Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 135: Thí Nghiệm Thiên Đạo**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:45:30 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 135: THÍ NGHIỆM THIÊN ĐẠO**

Ánh sáng trắng bùng nổ như một mặt trời vừa mới sinh ra, nuốt chửng lấy vạn vật trong một phạm vi vạn dặm quanh đỉnh Đệ Cửu Trọng Thiên. Mọi thanh âm bị bóp nghẹt, mọi hình ảnh trở nên nhòe nhoẹt trước sức ép kinh hoàng từ cú đạp của Diệp Trần. Không gian tại nơi cao nhất của thế giới không còn là những vết nứt thông thường, mà nó tan vỡ thành từng mảnh vụn li ti như pha lê, để lộ ra những khoảng không hư vô đen ngòm, nuốt chửng linh khí và cả sinh mệnh.

Giữa tâm điểm của vụ nổ, một âm thanh gãy vỡ khô khốc vang lên.

"Rắc… rắc…!"

Đó không phải là tiếng vỡ của hư không, mà là tiếng xương cốt của Diệp Trần đang nát bấy dưới áp lực phản chấn của chính chiêu thức mình tung ra. Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt — bộ xương đã trải qua nghìn lần rèn giũa, vạn lần tôi luyện trong huyết hỏa, giờ đây lại một lần nữa gãy vụn. Thế nhưng, trong cơn đau đớn xé tâm can ấy, huyết dịch của Diệp Trần bắt đầu sôi trào, cuồn cuộn như thác đổ. Sức mạnh của Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu rít lên đầy hưng phấn, biến những mảnh xương gãy thành những hạt mầm sức mạnh mới, cứng cáp hơn, điên cuồng hơn.

Càng gãy, càng mạnh! Càng đau đớn, càng Nghịch Thiên!

Đối diện với hắn, vầng mặt trời tím ngắt của Đế Thích Thiên đang run rẩy kịch liệt. Hắn — kẻ tự xưng là chủ nhân của vạn vật, là ý chí của trời xanh — lúc này khuôn mặt thanh cao vốn có đã bị sự kinh hoàng làm cho biến dạng. Hai bàn tay hắn run rẩy chống đỡ bước chân của Diệp Trần, từng luồng quy tắc màu tím bao quanh hắn đang bị luồng khí tức hoàng hôn của Diệp Trần gặm nhấm, đồng hóa.

"Ngươi… làm sao có thể?" Đế Thích Thiên gầm lên, giọng nói khản đặc không còn vẻ uy nghiêm thường thấy. "Đây là sức mạnh của quy tắc toàn thế giới! Ngươi chỉ là một Phàm Cốt, lấy gì để chống lại vạn vật?"

Diệp Trần ngước mắt, đôi mắt hắn lúc này đỏ rực như máu, nhìn thấu qua lớp phòng hộ cuối cùng của đối phương. Hắn không nói, chỉ dồn lực vào chân phải. Mỗi một tất hạ xuống, chân trái của hắn lại đạp nát thêm một tầng trời bên dưới để lấy điểm tựa. Hạ Tam Thiên rung chuyển, Trung Tam Thiên gào thét, Thượng Tam Thiên rên rỉ.

"Uỳnh!"

Vầng mặt trời tím vỡ tan thành ngàn vạn tia sáng li ti. Bước chân thứ năm của Diệp Trần đạp thẳng vào lồng ngực Đế Thích Thiên, ép hắn từ trên ngai vàng cao cao tại thượng rơi thẳng xuống mặt đất tan hoang của tầng thứ chín.

Đế Thích Thiên nện xuống, tạo thành một hố sâu thăm thẳm. Hắn ho ra một ngụm máu lớn, màu máu tím biếc, lấp lánh như tinh tú nhưng lại mang một mùi hủ bại nồng nặc. Hắn nằm đó, áo bào rách nát, vương miện rơi rụng, trông không khác gì một phàm nhân đang hấp hối.

Thế nhưng, trong tình cảnh thảm bại ấy, Đế Thích Thiên bỗng dưng bật cười. Tiếng cười bắt đầu từ âm trầm, rồi dần dần trở nên điên cuồng, vang vọng khắp bầu trời đang đổ nát.

"Ha ha ha… Hay cho một cái Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt! Hay cho một kẻ Nhất Bộ Đạp Phá!"

