Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 113: Sự Hối Hận Muộn Màng**
**CHƯƠNG 113: SỰ HỐI HẬN MUỘN MÀNG**
Gió rít gào trên đỉnh Thiên Lan, mang theo mùi khét lẹt của lôi điện và mùi máu tanh nồng nặc. Bầu trời vốn xanh thẳm của Trung Tam Thiên giờ đây bị xé toạc bởi những tia sét màu tím sẫm, đặc quánh áp lực của một vị Chân Tiên đang phẫn nộ.
Dưới chân vách đá đổ nát, Linh Nhi khuỵu xuống. Sợi xích Hàn Thiết từng trói buộc nàng giờ chỉ còn là những mảnh vụn xám xịt nằm rải rác. Nàng ngước đôi mắt đờ đẫn, nhòe lệ nhìn bóng lưng phía trước. Đó là một tấm lưng rộng, rắn chắc với những vết sẹo đan xen như những chiến tích của sự sinh tử. Mỗi khi lôi quang rực sáng, bóng lưng ấy lại đổ dài xuống chân nàng, sừng sững và bất diệt như một ngọn núi cổ đại.
"Diệp… Diệp Trần…"
Giọng nàng run rẩy, khàn đặc. Cái tên ấy, từng có thời nàng gọi với vẻ yêu chiều giả tạo, lại có lúc nàng thốt ra với sự khinh miệt cùng cực tại Thanh Vân Trấn năm nào. Nhưng giờ đây, khi thốt lên hai chữ đó, lồng ngực nàng thắt lại, đau đớn như bị ngàn vạn mũi kim đâm vào.
Diệp Trần không quay đầu lại. Hắn đang đứng giữa tâm bão của lôi đình, toàn thân bao phủ bởi một tầng ánh sáng mờ ảo từ xương cốt phát ra. Đó là khí tức của "Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt", mỗi khi nó bị lôi điện đả kích, một tiếng ngân rung trầm đục lại phát ra từ trong tủy, hấp thụ thiên lôi để tôi luyện chính mình.
"Câm miệng."
Giọng Diệp Trần lạnh lùng đến thấu xương, không chứa một chút tình cảm nào, thậm chí cả thù hận cũng không còn. Với hắn hiện tại, Linh Nhi chẳng qua chỉ là một bụi trần vô tình bay ngang qua hành trình của mình.
Cửu Lôi Chân Quân đứng trên hư không, hai tay chắp sau lưng, đôi mắt lấp lánh tia chớp nhìn xuống: "Hừ, một tên mang Phàm Cốt thấp kém, dám ở trước mặt bản quân diễn kịch anh hùng cứu mỹ nhân? Diệp Trần, ngươi có biết phá vỡ xiềng xích của bản quân nghĩa là gì không? Đó là tuyên chiến với ý chí của Thiên Đạo!"
Diệp Trần ngước mắt, đôi đồng tử của hắn dường như có ngọn lửa đen đang bùng cháy. Hắn nhẹ nhàng nắm chặt nắm đấm, khớp xương kêu lên những tiếng *rắc rắc* giòn tan.
"Thiên Đạo? Nếu Thiên Đạo muốn ta quỳ, ta sẽ đạp nát cái Thiên đó. Nếu Tiên nhân muốn ta chết, ta sẽ khiến Tiên giới phải nhuốm máu."
"Ngông cuồng!" Cửu Lôi Chân Quân phất tay. Một đạo lôi trụ khổng lồ như một con rồng tím dài hàng trăm trượng từ trên chín tầng mây lao xuống, nhắm thẳng đỉnh đầu Diệp Trần mà oanh tạc.
Linh Nhi kinh hoàng thét lên một tiếng, theo bản năng muốn lao tới che chắn, dù nàng biết bản thân lúc này chỉ là một kẻ phế nhân. Nhưng một cánh tay sắt đá đã chặn nàng lại. Sở Cuồng trầm giọng: "Đừng làm vướng chân hắn. Nhìn cho kỹ đi, đây mới chính là người mà năm đó ngươi đã coi thường."
