Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 133: Đế Thích Thiên Lộ Diện**
Không gian của Đệ Cửu Trọng Thiên không giống với bất kỳ tầng trời nào phía dưới. Ở đây không có mây lành bồng bềnh, không có linh khí hóa vụ rực rỡ, chỉ có một màu xám xịt của hư vô và sự tĩnh lặng đến mức khiến người ta phát điên.
Giữa đại điện mênh mông, những cột trụ bằng xương trắng sừng sững như những chứng tích đau thương của lịch sử. Mỗi cột trụ tỏa ra một loại dao động khác nhau: có cái rực rỡ lôi đình, có cái sắc lẹm kiếm ý, có cái lại u uất như hơi thở của quỷ thần. Đó là những kẻ từng sở hữu Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt, những kẻ đã từng một thời kiêu hùng, một thời khiến trời đất đảo điên, nhưng cuối cùng lại bị biến thành một phần cấu trúc cho cung điện của kẻ chiến thắng.
Đế Thích Thiên ngồi đó, trên ngai vàng tạc từ mảnh vỡ của một tinh cầu đã chết. Hắn không giống như một vị thần uy nghiêm với hào quang chói lọi, trái lại, hắn mang dáng vẻ của một nam tử trẻ tuổi, gương mặt hoàn mỹ đến mức siêu thực, tà áo bào đen chảy dài xuống bậc thềm như một dòng thác mực. Đôi mắt hắn không có con ngươi, chỉ là một vùng sương mù xám xịt, nơi chứa đựng sự diệt vong của hằng hà sa số sinh linh.
"Ngươi đang nhìn chúng sao?"
Giọng nói của Đế Thích Thiên vang lên, không phải thông qua không khí mà là rung động trực tiếp vào thần hồn của Diệp Trần. Thanh âm ấy nhẹ tênh, bình thản, nhưng mang theo một loại quyền uy tối thượng khiến vạn vật phải quỳ phục.
"Mười hai bộ Nghịch Thiên Cốt. Mười hai kẻ đã từng nghĩ mình là kẻ duy nhất, mình là 'nhân vật chính' của thời đại đó. Bọn chúng đã chiến đấu, đã gào thét, đã dùng cả máu và tủy để bước đến trước mặt ta… rồi cuối cùng đều trở thành vật liệu xây dựng. Diệp Trần, ngươi có cảm thấy tự hào không? Ngươi sắp trở thành bộ xương thứ mười ba, cũng là bộ xương hoàn hảo nhất."
Diệp Trần nhổ một ngụm máu đen xuống nền đá lạnh lẽo. Cơ thể hắn hiện tại chằng chịt những vết nứt, Nghịch Thiên Cốt bên trong đang điên cuồng tái tạo, mỗi một tiếng "rắc" vang lên là một cơn đau xé lòng nhưng cũng là một lần sức mạnh tăng vọt.
"Tự hào?" Diệp Trần cười lạnh, đôi mắt rực lên ngọn lửa điên cuồng. "Ta không phải là mười hai kẻ đó. Ta không đại diện cho thần tộc, không đại diện cho tiên đạo chính thống. Ta là phàm nhân. Một phàm nhân bị thế giới này nguyền rủa là 'Phàm Cốt'!"
Hắn siết chặt nắm đấm, khớp xương kêu lên giòn giã.
"Ngươi tự xưng là Thiên Đạo, là chủ nhân của Cửu Trọng Thiên. Nhưng trong mắt ta, ngươi chỉ là một kẻ ký sinh đáng ghê tởm, hút lấy tinh huyết của chúng sinh để duy trì sự bất tử hèn hạ. Ngươi sợ hãi chúng ta. Ngươi sợ hãi cái 'Phàm Cốt' vốn là cội nguồn sức mạnh Thái Cổ, nên mới phải ngụy tạo ra cái hệ thống Tiên Cốt rác rưởi kia để cầm tù loài người!"
Đế Thích Thiên khẽ thở dài, một cái thở dài mang theo uy lực của ngàn trận bão tố. Không gian quanh Diệp Trần đột nhiên thắt chặt lại, tựa như có vạn tòa đại sơn từ mọi phía ép xuống.
"Sự ngu muội chính là phước lành, nhưng ngươi lại chọn cách tỉnh tỉnh táo táo mà chết. Ngươi nói đúng, 'Phàm Cốt' thực chất là Nguyên Thủy Thánh Thể. Nhưng Diệp Trần à, Thánh Thể thì sao? Trong vòng tuần hoàn của ta, ngay cả mặt trời cũng phải tắt lịm, ngay cả tinh hà cũng phải tan biến. Ngươi lấy cái gì để nghịch thiên?"