Diệp Trần chậm rãi đáp xuống từ hư không, mỗi bước chân của hắn đi đến đâu, đất đá nơi đó liền hóa thành tro bụi. Hắn đứng bên cạnh hố sâu, thanh kiếm trong tay chỉ thẳng vào cổ họng của kẻ đã từng là nỗi khiếp sợ của cả thế giới.

"Ngươi cười cái gì?" Diệp Trần lạnh lùng hỏi.

Đế Thích Thiên lảo đảo đứng dậy, dù lồng ngực đã bị đạp nát một nửa, nhưng hắn dường như không quan tâm đến vết thương ấy nữa. Hắn nhìn Diệp Trần bằng ánh mắt đầy sự thương hại, một cái nhìn khiến Diệp Trần cảm thấy lạnh sống lưng hơn cả khi đối đầu với những đòn sát thủ.

"Diệp Trần, ngươi tưởng rằng ngươi vừa thắng được Thiên Đạo sao?" Đế Thích Thiên quẹt vết máu trên khóe môi, ánh mắt chuyển hướng nhìn về bầu trời phía trên tầng thứ chín — nơi đang lộ ra những vệt sáng kì quái sau khi bị bước chân của Diệp Trần đạp thủng. "Ngươi có bao giờ thắc mắc, tại sao Cửu Trọng Thiên này lại có chín tầng? Tại sao quy tắc ở đây lại tàn khốc và hẹp hòi như vậy?"

Diệp Trần nhíu mày, không đáp.

Đế Thích Thiên tiến lại gần thêm một bước, mặc kệ mũi kiếm của Diệp Trần đã đâm vào da thịt mình. Hắn thì thầm, giọng nói như tiếng gió rít qua kẽ răng: "Thế giới này… thực chất chỉ là một chiếc 'Bình Nuôi Sâu'. Chín tầng trời là chín cấp bậc của chiếc bình đó. Mà ta, Đế Thích Thiên này, không phải là chủ nhân thực sự. Ta chỉ là kẻ được chọn để canh giữ cái 'thí nghiệm' này mà thôi."

"Ngươi nói gì?" Diệp Trần chấn động, tay cầm kiếm run nhẹ.

"Cái gọi là linh khí, cái gọi là tu tiên, thực chất chỉ là quá trình chúng ta giúp 'Bọn Họ' lọc lấy những phần tinh túy nhất của sức mạnh sinh mệnh." Đế Thích Thiên cười thảm thiết, đôi mắt hắn dại đi như nhìn thấy những hình ảnh khủng khiếp. "Ngươi có biết tại sao 'Phàm Cốt' lại bị nguyền rủa không? Bởi vì Phàm Cốt thực chất là nguyên mẫu mạnh nhất, là thứ duy nhất có thể đe dọa đến quyền uy của những thực thể bên ngoài chiếc bình kia. Vì vậy, họ ra lệnh cho ta phải tiêu diệt tất cả những ai mang Phàm Cốt. Ngươi chính là hạt giống nằm ngoài dự kiến, là biến số mà họ đang quan sát."

Đế Thích Thiên chỉ tay lên những vết nứt lấp lánh trên đỉnh đầu: "Ngươi nhìn đi! Những ngôi sao kia không phải là định mệnh, chúng là những con mắt! Ngươi vừa đạp phá Cửu Trọng Thiên, không phải ngươi mở ra con đường tự do, mà là ngươi vừa phá vỡ lớp vỏ bảo vệ cuối cùng để lộ ra bản thân trước những thợ săn ngoài kia!"

Vừa dứt lời, từ những vết nứt đen ngòm phía sau Cửu Trọng Thiên, một luồng áp lực chưa từng có trong lịch sử nhân loại giáng xuống. Nó không phải là linh áp, không phải là uy áp của tu sĩ, mà là một cảm giác hư vô, lạnh lẽo, coi vạn vật như cỏ rác thực thụ. Diệp Trần cảm thấy từng tấc xương Nghịch Thiên trong cơ thể mình bỗng chốc đông cứng lại, run rẩy một cách bản năng trước một thứ gì đó vượt xa khỏi hiểu biết của hắn.

"Diệp Trần!" Tiếng gọi của Lão Quy trong Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu vang lên đầy hốt hoảng. "Thằng ranh con, thu lại khí tức ngay! Hắn nói đúng rồi… Thế giới này bị phong ấn không phải để giam cầm chúng ta, mà là để giấu chúng ta đi!"

