười lần so với trước kia.
"Tiểu tử, đừng có đứng đó ngẩn người nữa. Ngươi vừa mới đúc lại kim cốt, cơ thể tuy mạnh nhưng linh hồn chưa hoàn toàn thích ứng. Nếu không thu liễm huyết khí, kẻ thù từ cách đây trăm dặm cũng ngửi thấy mùi của ngươi đấy."
Tiếng nói khàn khàn, mang chút vẻ giễu cợt của Lão Quy vang lên từ trong Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu. Một luồng khói đen nhạt bay ra, ngưng tụ thành hình hài một lão già thấp bé, lưng khòm, đôi mắt ti hí đảo liên tục, lộ rõ vẻ gian xảo.
Diệp Trần chậm rãi siết chặt nắm đấm. Một tiếng *rắc* khô khốc vang lên, không gian xung quanh nắm tay hắn khẽ vặn vẹo. Hắn trầm giọng hỏi:
"Lão Quy, với thực lực hiện tại, nếu gặp lại cao thủ Hóa Thần kỳ trung kỳ, ta có thể trụ được bao nhiêu chiêu?"
Lão Quy vuốt ròm râu thưa thớt, hừ lạnh một tiếng:
"Trụ cái rắm! Ngươi bây giờ là Nghịch Thiên Cốt giai đoạn đầu, nhục thân đã bước vào hàng ngũ sơ cấp của Thần Ma. Nếu chỉ luận về lực phòng ngự và sức mạnh bộc phát thuần túy, mấy tên Hóa Thần kỳ tu luyện bằng đan dược kia căn bản không phá nổi da của ngươi. Nhưng nhớ kỹ, thế giới này không chỉ có nắm đấm, còn có trận pháp, hồn thuật và đạo tắc. Đừng có tưởng có mấy khúc xương vàng là đã có thể đạp nát Cửu Trọng Thiên."
Diệp Trần không đáp, nhưng trong ánh mắt lướt qua một tia kiên định cực đoan. Hắn khẽ cử động vai, bộ xương mới tái tạo phát ra âm thanh như vạn vạn binh khí va chạm. Hắn nhắm mắt lại, dùng thần thức khuếch tán ra xung quanh.
Mục tiêu đầu tiên của hắn lúc này không phải là tìm kẻ thù báo thù, mà là tìm Sở Cuồng.
Hai ngày trước, khi hắn bắt đầu quá trình phá cốt tái tạo đầy hiểm nguy, chính Sở Cuồng — người huynh đệ vào sinh ra tử, kẻ chỉ dựa vào đôi nắm đấm thép mà tu luyện nhục thân — đã một mình dẫn dụ đám chấp pháp giả đi hướng khác. Sở Cuồng lúc đó đã trọng thương, nhưng gã vẫn vỗ ngực cười lớn: *"Trần huynh, huynh cứ việc nghịch thiên, phía sau có ta cản đường. Nếu ta không chết, nhất định sẽ chờ huynh ở quán rượu Phế Tích."*
"Sở huynh…"
Diệp Trần thầm gọi một tiếng, trong lòng dâng lên một dự cảm không lành. Hắn đạp mạnh bước chân đầu tiên.
*Oanh!*
Mặt đất Vong Hồn Pha nứt toác thành một hố sâu đường kính mười trượng. Thân hình Diệp Trần như một mũi tên vàng xé toạc màn sương mù, lao vút về phía chân núi. Với tốc độ hiện tại, hắn thậm chí không cần phi kiếm, nhục thân xé gió mà đi, để lại phía sau những tiếng nổ siêu thanh kinh người.
—
Quán rượu Phế Tích nằm ở bìa rừng Hắc Ám, là nơi dừng chân duy nhất của những tán tu và kẻ lưu vong tại khu vực ranh giới giữa Đệ Nhị và Đệ Tam Trọng Thiên. Thường ngày, nơi đây luôn ồn ào tiếng cãi vã, mùi rượu rẻ tiền và nồng nặc sát khí.
Nhưng hôm nay, từ đằng xa, Diệp Trần đã ngửi thấy một mùi khác.
Mùi máu. Và không khí lạnh lẽo đến thấu xương.
Khi đôi chân Diệp Trần chạm đất, hắn đứng trước cửa quán rượu. Cảnh tượng trước mắt khiến sát khí trong lòng hắn vốn đang bị kìm nén chợt bùng phát như núi lửa.
Cửa gỗ vỡ nát. Bên trong quán, hàng chục thi thể tán tu nằm la liệt, người thì bị đóng băng đến chết, kẻ thì bị lôi điện đánh thành than tro. Ở giữa gian phòng chính, một cây cột trụ lớn làm bằng đồng nguyên chất đang cắm sâu xuống nền đất.
Và trên cây cột đó, một bóng người cao lớn đang bị xích sắt xuyên thấu qua bả vai, treo lơ lửng.
Đó là Sở Cuồng.