*Uỳnh!*
Mặt đất đỉnh Thiên Lan sụp đổ, bụi mù bao phủ vạn trượng. Giữa trung tâm vụ nổ, Diệp Trần không hề lùi lại nửa bước. Hắn đưa một bàn tay lên, không dùng linh lực, không dùng pháp bảo, chỉ bằng lòng bàn tay trần trụi để đỡ lấy đạo lôi trụ kia.
Sét đánh vào da thịt hắn, tạo nên những vết cháy xém đỏ hỏn, nhưng ngay lập tức, bên dưới lớp da ấy, Nghịch Thiên Cốt tỏa ra hào quang nhàn nhạt, chữa lành vết thương với tốc độ kinh người. Diệp Trần nghiến răng, một tay bóp nát vụn lôi đình đang nhảy múa, khí thế vọt thẳng lên trời cao.
Linh Nhi chứng kiến cảnh tượng ấy, tim nàng như ngừng đập.
Nàng chợt nhớ về quá khứ tại Diệp Gia. Ngày ấy, Diệp Trần dù bị gọi là phế vật Phàm Cốt, nhưng vẫn luôn dành cho nàng những điều tốt đẹp nhất. Nàng nhớ lần mình bị phong hàn, hắn đã quỳ suốt đêm dưới mưa để cầu một viên đan dược bình thường. Khi đó, nàng cảm động, nhưng sự cảm động ấy nhanh chóng bị tham vọng và sự kiêu ngạo của Mộ Dung Thần che lấp. Nàng đã nghĩ, tình yêu của một kẻ phàm nhân thì có ích gì so với tương lai rạng rỡ của một vị tiên phu nhân sở hữu Hoàng Kim Tiên Cốt?
Nàng đã chọn Mộ Dung Thần, chọn phản bội, chọn nhìn Diệp Trần bị phế bỏ gân mạch và ném xuống vực sâu.
Nhưng giờ đây, Mộ Dung Thần ở đâu? Hắn đã sớm bị Diệp Trần giẫm dưới chân như một con sâu cái kiến. Còn nàng, kẻ đã từng nghĩ mình thông minh khi chọn kẻ mạnh, lại bị chính những "vị tiên" cao quý kia coi như một món đồ chơi, một vật tế thần không hơn không kém.
Nàng nhìn Diệp Trần đang chiến đấu trên không trung, mỗi bước chân hắn đạp vào hư không là một lần không gian vỡ nát. Hắn mạnh mẽ, hiên ngang, và cô độc. Sự mạnh mẽ đó đáng lẽ đã thuộc về nàng, đáng lẽ nàng đã là người đứng bên cạnh hắn, cùng hắn nhìn xuống thế gian này.
"Ta đã sai… ta thực sự đã sai rồi…" Linh Nhi lẩm bẩm, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt lấm lem bùn đất và máu.
Nàng bò về phía trước, hướng về phía trận chiến, giọng nói nhỏ bé giữa tiếng sấm rền: "Diệp Trần… cứu ta… làm ơn hãy nhìn ta một lần… ta nguyện làm trâu làm ngựa cho ngươi, chỉ cần… chỉ cần ngươi cho ta quay lại…"
Diệp Trần đang chuẩn bị tung ra một cú đấm định đoạt, đột nhiên khựng lại một nhịp. Hắn không cúi đầu, nhưng thanh âm lạnh lẽo của hắn lọt vào tai nàng:
"Linh Nhi, ngươi có biết địa ngục thực sự không phải là việc bị xích bằng sắt hay bị tra tấn bằng roi điện không?"
Linh Nhi ngẩn người, đôi môi run rẩy: "Là… là gì?"
"Là sự hối hận muộn màng."
Diệp Trần hít sâu một hơi, toàn thân hắn phát ra tiếng nổ bùng phát, nhục thân cường hóa đến mức tối đa: "Ngươi cầu xin ta cứu ngươi khỏi địa ngục này, nhưng ngươi không hiểu rằng, chính tâm địa của ngươi đã tạo ra địa ngục đó. Ta cứu ngươi hôm nay, không phải vì còn vương vấn, mà là để trả lại một ân tình cuối cùng của thuở thiếu thời. Từ giây phút này, Diệp Trần của Thanh Vân Trấn đã chết thật rồi."
