Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 116: Thần Ma Luyện Thể Pháp**
Trước mặt Diệp Trần và Sở Cuồng, Giới Bích hiện ra như một bức tường pha lê vạn dặm, ngăn cách giữa Hạ Tam Thiên mỏng manh và Trung Tam Thiên đầy rẫy cường giả. Những luồng lôi điện màu tím thẫm như những con cự long cuồng loạn đang uốn lượn dọc theo ranh giới ấy, tạo ra tiếng nổ ầm uất khiến linh hồn người nghe phải run rẩy.
Áp lực từ Giới Bích đủ để nghiền nát bất kỳ tu sĩ Trúc Cơ nào nếu dám bén mảng lại gần. Nhưng lúc này, Diệp Trần đứng đó, vạt áo rách nát bay phất phơ trong cuồng phong, đôi mắt hắn bình thản đến lạ thường. 108 huyệt đạo trên cơ thể hắn đang nhịp nhàng hô hấp theo một tần số kỳ lạ, mỗi lần hô hấp là một lần hút sạch linh khí hỗn loạn xung quanh.
“Nhóc con, nhìn thấy luồng Tử Cực Thần Lôi kia không?” Thanh âm của Lão Quy vang lên trong thức hải, lần này không có vẻ gì là cợt nhả, mà tràn đầy sự nghiêm trọng. “Giai đoạn Phàm Cốt của ngươi đã viên mãn. Nhưng muốn lên Trung Tam Thiên và xa hơn nữa là Đệ Cửu Trọng Thiên, chỉ có bộ xương cứng là chưa đủ. Ngươi cần một nhục thân đủ sức chứa đựng sức mạnh của Thần và Ma.”
Diệp Trần khẽ cau mày: “Thần Ma Luyện Thể Pháp?”
“Đúng vậy.” Lão Quy trầm giọng nói tiếp. “Hầu hết tu sĩ chỉ chú trọng luyện khí, coi nhục thân là cái túi da mục nát. Kẻ tu luyện thể thuật thông thường thì cũng chỉ là rèn luyện gân cốt. Nhưng Thần Ma Luyện Thể mà ta sắp truyền cho ngươi, là lấy huyết mạch của vạn tộc làm mồi nham, lấy lôi đình làm búa tạ, lấy chính ý chí của ngươi làm ngọn lửa trung tâm. Ngươi sẽ không còn là người, cũng chẳng phải tiên, mà là một tồn tại siêu thoát.”
Diệp Trần nhìn vào vùng tâm chấn của Giới Bích, nơi lôi điện đậm đặc nhất: “Phải bắt đầu từ đâu?”
“Ngay tại đây! Dùng lôi kiếp ngăn cách hai tầng giới diện để tẩy tủy hoán huyết. Diệp Trần, quá trình này sẽ đau đớn gấp vạn lần lúc ngươi tái tạo Nghịch Thiên Cốt. Nếu ý chí ngươi dao động dù chỉ một chút, 108 huyệt đạo kia sẽ phản phệ, khiến ngươi hóa thành tro bụi trong nháy mắt.”
Sở Cuồng đứng bên cạnh cảm nhận được luồng khí tức tử vong tỏa ra từ phía trước, hắn lo lắng nắm lấy thanh trọng kiếm sau lưng: “Diệp huynh, Giới Bích này dường như đang cuồng bạo hơn mọi khi. Hay là chúng ta đợi một chút?”
Diệp Trần lắc đầu, khóe môi khẽ nhếch lên thành một đường cong ngạo nghễ: “Sở huynh, con đường của chúng ta vốn là nghịch mệnh. Trời càng muốn ngăn, ta càng phải đạp tới. Huynh lui ra xa một chút, ta muốn dùng lôi đình này để luyện thể!”
Nói đoạn, Diệp Trần không đợi Sở Cuồng phản ứng, hắn sải bước tiến thẳng vào vùng lõi của lôi vân.
"Răng rắc!"
Một đạo Tử Cực Thần Lôi to bằng cột đình từ trên không giáng xuống, nhắm thẳng đỉnh đầu Diệp Trần mà đánh tới. Diệp Trần không tránh không né, hắn gầm nhẹ một tiếng, 108 huyệt đạo trên cơ thể đồng loạt bùng phát ánh sáng rực rỡ như 108 ngôi sao.
"Uỳnh!"