Gã thợ rèn thô kệch ngày nào giờ đây tơi tả không ra hình người. Bộ ngực trần trụi đầy rẫy những vết roi cháy sém, một cánh tay đã bị bẻ gãy gập ra sau một cách tàn nhẫn. Máu từ những vết xích sắt vẫn đang tí tách nhỏ xuống sàn gỗ, tạo thành một vũng đỏ sậm kinh tâm động phách.
"Sở Cuồng!"
Diệp Trần gầm lên một tiếng, định lao tới.
"Đứng lại!"
Lão Quy từ trong thức hải hét lớn cảnh báo: "Có trận pháp! Đừng trúng kế!"
Ngay khi bước chân Diệp Trần vừa khựng lại, không gian xung quanh quán rượu bỗng chốc vặn vẹo. Tám đạo quang trụ màu lam nhạt vọt lên từ tám hướng, tạo thành một lồng giam bát quái khóa chặt mọi lối ra vào.
Từ phía sau quầy rượu đổ nát, một bóng người chậm rãi bước ra. Đó là một nam tử trẻ tuổi mặc trường bào trắng thêu họa tiết mây xanh, tay cầm quạt giấy, khí thái thanh cao nhưng đôi mắt lại lộ ra vẻ tàn nhẫn tột cùng. Đi theo sau hắn là bốn lão giả, hơi thở mỗi người đều thâm trầm tựa vực sâu — Hóa Thần kỳ đỉnh phong!
Nam tử trẻ tuổi nhìn Diệp Trần bằng nửa con mắt, cười khẩy:
"Ngươi chính là tên phế vật Phàm Cốt khiến Mộ Dung gia phải nhọc lòng bận tâm? Ta còn tưởng là ba đầu sáu tay thế nào, hóa ra cũng chỉ là một tên tu sĩ nhục thân quê mùa."
Hắn khẽ gập quạt, chỉ về phía Sở Cuồng đang hôn mê:
"Tên to xác này thực sự rất cứng đầu. Ta đã dùng 'Hàn Băng Thấu Xương Đinh' đóng vào phế phủ của hắn suốt ba canh giờ, vậy mà hắn vẫn không chịu mở miệng nói ra chỗ ngươi ẩn náu. Cuối cùng, ta phải dùng đến bí thuật tìm hồn, mới biết được các ngươi ước định ở đây."
Diệp Trần đứng lặng trong trận pháp, hai mắt hắn dần đỏ ngầu, một luồng khí tức nóng bỏng bắt đầu từ dưới lòng bàn chân bốc lên, khiến mặt đất dưới chân hắn bắt đầu nóng chảy.
"Ngươi là ai?" Giọng nói của Diệp Trần khàn đặc, mang theo áp lực nghẹt thở.
"Thẩm Băng Kiều, Đường chủ Chấp Pháp đường của Băng Tuyết Tiên Cung ở Đệ Tam Trọng Thiên." Nam tử kiêu ngạo đáp, ánh mắt đột nhiên lóe lên tia tham lam: "Mộ Dung Thần thiếu chủ nói trên người ngươi có bảo vật nghịch thiên. Khôn hồn thì dâng ra đây, ta sẽ cho tên huynh đệ này của ngươi được chết thống khoái. Nếu không…"
Thẩm Băng Kiều vung tay, một đạo hàn băng kình khí bắn ra, quật mạnh vào vết thương trên vai Sở Cuồng.
"A…!!!"
Sở Cuồng bị đau đớn kịch liệt làm cho tỉnh lại. Gã hé đôi mắt đầy máu, nhìn thấy Diệp Trần, đồng tử khẽ co rụt lại. Gã dùng chút sức tàn cuối cùng, khàn giọng gào lên:
"Trần huynh… chạy đi! Đừng… đừng lo cho ta! Bọn chúng… bọn chúng có Hóa Thần đại trận…"
"Câm miệng!" Thẩm Băng Kiều lạnh lùng phất tay, một đạo linh lực khóa chặt cổ họng Sở Cuồng, khiến gã chỉ còn có thể phát ra tiếng *ư ừ* uất nghẹn.
Diệp Trần cúi đầu, tóc mái che khuất đôi mắt, nhưng toàn bộ căn phòng bắt đầu rung chuyển dữ dội. Lão Quy trong thức hải cũng cảm thấy lạnh sống lưng. Lão biết, Diệp Trần đang ở trạng thái phẫn nộ nhất. Mỗi khi hắn bình tĩnh đến đáng sợ như thế này, chính là lúc hắn sẵn sàng liều mạng để tàn sát.
"Băng Tuyết Tiên Cung sao?" Diệp Trần thấp giọng lẩm bẩm, "Lăng Tuyết Y là Thánh nữ của các ngươi. Cô ấy từng vì ta mà chịu khổ, ta vốn không muốn làm khó người của Tiên Cung. Nhưng các ngươi…"
Hắn đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt rực lửa vàng kim xé toạc màn sương mờ của trận pháp:
"Các ngươi dám động đến huynh đệ của ta!"
