Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 115: Đột Phá Khai Khiếu Viên Mãn**
**CHƯƠNG 115: ĐỘT PHÁ KHAI KHIẾU VIÊN MÃN**
Trong màn đêm thâm u của một hang động cổ xưa nằm ẩn mình giữa kẽ hở không gian của Giới Bích, không khí đặc quánh như thể có thể cầm nắm được. Đây là nơi linh khí của Hạ Tam Thiên và Trung Tam Thiên giao thoa, hỗn loạn nhưng lại ẩn chứa một nguồn năng lượng nguyên thủy dồi dào đến đáng sợ.
Diệp Trần ngồi xếp bằng trên một tảng đá đen nhám, vầng trán hắn lấm tấm mồ hôi. Sau khi đoạn tuyệt nhân quả với Tiên Tử Linh Nhi, tâm cảnh của hắn lúc này đạt đến một độ trong trẻo lạ thường. Sự thù hận không còn là xiềng xích, mà đã trở thành ngọn lửa hừng hực thúc đẩy hắn tiến về phía trước.
“Nhóc con, chuẩn bị xong chưa?” Giọng nói khàn đặc của Lão Quy vang lên từ sâu trong thức hải. Một bóng rùa đen mờ ảo hiện ra, ánh mắt nó nghiêm trọng chưa từng có. “Khai Khiếu Cảnh đối với kẻ tu tiên bình thường là mở mang kinh mạch, nhưng với kẻ mang Phàm Cốt nghịch thiên như ngươi, đó là khai thiên lập địa ngay trong chính xác thân này. 108 huyệt đạo, thiếu một cũng không xong, sai một li là hồn xiêu phách tán.”
Diệp Trần không mở mắt, chỉ khàn giọng đáp: “Lão Quy, ông nói hơi nhiều rồi. Bắt đầu đi.”
Lão Quy hừ lạnh một tiếng, nhưng đôi bàn chân ngắn cũn của nó lại bắt đầu kết ấn phức tạp. Từ trong Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, một dòng năng lượng màu đen xám hung hãn tràn ra, như một con rồng giận dữ lao vào huyết quản của Diệp Trần.
“Nghịch Thiên Hóa Long Quyết – Khai!”
Diệp Trần khẽ gầm lên một tiếng. Toàn bộ 206 mảnh Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt trong người hắn bắt đầu run rẩy, phát ra những tiếng kêu *răng rắc* khô khốc. Mỗi mảnh xương đều tỏa ra ánh sáng xám đen u uẩn, chúng bắt đầu nôn ra những luồng khí tức viễn cổ, phối hợp với năng lượng từ Nghịch Mệnh Châu lao thẳng về phía các huyệt đạo.
Cảnh giới Khai Khiếu, mỗi một huyệt đạo được mở ra chính là một kho chứa sức mạnh. Bình thường, thiên tài xuất chúng nhất cũng chỉ mở được 72 huyệt đạo là đã có thể trùng kích lên cảnh giới tiếp theo. Nhưng Diệp Trần muốn nhiều hơn thế. Hắn muốn sự hoàn mỹ tuyệt đối – 108 huyệt đạo, con số ứng với Thiên can và Địa chi.
*Uỳnh!*
Huyệt đạo thứ 100 nổ tung trong cơn đau thấu xương. Diệp Trần cảm giác như có một thanh cự chùy đập thẳng vào linh hồn. Da thịt hắn nứt toác, máu tươi tuôn ra nhưng vừa chạm vào không khí đã bị nhiệt độ cơ thể hắn nung cháy thành những làn khói đỏ sậm.
*Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!*
Ba huyệt đạo tiếp theo đồng loạt khai mở. Mỗi lần một huyệt đạo được thắp sáng, bên trong đó lại hiện lên một vòng xoáy tinh hà nhỏ bé. Diệp Trần không còn cảm thấy mình là một con người bằng xương bằng thịt nữa, mà cơ thể hắn giống như một vũ trụ bao la đang trong quá trình thành hình.
Ở một góc hang động, Sở Cuồng đứng canh gác, tay siết chặt chiến phủ. Cảm nhận được ba động đáng sợ phát ra từ Diệp Trần, Sở Cuồng không nén nổi kinh hãi: “Diệp huynh… rốt cuộc huynh đang tu luyện công pháp quái quỷ gì? Áp lực này, cho dù là cao thủ Hóa Thần cũng không có được.”
Phía sau Diệp Trần, hư ảnh một con hắc long mang theo hơi thở của vạn cổ u linh hiện ra, gào thét thiên địa. Nó quấn quanh người hắn, mỗi một nhịp thở của nó lại làm không gian xung quanh rạn nứt.
“Đến rồi! 4 huyệt đạo cuối cùng!” Lão Quy thét lên. “Trấn định tâm thần! Nhất thiết không được phân tâm!”
Cơn đau lúc này đã vượt quá giới hạn chịu đựng của con người. 104 huyệt đạo đã mở đang cuồng bạo hút lấy linh khí xung quanh, tạo thành một cơn lốc xoáy khổng lồ bao trùm lấy hang động. Xương cốt của Diệp Trần bắt đầu nứt ra rồi lại tái tạo ngay lập tức dưới tác dụng của Nghịch Thiên Cốt. Cứ mỗi lần gãy đi và liền lại, xương cốt của hắn lại trở nên bóng loáng và đen kịt như huyền thiết nghìn năm.