Khói bụi mịt mù, mặt đất dưới chân Diệp Trần lún sâu xuống vài trượng. Da thịt của hắn ngay lập tức bị nổ tung, máu tươi đỏ thẫm bắn ra nhưng chưa kịp rơi xuống đất đã bị lôi điện nung nóng thành một lớp sương máu bao phủ quanh thân.
“Tụ!” Diệp Trần nghiến răng, thanh âm phát ra từ kẽ răng đầy máu.
Theo lời khẩu quyết của Lão Quy, hắn bắt đầu dẫn dắt luồng năng lượng lôi điện tàn bạo kia đi vào kinh mạch. Thông thường, lôi điện sẽ phá hủy kinh mạch của tu sĩ, nhưng Nghịch Thiên Cốt bên trong cơ thể Diệp Trần lại tỏa ra một luồng hắc khí u minh, như một hố đen vô tận, tham lam nuốt chửng từng tia sét.
Trong ý thức của Diệp Trần, một bức tranh cổ xưa hiện ra. Những vị thần khổng lồ với chiều cao hàng vạn trượng, chân đạp tinh hà, tay xé rách trời xanh; những vị ma đầu với hơi thở tàn khốc, dùng huyết nhục của chân long làm thức ăn. Hình ảnh của Thần và Ma đan xen, va chạm, cuối cùng hòa quyện vào nhau tạo thành một bóng hình duy nhất ngồi xếp bằng giữa hỗn độn.
Đó chính là cốt lõi của Thần Ma Luyện Thể Pháp: Sự dung hợp giữa sự thánh khiết cường đại của Thần và sự tàn bạo bất tử của Ma.
“Áaaa!”
Cơn đau thấu tận linh hồn khiến Diệp Trần phải thét lên. Từng sợi cơ bắp của hắn bị lôi điện xé nát, rồi dưới sự tác động của Nghịch Thiên Cốt, chúng được tái tạo lại. Nhưng lần này, sợi cơ bắp không còn màu đỏ hồng bình thường, mà mang theo một sắc tím đen lấp lánh như kim loại huyền ảo.
Hết đạo lôi điện này đến đạo lôi điện khác giáng xuống. Sở Cuồng đứng xa xa nhìn lại mà mắt đỏ ngầu, bàn chân hắn cắm sâu vào mặt đất, đôi tay siết chặt đến mức chảy máu. Hắn chưa từng thấy ai tu luyện điên cuồng như vậy. Đây không phải là tu luyện, đây là tự sát để cầu sinh!
Bên trong vùng lôi hải, Diệp Trần cảm nhận được huyết mạch của mình đang sôi sùng sục. Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu trong lồng ngực xoay chuyển điên cuồng, nó bắt đầu tiết ra một loại tinh chất màu vàng kim nhạt thấm vào từng tấc nhục thân mới của hắn.
108 huyệt đạo lúc này giống như 108 cái lò luyện. Lôi điện đi vào huyệt đạo, bị tinh chế thành nguyên lực thuần túy nhất, sau đó mới ngấm vào xương thịt.
“Nhục thân làm lò, linh hồn làm thợ rèn, mệnh ta do ta, không do trời!” Diệp Trần thét lớn một tiếng, chấn động cả vùng không gian giới diện.
Ngay lúc này, từ phía trên Giới Bích, một con mắt khổng lồ bằng sương mù đột nhiên hiện ra. Đó là ý chí canh giữ giới hạn giữa các tầng trời của Thiên Đạo Chấp Pháp Giả. Cảm nhận được có kẻ đang to gan dùng lôi đình giới bích để tu luyện công pháp cấm kị, con mắt kia tỏa ra một luồng uy áp lạnh lẽo và tiêu diệt.
"Một kẻ mang Phàm Cốt, to gan nghịch thiên, đáng chết!" một giọng nói âm u như vọng ra từ chín tầng địa ngục vang lên.
Một bàn tay khổng lồ kết tinh từ linh khí đậm đặc của Trung Tam Thiên vươn ra khỏi Giới Bích, mang theo sức mạnh của một vị cao thủ Hóa Thần cảnh, hung bạo giáng xuống đỉnh đầu Diệp Trần.
Lão Quy kinh hãi: “Nhóc con, cẩn thận! Kẻ thủ hộ Giới Bích đã chú ý đến ngươi!”
Diệp Trần lúc này toàn thân đã rách nát không còn hình người, chỉ có bộ xương đen nhánh và những thớ thịt thần ma đang thành hình nửa chừng. Hắn ngẩng đầu nhìn bàn tay khổng lồ kia, trong mắt không có sự sợ hãi, chỉ có sự hưng phấn đến điên cuồng.