"Hừ, khẩu khí lớn đấy! Lên cho ta! Phế bỏ tứ chi hắn, giữ lại mạng để tra khảo!" Thẩm Băng Kiều ra lệnh.
Bốn lão giả Hóa Thần kỳ cùng lúc ra tay. Bốn đạo pháp tắc khác nhau — Kim, Mộc, Thủy, Hỏa — hóa thành bốn sợi xích linh lực khổng lồ, mang theo uy áp của tầng trời thứ ba cuồn cuộn đổ ập xuống đầu Diệp Trần. Không gian trong quán rượu bị ép đến vỡ vụn, gạch đá hóa thành cát bụi.
Sở Cuồng trừng lớn mắt, nước mắt hòa lẫn máu chảy dài. Gã tuyệt vọng, gã không muốn Diệp Trần vì cứu gã mà nộp mạng.
Thế nhưng, một cảnh tượng không ai ngờ tới đã xảy ra.
Diệp Trần không tránh không né. Hắn đứng vững như một ngọn thần sơn trung tâm vũ trụ. Khi bốn sợi xích linh lực chạm vào cơ thể hắn, chúng không hề xuyên thấu hay trói buộc được hắn. Ngược lại, một âm thanh vang dội như tiếng chuông đồng vang lên từ sâu trong cốt tủy của Diệp Trần.
*Keng! Keng! Keng! Keng!*
Bốn sợi xích trực tiếp bị đánh bật trở lại. Diệp Trần bước tới một bước.
*Răng rắc!*
Mặt đất phía dưới bàn chân hắn nổ tung. Bát Quái Trận Pháp đang vận hành trơn tru bỗng nhiên khựng lại, các đạo trận văn bắt đầu xuất hiện những vết nứt chi chít.
"Cái gì? Nhục thân của hắn… dùng da thịt tiếp nhận công kích của Hóa Thần đỉnh phong mà không có một vết xước?" Một lão giả kinh hãi thốt lên.
Diệp Trần không nói lời nào, bước thứ hai đạp xuống.
*Bùm!*
Cả quán rượu Phế Tích sụp đổ hoàn toàn. Uy áp từ Phàm Thai Kim Cốt bộc phát, hóa thành một vòng xoáy linh khí cuồng bạo đánh tan tành tám đạo quang trụ của trận pháp giam giữ.
Hắn giống như một vị ác thần bước ra từ u minh, mỗi bước chân đều mang theo nhịp đập của trời đất.
Thẩm Băng Kiều nụ cười trên mặt cứng đờ, quạt giấy trong tay rơi rụng: "Ngươi… ngươi không phải Phàm Cốt! Đây là thể chất gì? Tại sao ta không cảm nhận được linh lực, chỉ có sát khí thuần túy?"
Diệp Trần xuất hiện trước mặt lão giả đứng gần nhất. Tốc độ nhanh đến mức dường như hắn vừa xuyên không gian mà đến. Lão giả kia sợ hãi gào lên, vội vàng triệu hồi ra một kiện pháp bảo tấm khiên bằng đá cấp bậc Linh khí thượng phẩm để chắn trước ngực.
"Cút!"
Diệp Trần tung ra một quyền giản đơn. Không có hoa mỹ, không có thuật pháp. Chỉ là sức mạnh thuần túy của Kim Cốt.
*Oanh!*
Kiện linh khí thượng phẩm vỡ nát như gốm sứ vụn. Nắm đấm của Diệp Trần xuyên thẳng qua tấm khiên, đấm nát lồng ngực của vị lão giả Hóa Thần kỳ kia, đánh văng gã ra xa mấy trăm trượng, trực tiếp hóa thành một làn sương máu giữa không trung.
Thần hồn của lão giả vừa bay ra định chạy trốn, đã bị một luồng khí nóng vàng kim từ tay Diệp Trần túm lấy, bóp nát vụn.
Một chiêu, giết chết Hóa Thần đỉnh phong!
Cả không gian rơi vào tĩnh lặng đến rợn người.
Diệp Trần quay sang nhìn Thẩm Băng Kiều, ánh mắt đầy rẫy sự lạnh lẽo:
"Ngươi nói, muốn đóng đinh vào phế phủ của hắn suốt ba canh giờ?"
Hắn tiến thêm một bước, áp lực kinh hồn khiến Thẩm Băng Kiều và ba lão giả còn lại phải lùi bước chân run rẩy.
"Bây giờ, ta sẽ đóng từng mảnh xương của ngươi vào dưới đáy địa ngục."
Sát ý ngập trời. Diệp Trần không còn là kẻ bị truy sát ngày nào. Một bước đạp phá, chân chính bắt đầu từ hôm nay.
Huynh đệ chịu nhục, nhất định phải dùng máu của cả một tông môn để rửa sạch!