Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 134: Cuộc Trò Chuyện Giữa Hai Kẻ Mạnh**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:44:39 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 134: CUỘC TRÒ CHUYỆN GIỮA HAI KẺ MẠNH**

Khói bụi của sự hủy diệt chưa kịp lắng xuống, không gian quanh Đỉnh Cửu Trọng lúc này tựa như một bức tranh thủy mặc bị ai đó xé rách rồi chắp vá lại một cách vụng về. Những vết nứt không gian đen kịt như những con rết khổng lồ bò lổm ngổm trên bầu trời, hút lấy mọi ánh sáng yếu ớt còn sót lại.

Dưới sức ép kinh hồn bạt vía của bước chân thứ tư — *Nghịch Mệnh Hoán Càn Khôn*, cung điện nguy nga vốn được đúc từ chân long cốt và tinh hoa mẫu thiết của Đế Thích Thiên đã hoàn toàn tan biến. Thứ duy nhất còn sót lại giữa đống đổ nát này là một bục đá xám xịt, cao ngất ngưởng, nơi Đế Thích Thiên đang đứng.

Đế Thích Thiên lúc này không còn vẻ tiêu diêu tự tại của một vị chủ tể Cửu Trọng Thiên. Chiếc hoàng bào thêu chín con kim long giờ đây rách rưới, máu tươi tím ngắt – thứ máu của kẻ đã thoát phàm nhập thánh vạn năm – đang chậm rãi thấm ra, nhuộm thẫm lớp vải. Hắn nhìn Diệp Trần, ánh mắt không còn sự khinh miệt thuần túy, mà thay vào đó là một vẻ phức tạp khó gọi thành tên.

"Ngươi… thực sự đã đi đến bước này." Đế Thích Thiên mở lời, giọng nói của hắn không còn vang dội như sấm truyền mà trở nên trầm khàn, mang theo sự mệt mỏi của thời gian.

Diệp Trần đứng cách đó không xa. Nhục thân của hắn gần như sụp đổ. Qua những vết thương sâu hoắm trên bả vai và lồng ngực, người ta có thể thấy rõ những khúc xương đen nhánh như hắc ngọc đang phát ra những tiếng "rắc rắc" ghê người. Đó là Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt đang tự phục hồi với tốc độ mắt thường cũng thấy được. Mỗi lần một thớ cơ nối lại, mỗi lần một mảnh xương gắn kết, khí thế trên người hắn lại tăng thêm một phần điên cuồng.

"Đúng, ta đã đến." Diệp Trần khạc ra một ngụm máu đen, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào vị "Thiên Đạo" trước mặt. "Đến để đòi lại món nợ mà ngươi đã vay của vạn vật chúng sinh suốt mười vạn năm qua."

Đế Thích Thiên không giận dữ, hắn chỉ khẽ cười, nụ cười mang theo sự thê lương lạ lùng: "Đòi nợ? Diệp Trần, ngươi có bao giờ tự hỏi, nếu không có ta, Cửu Trọng Thiên này sẽ ra sao không?"

Hắn phất tay, một màn sương ảo ảnh hiện ra giữa hai người. Trong màn sương đó, là hình ảnh của tầng trời thứ nhất và thứ hai — nơi phàm nhân sống như cỏ rác, chiến tranh, dịch bệnh, và lòng tham không đáy.

"Nhìn đi, đây là bản tính của loài sâu bọ mà ngươi đang cố gắng bảo vệ. Linh khí giữa trời đất này không phải là vô tận. Nếu để chúng tự do sinh sôi, tự do tu luyện, chỉ cần một ngàn năm thôi, Cửu Trọng Thiên sẽ khô cạn, quy tắc sẽ sụp đổ, và tất cả sẽ cùng rơi vào cõi hư vô mãi mãi."

Đế Thích Thiên bước xuống một bậc thang ảo ảnh, uy áp của hắn dù đã suy giảm nhưng vẫn khiến không gian xung quanh vặn vẹo: "Ta giết chúng, ta dùng chúng như dược liệu để luyện đan, thực chất là đang giúp thế giới này duy trì sự cân bằng. Ta chính là kẻ gác cổng của luân hồi. Ta là cái ác cần thiết để tồn tại cái thiện!"

Diệp Trần nghe những lời đó, bàn tay đang nắm chặt thanh kiếm gãy bỗng rung lên. Không phải vì sợ, mà vì một cơn uất hận trào dâng từ sâu thẳm tâm hồn. Hắn cảm nhận được tiếng gào thét của mười hai vị tiền bối Nghịch Thiên Cốt trong tủy xương mình. Họ cũng đã từng đứng ở đây, cũng đã từng nghe những lời ngụy biện này trước khi bị nghiền nát.

"Cân bằng? Ngươi gọi việc nuôi nhốt chúng sinh như súc vật là cân bằng?" Diệp Trần gầm lên, tiếng gầm khiến các tầng mây rung chuyển. "Ngươi tước đoạt đi quyền được nỗ lực, quyền được sống và quyền được chết theo đúng thiên mệnh của họ để nuôi dưỡng sự bất tử của riêng mình. Ngươi không phải là kẻ gác cổng, ngươi chỉ là một con ký sinh trùng khổng lồ bám lên huyết quản của Cửu Trọng Thiên này mà thôi!"

Đế Thích Thiên dừng bước, đôi mắt lạnh lùng: "Ngươi nói ta là ký sinh? Diệp Trần, ngươi nhìn lại bản thân mình xem. Cái gọi là Nghịch Thiên Cốt của ngươi, chẳng phải cũng là nuốt chửng sức mạnh của kẻ thù để lớn mạnh đó sao? Ngươi cứu được Lăng Tuyết Y, ngươi bảo vệ được Sở Cuồng, nhưng đó là nhờ vào máu của hàng vạn kẻ đã chết dưới chân ngươi. Về bản chất, ngươi và ta không khác gì nhau. Chúng ta đều là những kẻ đứng trên đỉnh cao, dùng xương trắng của kẻ yếu để xây thành lũy."