“Đến đúng lúc lắm!”
Hắn vận dụng toàn bộ sức mạnh của 108 huyệt đạo vừa hấp thụ đủ lôi điện, nén tất cả vào nắm đấm phải.
"Cửu Trọng Thiên Băng – Thần Ma Nộ!"
Diệp Trần đạp mạnh xuống không trung, một bước bay vọt lên. Nắm đấm của hắn nhỏ bé trước bàn tay khổng lồ, nhưng khi chạm vào nhau, một tiếng nổ kinh thiên động địa bùng phát. Luồng sức mạnh thuần túy từ nhục thân mới của Diệp Trần va chạm trực diện với quy tắc thiên đạo.
"Rắc rắc…"
Dưới sự sững sờ của Sở Cuồng và sự kinh hãi của ý chí Thiên Đạo, bàn tay khổng lồ kia xuất hiện vô số vết rạn nứt, rồi vỡ tan thành những mảnh linh khí vụn.
Diệp Trần lơ lửng giữa không trung, luồng khói đen và sét tím quấn quanh thân thể hắn. Những vết thương đang khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Một lớp da mới láng mịn nhưng ẩn chứa sức bật của loài mãnh thú vạn cổ dần hiện ra.
Hắn khẽ siết nắm tay, tiếng xương cốt va chạm nghe như tiếng sấm nổ. Mỗi hơi thở của hắn bây giờ đều khiến không gian xung quanh khẽ run rẩy.
"Thần Ma Luyện Thể Pháp… tầng thứ nhất, sơ thành!" Lão Quy thở phào, trong giọng nói ẩn chứa một chút tự hào không dễ nhận thấy.
Diệp Trần rơi xuống đất, khí thế thu liễm lại, trông hắn lại trở về vẻ ngoài gầy gò của một thanh niên bình thường, nhưng chỉ cần đứng yên ở đó thôi cũng mang lại cho người khác một áp lực ngột ngạt đến khó thở.
Sở Cuồng chạy lại, kinh ngạc nhìn Diệp Trần: “Diệp huynh… huynh rốt cuộc là thần thánh phương nào? Một đấm… đấm nát tay của người canh giữ Giới Bích?”
Diệp Trần cười nhạt, lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một bộ y phục mới khoác lên người: “Ta vẫn là Diệp Trần, kẻ mang Phàm Cốt bị thế gian ruồng bỏ thôi. Sở huynh, rào cản lớn nhất đã không còn. Huynh đã sẵn sàng để dẫm lên vùng đất của những kẻ gọi là Thiên tài ở Trung Tam Thiên chưa?”
Sở Cuồng vỗ ngực rầm rầm: “Đi! Theo huynh, dù là biển lửa ta cũng nhảy!”
Diệp Trần gật đầu, ánh mắt hướng về phía bức tường ánh sáng đã bắt đầu trở nên mỏng manh hơn sau vụ nổ. Hắn tiến đến, nhẹ nhàng đưa tay chạm vào Giới Bích. Lần này, không còn lôi điện nào tấn công hắn, dường như ngay cả quy tắc thế giới cũng đang run rẩy trước thực thể vừa mới lột xác này.
“Mộ Dung Thần, Tiên Tử Linh Nhi… các ngươi thích dùng Tiên Cốt để nhìn xuống chúng sinh phải không?” Diệp Trần thì thầm, giọng nói lạnh thấu xương. “Để xem khi ta dùng đôi bàn tay trắng này đạp nát các tầng trời của các ngươi, các ngươi còn giữ được sự thanh cao đó không.”
Hắn bước lên một bước.
Mặt đất của Hạ Tam Thiên dưới chân hắn rúng động mạnh mẽ. Giới Bích pha lê trước mặt vụn vỡ ra thành một lỗ hổng lớn.
Một bước đạp phá!
Bóng dáng của Diệp Trần và Sở Cuồng biến mất vào trong luồng ánh sáng chói lòa, chính thức bước chân vào Trung Tam Thiên, bắt đầu một hành trình khiến cho vạn cổ phải kinh động, chư thần phải vái chào.
Dưới đáy vực Vạn Trượng năm nào, kẻ mang Phàm Cốt đã chết. Kẻ bước ra bây giờ, chính là nỗi khiếp sợ mang tên Nghịch Thiên.