Đế Thích Thiên từ từ đứng dậy. Khoảnh khắc hắn đứng lên, toàn bộ Đệ Cửu Trọng Thiên run rẩy kịch liệt. Quy luật thời gian như bị đóng băng, linh khí đông cứng lại. Hắn đưa một ngón tay ra, chỉ thẳng về phía Diệp Trần.
"Cái chết của ngươi không phải là kết thúc, mà là sự hoàn thiện cho bộ sưu tập của ta."
"Thiên Đạo Áp — Vạn Giới Trầm Luân!"
Oanh!
Một luồng áp lực vô hình, cuồn cuộn như thác đổ từ trên đỉnh đầu Diệp Trần giáng xuống. Sàn đá cung điện nứt toác, đôi chân Diệp Trần lún sâu xuống mặt đất. Những thớ thịt trên cánh tay hắn bị ép đến bật máu, làn da rách mướp.
Trong sâu thẳm ý thức, Lão Quy đang gào thét: "Diệp小子 (Tiểu tử)! Mau chạy! Hắn đang dùng sức mạnh của toàn bộ chín tầng trời để ép ngươi! Nhục thân của ngươi chưa đạt đến mức chống lại cả một thế giới!"
"Chạy? Trong từ điển của Diệp Trần ta… không có chữ chạy!"
Hắn ngẩng đầu lên, mặc cho áp lực khiến nhãn cầu hắn bắt đầu rỉ máu. Trong lồng ngực hắn, Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu đang xoay tròn điên cuồng, phun ra những luồng nghịch khí màu xám đen đậm đặc nhất từ trước đến nay. Toàn bộ xương cốt của Diệp Trần bắt đầu chuyển từ màu trắng sang một màu đen huyền bí, tỏa ra hơi thở hủy diệt tận cùng.
"Hóa ra… đây mới là trạng thái thực sự của Nghịch Thiên Cốt." Diệp Trần thì thầm, giọng nói trầm đục như vang lên từ cõi u minh.
Cảm giác đau đớn biến mất, thay vào đó là một sự sảng khoái đến cực điểm khi từng sợi dây xích quy luật của thiên địa bị bẻ gãy.
"Đế Thích Thiên, ngươi nói ta lấy cái gì để nghịch thiên?"
Diệp Trần nhấc chân trái lên.
Chỉ một động tác nhấc chân đơn giản, nhưng hư không trước mặt hắn vỡ vụn thành trăm ngàn mảnh như thủy tinh. Áp lực của Đế Thích Thiên bị bước chân này đạp nát không còn một mảnh vụn.
"Bước thứ nhất: Đạp Thiên — Đoạn Luân Hồi!"
Một tiếng nổ rung trời, sóng xung kích quét ngang đại điện, khiến mười hai cốt trụ rên rỉ liên hồi. Diệp Trần tiến lên một bước, tàn ảnh để lại phía sau chính là một hố đen thăm thẳm.
Sắc mặt của Đế Thích Thiên lần đầu tiên có sự thay đổi. Sự điềm tĩnh vốn có bị thay thế bởi một tia kinh ngạc, rồi chuyển thành sát ý nồng đậm. Hắn chưa từng thấy kẻ nào có thể dùng nhục thân thuần túy để dẫm nát quy tắc áp chế của mình một cách bạo liệt như vậy.
"Chỉ là bước thứ nhất…" Đế Thích Thiên lạnh lùng vung tay, "Thiên Càn Đao — Trảm!"
Giữa không trung, một thanh đao ánh sáng dài vạn trượng hiện ra, nó mang theo ý chí của vạn vật, mang theo sự phán xét tối cao, chém xuống đầu Diệp Trần. Thanh đao đi tới đâu, không gian bị xé rách tới đó, ngăn chặn mọi đường lui của đối thủ.
Diệp Trần không tránh không né. Hắn lại nhấc chân phải.
"Bước thứ hai: Đạp Thiên — Toái hư không!"
Ầm!
Nắm đấm của hắn vung ra đồng thời với bước chân thứ hai. Một luồng sức mạnh cuồng bạo chưa từng có từ trong tủy xương phun trào, trực tiếp đối đầu với thanh đao ánh sáng của thiên đạo.
Keng!
Tiếng kim loại va chạm rợn người vang lên. Thanh Thiên Càn Đao kia dưới bước chân và cú đấm của Diệp Trần thế mà bắt đầu xuất hiện những vết nứt, sau đó vỡ tan tành thành những đốm sáng nhỏ li ti.