"Ngươi sai rồi!" Diệp Trần một bước tiến lên. Bước chân này không chứa sát chiêu, nhưng uy áp nhục thân khiến sàn đá dưới chân Đế Thích Thiên vỡ vụn.

"Ngươi tu luyện là để ngồi cao trên ngai vàng, nhìn xuống và ban phát cái chết. Còn ta tu luyện, là để một ngày nào đó, thế giới này không còn cần đến những kẻ như ngươi, và cũng không cần đến những kẻ như ta nữa!"

Ánh sáng từ Nghịch Mệnh Châu bùng lên, bao phủ lấy Diệp Trần. Hình ảnh những người bằng hữu, hình ảnh người cha già ở Thanh Vân Trấn, và cả hình bóng cô độc của Lăng Tuyết Y nơi băng phong vạn dặm hiện về.

"Sự khác biệt giữa người mang Phàm Cốt và một vị thần như ngươi, chính là ở chỗ chúng ta biết đau." Diệp Trần chỉ vào ngực trái mình, nơi trái tim đang đập cuồng loạn. "Vì biết đau, nên chúng ta biết trân trọng. Vì là Phàm Cốt, nên chúng ta hiểu rằng mỗi bước chân tiến về phía trước đều phải trả giá bằng mồ hôi và máu, chứ không phải bằng việc cướp đoạt của kẻ khác một cách đương nhiên."

Đế Thích Thiên im lặng. Hắn nhìn vào đôi mắt của Diệp Trần, và lần đầu tiên trong mười vạn năm, hắn cảm thấy run sợ. Hắn không sợ sức mạnh nhục thân của Diệp Trần, hắn sợ cái ý chí "Phàm" đó — một thứ ý chí không chịu khuất phục, không chịu bị định nghĩa bởi bất kỳ quy tắc hay thiên mệnh nào.

"Diệp Trần… Ngươi có biết vì sao Thái Cổ Nguyên Thủy Thánh Thể lại bị ta nguyền rủa thành Phàm Cốt không?" Đế Thích Thiên đột nhiên cười lên điên dại. "Bởi vì thứ sức mạnh đó không thuộc về thế giới này! Nó là thứ sức mạnh có thể phá vỡ mọi xiềng xích, và cái thế giới mà ngươi đang cố cứu lấy, thực chất chỉ là một chiếc lồng nhỏ bé trong mắt kẻ tạo hóa thực sự. Ngươi đạp phá Cửu Trọng Thiên, thứ ngươi thấy phía sau nó có lẽ không phải là tự do, mà là một bóng tối kinh hoàng hơn thế gấp vạn lần!"

Diệp Trần hít một hơi thật sâu. Hắn cảm nhận được sức mạnh từ bước chân thứ năm đang tích tụ nơi gân mạch. Toàn thân hắn bắt đầu phát ra ánh sáng hoàng kim rực rỡ, nhưng đó không phải là hoàng kim của tiên nhân, mà là màu vàng của hoàng hôn lộng lẫy nhất — màu sắc của sự kết thúc một kỷ nguyên tăm tối.

"Dù phía sau Cửu Trọng Thiên là gì đi nữa, đó cũng là do chúng ta tự chọn." Diệp Trần trầm giọng, thanh âm vang vọng khắp chín tầng trời. "Cùng với đó, Đế Thích Thiên, ngươi đã ngồi trên đó quá lâu rồi. Xuống đây!"

Luồng khí tức chung quanh Diệp Trần bỗng nhiên co rụt lại, dồn nén vào chân phải. Không gian xung quanh hắn bắt đầu sụp đổ vào bên trong như một hố đen. Đế Thích Thiên cảm nhận được cái chết đang cận kề, hắn hét lên một tiếng kinh thiên động địa, vận dụng toàn bộ đạo hạnh mười vạn năm, ngưng tụ thành một vầng mặt trời tím ngắt phía sau lưng.

"Muốn ta xuống? Ngươi cũng phải chôn cùng!"

Hai luồng sức mạnh khủng khiếp nhất lịch sử Cửu Trọng Thiên chuẩn bị va chạm. Cuộc trò chuyện đã kết thúc, triết lý đã ngã ngũ. Bây giờ, chỉ còn lại nắm đấm và xương cốt.

Diệp Trần chậm rãi nhấc chân phải lên. Mỗi thốn nhấc lên, một tầng trời của Cửu Trọng Thiên lại phát ra tiếng kêu rền rĩ như thể đang cổ vũ, như thể đang khát cầu sự giải thoát.

"Bước thứ năm…" Diệp Trần gầm lên, thanh âm xé tan vạn cổ luân hồi.

"Vạn Thế Trầm Luân — Nhất Bước Định Càn Khôn!"

Ánh sáng trắng bùng nổ, nuốt chửng lấy bóng dáng của kẻ mạnh nhất và kẻ liều lĩnh nhất. Mọi âm thanh biến mất, chỉ còn lại sự rung động từ tận sâu trong linh hồn của mỗi sinh linh tại Hạ Tam Thiên, Trung Tam Thiên và Thượng Tam Thiên. Họ đồng loạt ngẩng đầu lên, nhìn về hướng tầng trời thứ chín, nơi một bầu trời mới đang dần lộ ra sau vết nứt vĩ đại nhất từ trước đến nay.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8