Diệp Trần đứng lặng giữa đống đổ nát của Thiên Cung. Hắn nhớ lại những năm tháng ở Thanh Vân Trấn, nhớ lại cảnh bị Tiên Tử Linh Nhi phản bội, nhớ lại lần đầu tiên hợp nhất với Nghịch Mệnh Châu dưới vực thẳm. Suốt bao nhiêu năm qua, hắn chiến đấu để chứng minh mình không phải là kẻ bỏ đi, để đập nát cái gọi là Thiên Mệnh định sẵn.

Nhưng giờ đây, hắn chợt nhận ra mình chỉ vừa mới leo ra khỏi một cái hố nhỏ để thấy một vực thẳm vạn trượng khác phía trước.

Đế Thích Thiên nhìn thấy vẻ mặt của Diệp Trần, vẻ mặt sụp đổ ấy khiến hắn cảm thấy thỏa mãn vô cùng. "Bọn họ đang đến rồi. Diệp Trần, ngươi có tư chất rất tốt, ngươi đã làm cho món đồ chơi này trở nên thú vị hơn bao giờ hết. Chút nữa đây, khi 'Vị Chủ Nhân' đó giáng lâm, Ngài sẽ lột từng thớ thịt của ngươi ra để nghiên cứu xem tại sao một cái Phàm Cốt lại có thể sinh ra Nghịch Thiên Lực. Ha ha ha!"

"Ầm!"

Bầu trời của tầng thứ chín bỗng chốc nứt toác ra làm đôi. Một bàn tay khổng lồ, trắng nhợt và mang đầy những đường vân thối rữa, từ từ thò xuống từ kẽ nứt của hư không. Bàn tay ấy to lớn đến mức nó che lấp cả chín tầng trời, những ngón tay gầy guộc vươn ra như muốn thộp lấy toàn bộ tinh cầu này vào lòng bàn tay.

Chỉ riêng sự xuất hiện của bàn tay đó đã khiến toàn bộ sinh linh ở Hạ Tam Thiên và Trung Tam Thiên nổ tung thành bụi máu. Không gian bắt đầu rên rỉ, quy tắc của Cửu Trọng Thiên dưới áp lực này mỏng manh như một tờ giấy trắng.

Lăng Tuyết Y ở phía xa bị chấn động đến ngất đi, máu tươi từ tai từ mắt nàng trào ra. Sở Cuồng thì gầm lên đầy bất lực khi thấy cơ thể mình đang dần dần tan biến vào không khí.

Cửu Trọng Thiên, nơi Diệp Trần luôn khát vọng chinh phục, giờ đây giống như một quả trứng mỏng chuẩn bị bị bóp nát.

"Chủ nhân…" Đế Thích Thiên quỳ thụp xuống đất, dập đầu lia lịa về phía bàn tay khổng lồ kia. "Thần đã hoàn thành nhiệm vụ! Biến số đã xuất hiện, xin Ngài rủ lòng thương…"

Tuy nhiên, bàn tay khổng lồ kia không hề dừng lại. Nó lướt qua người Đế Thích Thiên, và chỉ trong một cái chạm nhẹ, vị Thiên Đạo kiêu ngạo ấy liền hóa thành một làn khói tím, tiêu tan vào hư vô mà không kịp để lại lấy một tiếng thét. Một cái chết lãng nhách, rẻ rúng đến cùng cực dành cho kẻ đã cai trị thế giới mười vạn năm.

Bàn tay tiếp tục hướng về phía Diệp Trần.

Trong giây phút sinh tử ấy, giữa sự sụp đổ của mọi niềm tin, Diệp Trần bỗng nhiên im lặng lạ thường. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận những mảnh xương đang tan vỡ trong cơ thể mình.

*Ngươi bảo ta là một con sâu trong bình gốm?*
*Ngươi bảo ta chỉ là một món đồ chơi để thí nghiệm?*

Hắn nhớ đến câu nói của Lão Quy ngày nào: "Phàm Cốt mới là sự tự do."

Đúng thế. Vì là phàm nhân, nên hắn không chịu sự chi phối của bất kỳ thần tiên nào. Vì là phàm nhân, nên hắn mới có quyền để… làm loạn cả cái thế giới này!

Diệp Trần mở choàng mắt, tia sáng đỏ rực bỗng hóa thành một màu đen thuần túy nhất — bóng tối của hư vô, bóng tối của sự diệt diệt. Hắn không nhìn bàn tay khổng lồ kia bằng sự sợ hãi nữa, mà bằng một sự khinh bỉ tột độ.