"Không… Đừng nói thế…" Linh Nhi tuyệt vọng gào khóc. Nàng nhận ra sự thật cay đắng nhất: Diệp Trần không giết nàng, nhưng hắn đã xóa sổ sự tồn tại của nàng ra khỏi thế giới của hắn. Với hắn, nàng còn không bằng một kẻ thù.
Cửu Lôi Chân Quân nhân lúc Diệp Trần phân tâm, lôi điện trong tay kết thành một thanh trường thương tím sẫm: "Chết đi cho bản quân!"
"Nghịch Thiên Hóa Long — Nhất Quyền Băng Thiên!"
Diệp Trần gầm lên một tiếng như rồng ngâm. Hắn mặc kệ lôi thương đâm xuyên qua bả vai, máu bắn tung tóe. Nghịch Thiên Cốt trong người hắn điên cuồng hấp thụ năng lượng từ vết thương đó. Hắn dồn toàn bộ sức mạnh vào nắm đấm phải, đấm thẳng vào ngực Chân Quân.
*Răng rắc!*
Tiếng xương ngực của một vị Chân Tiên vỡ nát vang lên rõ mồn một. Cửu Lôi Chân Quân trợn tròn mắt, phun ra một ngụm máu lớn, cơ thể như một quả cầu lửa lao thẳng xuống mặt đất, tạo ra một hố sâu thăm thẳm ngay cạnh chỗ Linh Nhi đang quỳ.
Bụi trần lắng xuống.
Diệp Trần từ từ đáp xuống mặt đất, đôi chân trần chạm vào nền đá lạnh lẽo. Bả vai hắn vẫn còn lỗ thủng do lôi thương để lại, nhưng hắn thậm chí chẳng buồn nhíu mày.
Linh Nhi run rẩy nhìn vị Chân Tiên cao cao tại thượng giờ đây đang nằm thoi thóp, rồi nhìn lại Diệp Trần đang đứng trước mặt. Nàng vươn bàn tay bẩn thỉu của mình ra, muốn chạm vào gấu áo của hắn, nhưng Diệp Trần đã bước qua.
Mũi chân hắn lướt qua những ngón tay nàng, lạnh nhạt và dứt khoát.
"Đi đi." Hắn nói, bóng lưng dần khuất xa trong làn sương mù của đỉnh Thiên Lan. "Đi tìm một nơi nào đó mà sống nốt quãng đời còn lại như một người phàm. Đừng bao giờ để ta thấy ngươi một lần nữa. Đó là lòng từ bi duy nhất ta dành cho kẻ đã từng là thanh mai trúc mã."
Linh Nhi đờ người nhìn theo cái bóng ấy tan biến. Nàng muốn hét lên, muốn cầu xin thêm lần nữa, nhưng cổ họng nàng như bị bóp nghẹt. Nàng biết, cánh cửa dẫn đến cuộc đời của Diệp Trần đã vĩnh viễn đóng lại trước mắt nàng.
Sở Cuồng đi đến bên cạnh, nhìn Linh Nhi bằng ánh mắt vừa thương hại vừa khinh bỉ: "Trên đời này có những thứ mất đi rồi thì không bao giờ tìm lại được. Tiên cốt quý giá của ngươi đâu rồi? Tham vọng của ngươi đâu rồi? Cuối cùng, ngươi chỉ còn lại một tấm thân tàn tạ và một ký ức đau đớn đến tận xương tủy."
Linh Nhi vùi mặt xuống đất, tiếng khóc của nàng bị gió đỉnh Thiên Lan cuốn đi, tan loãng vào không trung. Nàng từng nghĩ mình đã từ bỏ một tảng đá để lấy một viên ngọc, nhưng hóa ra nàng đã vứt bỏ cả một bầu trời để lấy một vốc cát bụi.
Phía xa, Diệp Trần bước đi vững chãi. Mỗi bước chân của hắn như vang vọng lời thề nguyện:
"Nhất bộ đạp phá Cửu Trọng Thiên!"
Ánh tà dương buông xuống trên đỉnh Thiên Lan, kéo dài bóng của một vị chiến thần đang lột xác. Phía sau hắn là quá khứ tan vỡ, phía trước hắn là con đường đẫm máu dẫn đến đỉnh cao của vạn cổ thiên thu.