Huyệt đạo thứ 105… 106… 107…
Lúc này, cơ thể Diệp Trần đã sáng rực lên như một vị thần. 107 điểm sáng li ti liên kết với nhau bằng những sợi tơ năng lượng màu huyết sắc, tạo thành một bản đồ tinh tú bí ẩn ngay trên da thịt hắn. Chỉ còn lại duy nhất một điểm tối cuối cùng nằm ngay chính giữa đỉnh đầu – huyệt Thiên Linh.
Huyệt đạo này là tử huyệt, cũng là thiên môn. Nếu mở thành công, hắn sẽ bước vào viên mãn, thông suốt trời đất. Nếu bại, toàn bộ sức mạnh của 107 huyệt đạo kia sẽ phản phệ, biến hắn thành tro bụi.
“Trời muốn định đoạt mạng ta, ta lại muốn đạp nát trời xanh!” Diệp Trần đột ngột mở mắt. Đôi mắt hắn lúc này không còn lòng trắng, chỉ còn lại một màu đen sâu thẳm của hố đen vũ trụ.
Hắn dồn toàn bộ sức mạnh còn sót lại, kích phát triệt để Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu. Viên châu rung động mạnh mẽ, một tia sáng màu tím đen vọt ra, như một mũi khoan tử thần nhắm thẳng vào huyệt Thiên Linh.
*RẮC!*
Một tiếng nổ chấn động cả sơn mạch Thiên Lan vang lên. Một cột sáng đen sẫm từ đỉnh đầu Diệp Trần phóng thẳng lên trời xanh, xuyên thủng mây đen, va chạm vào Giới Bích của tầng trời thứ ba khiến nó rung chuyển dữ dội.
Vào giây phút ấy, 108 huyệt đạo trên người Diệp Trần hoàn toàn thông suốt. Chúng bắt đầu vận chuyển theo một quy luật cổ xưa, hút cạn toàn bộ linh khí trong vòng mười dặm chỉ trong một hơi thở. Bên trong cơ thể hắn, tinh hà vạn trượng hiện ra, mỗi một huyệt đạo là một ngôi sao rực rỡ, lấp lánh giữa màn đêm mênh mông của cơ bắp và huyết mạch.
Khai Khiếu Viên Mãn!
Sức mạnh trong cơ thể Diệp Trần điên cuồng tăng trưởng. Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt lúc này đã hoàn toàn chuyển hóa, không còn là xương phàm, mà là một loại vật chất siêu thoát khỏi quy luật của Cửu Trọng Thiên. Hắn cảm nhận được mình có thể một đấm đấm nát núi non, một bước đạp gãy sông dài.
Diệp Trần chậm rãi đứng dậy. Động tác của hắn cực nhẹ, nhưng mỗi khi bàn chân hắn chạm xuống đất, mặt đất lại nứt toác như vảy tê tê. Khí thế của hắn lúc này không còn là sự sắc sảo của một thanh kiếm mới mài, mà là sự thâm trầm, uy nghiêm của một vị chúa tể vừa tỉnh giấc sau giấc ngủ nghìn thu.
Lão Quy thở phào nhẹ nhõm, thân ảnh nó nhạt đi rõ rệt, hiển nhiên đã tốn không ít tâm sức giúp hắn hộ pháp: “Khá lắm nhóc con. 108 huyệt đạo viên mãn… từ thời Thái Cổ đến nay, kẻ làm được điều này chỉ đếm trên đầu ngón tay. Bây giờ, ngươi đã có tư cách để dẫm lên mảnh đất của Trung Tam Thiên rồi.”
Diệp Trần siết chặt nắm tay, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn như sóng thần trong huyết quản. Hắn nhìn ra phía cửa hang, nơi ánh bình minh đầu tiên của ngày mới đang chiếu vào. Ánh mắt hắn hướng về phía thượng tầng của Cửu Trọng Thiên, nơi những kẻ tự xưng là Tiên, là Thần đang ngự trị.
“Phàm Cốt thì sao? Thiên mệnh thì thế nào?” Hắn khẽ lẩm bẩm, thanh âm trầm thấp nhưng chứa đựng sự tự tin vô bờ bến. “Bước đầu tiên trên con đường đạp nát Cửu Trọng Thiên… bắt đầu từ hôm nay.”
Sở Cuồng đi tới, vỗ mạnh vào vai Diệp Trần, cười sảng khoái: “Diệp huynh, ta cứ ngỡ huynh vừa định tự nổ tung để lôi ta đi cùng đấy chứ! Chúc mừng huynh!”
Diệp Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng nhưng kiên định: “Đi thôi, Trung Tam Thiên đang chờ chúng ta. Đã đến lúc để đám người tự phụ ở trên đó biết rằng, một kẻ mang Phàm Cốt một khi đã nghịch mệnh, sẽ đáng sợ đến nhường nào.”
Hai bóng người một cao lớn thô kệch, một gầy gò thanh mảnh nhưng vững chãi như núi, bước ra khỏi hang động, hiên ngang tiến về phía ánh sáng rực rỡ của Giới Bích. Phía sau họ, 108 vì tinh tú trong cơ thể Diệp Trần vẫn âm thầm tỏa sáng, báo hiệu cho một cuộc tàn sát và thay đổi trật tự sắp sửa diễn ra.