"Dù là bình gốm hay thí nghiệm… nơi này cũng có người thân của ta, có huynh đệ của ta!"

Diệp Trần nắm chặt thanh kiếm đã sứt mẻ, toàn thân hắn bắt đầu rỉ máu, nhưng máu không rơi xuống đất mà tụ lại quanh bàn chân phải. Nghịch Mệnh Châu bên trong đan điền của hắn xoay tròn với tốc độ chưa từng có, giải phóng toàn bộ năng lượng tàng trữ từ thời hồng hoang đến nay.

"Hóa ra tầng thứ chín vẫn chưa phải là kết thúc…" Diệp Trần nhếch môi cười, một nụ cười ngạo nghễ đến điên cuồng. "Tốt lắm. Vậy thì hôm nay, ta sẽ dùng cái 'thí nghiệm' hỏng bét này để đạp nát cả 'Bọn Ngài'!"

"Rắc… rắc…!"

Bộ xương của Diệp Trần lại một lần nữa gãy vụn toàn bộ. Nhưng lần này, thay vì tái tạo, những mảnh xương đen nháy bay ra khỏi da thịt, bay lơ lửng quanh hắn, tạo thành một khung xương khổng lồ bao bọc lấy linh hồn hắn. Một bộ khung xương còn to lớn hơn cả bầu trời Cửu Trọng Thiên, phát ra ánh sáng đen sẫm, nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh.

"Cửu Trọng Thiên Băng — Đệ Thập Trọng: Vạn Cổ Phàm Trần!"

Hắn không đạp xuống. Lần này, hắn bước một bước ngược lên trời!

Một bước chân này mang theo toàn bộ sự thù hận, sự uất ức và cả khát vọng sống của hàng tỷ sinh linh đã bị coi là "thí nghiệm" suốt hàng triệu năm qua. Bước chân của một kẻ mang danh Phàm Cốt hướng thẳng về phía bàn tay khổng lồ từ ngoài giới diện.

"Uỳnh ———!"

Tiếng nổ lần này vượt qua mọi giới hạn mà tai người có thể nghe thấy. Cửu Trọng Thiên hoàn toàn sụp đổ. Những giới bích ngăn cách chín tầng trời vỡ nát, hòa trộn linh khí và sinh mệnh lại thành một khối hỗn mang.

Giữa màn sương mù mịt của sự diệt vong ấy, một bóng dáng nhỏ bé với bộ xương đen ngạo nghễ đang xé toạc bàn tay khổng lồ, lao thẳng vào kẽ nứt dẫn đến một thế giới hoàn toàn mới. Một thế giới rộng lớn hơn, tàn khốc hơn, nhưng cũng là nơi duy nhất hắn có thể tìm thấy câu trả lời cho thân phận "Phàm Cốt" của chính mình.

Bàn tay khổng lồ rú lên một tiếng gầm gừ đau đớn, máu đen văng tung tóe xuống trần gian. Kẻ ở phía bên kia kẽ nứt dường như không bao giờ ngờ tới, con sâu mà họ đang quan sát bấy lâu nay, bỗng chốc lại mang sức mạnh cắn đứt cả tay thợ săn.

Diệp Trần quay đầu nhìn lại thế giới đang đổ nát phía dưới một lần cuối. Hắn nhìn thấy Lăng Tuyết Y đang mấp máy môi gọi tên mình, nhìn thấy Sở Cuồng đang trợn mắt nhìn theo. Hắn giơ tay ra, dùng chút sức lực cuối cùng của Nghịch Mệnh Châu tạo thành một màng chắn bảo vệ những người sống sót, trước khi hoàn toàn bị hố đen hư vô nuốt chửng.

Cửu Trọng Thiên đã tan vỡ. Một chương mới, một trận chiến giữa kẻ mang Phàm Cốt và những vị "Thần" tạo hóa thực thụ, lúc này mới chính thức bắt đầu.

Hắn không còn là thiếu chủ bị từ hôn của Diệp gia nữa.
Hắn cũng không còn là chiến thần của Cửu Trọng Thiên nữa.
Hắn bây giờ là kẻ thù duy nhất của toàn bộ Chư Thần ngoài cõi hư vô.

Dưới chân hắn không còn đất, trên đầu hắn không còn trời. Hắn chỉ còn một con đường duy nhất: Tiếp tục đạp nát tất cả những gì ngăn cản bước chân mình.

Vì hắn chính là — Phàm Cốt Nghịch Tiên!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8