Diệp Trần phun ra một ngụm huyết tiễn, nhưng nụ cười của hắn càng thêm tàn độc. Mỗi lần gãy xương là một lần tái tạo mạnh hơn, sức mạnh của hắn giờ đây đang tăng trưởng theo cấp số nhân.
"Bước thứ ba: Đạp Thiên — Chân Thần Tuyệt!"
Lần này, không chỉ là cung điện mà cả Đệ Cửu Trọng Thiên đều cảm nhận được sự sụp đổ. Bước chân thứ ba của Diệp Trần giáng xuống, biến không gian xung quanh thành một vùng hỗn độn. Hắn giống như một vị chiến thần bước ra từ thuở hồng hoang, mang theo tất cả sự phẫn nộ của những phàm nhân bị áp bức.
Diệp Trần bước thẳng tới trước mặt Đế Thích Thiên, chỉ cách ngai vàng chưa đầy mười trượng. Máu trên người hắn bốc cháy hóa thành hồng lôi, Nghịch Thiên Cốt trong người hắn đang gào thét đòi hỏi một sự bùng nổ cuối cùng.
Đế Thích Thiên lúc này không còn ngồi yên được nữa. Hắn đứng phắt dậy, sương mù trong đôi mắt xám bắt đầu cuộn trào mãnh liệt: "Ngươi tưởng có thể chạm tới ta? Phàm nhân mãi mãi là phàm nhân!"
Đế Thích Thiên đưa tay kết ấn, một vòng tròn bát quái khổng lồ hiện ra che phủ cả bầu trời tầng thứ chín, những quy tắc đạo pháp thâm ảo nhất hiện về, kết thành những xiềng xích vây chặt lấy Diệp Trần.
"Thiên Đạo Vĩnh Hằng — Vạn Kiếp Chôn Vùi!"
Mỗi một mắt xích là một lời nguyền, mỗi một mắt xích là một tầng áp lực khủng khiếp hơn cả bước thứ ba của Diệp Trần cộng lại. Chúng quấn chặt lấy tứ chi hắn, xuyên qua da thịt, đâm thẳng vào bên trong xương cốt, hòng muốn nghiền nát nguồn gốc của Nghịch Thiên Cốt.
Rắc! Rắc! Rắc!
Tiếng xương gãy vang lên liên miên không dứt. Cơ thể Diệp Trần như muốn nổ tung dưới sức ép của vạn kiếp. Hắn quỳ xuống, một đầu gối chạm sàn, khiến mặt đất sụp đổ thêm một lần nữa.
"Nhìn thấy chưa? Đây là khoảng cách không thể san lấp." Đế Thích Thiên bước xuống bậc thềm, nhìn xuống Diệp Trần bằng ánh mắt đầy thương hại. "Nỗ lực của ngươi, trong mắt ta, chẳng qua chỉ là một điệu nhảy tội nghiệp của một con sâu cái kiến."
Diệp Trần cúi gục đầu, tóc tai rũ rượi, máu từ khóe mắt, lỗ tai không ngừng tuôn ra. Nhưng trong sự tĩnh lặng của cái chết ấy, một nhịp tim đột ngột vang lên.
*Thình thịch.*
Một nhịp tim này không phải của Diệp Trần, mà dường như là nhịp tim của toàn bộ chúng sinh dưới Hạ Tam Thiên và Trung Tam Thiên. Nó mang theo hơi thở của những phàm nhân đang oằn mình vì cuộc sống, mang theo khát vọng tự do của những linh hồn bị nuôi nhốt.
Diệp Trần chậm rãi ngẩng đầu lên. Một nửa gương mặt hắn đã bị hủy hoại, nhưng đôi mắt kia lại sáng rực như hai vì tinh tú sắp bùng nổ thành siêu tân tinh.
"Đế Thích Thiên… ngươi có biết tại sao 'Phàm Cốt' lại là mạnh nhất không?"
Hắn run rẩy đứng lên, mặc cho xiềng xích thiên đạo cứa sâu vào tận xương tủy.
"Bởi vì Phàm nhân có thể thua mười vạn lần, nhưng chỉ cần một lần đứng dậy thành công… là đủ để thay trời đổi đất!"
"Bước thứ tư… chính là món quà ta dành cho ngươi."
Hắn nhấc chân lên một lần nữa. Lần này, không gian không còn vỡ vụn, mà là biến mất hoàn toàn. Mọi quy tắc đạo pháp quanh người Diệp Trần đều bị sức mạnh thuần túy từ xương tủy đẩy lui. Toàn bộ Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu tan chảy, thấm đẫm vào mỗi tế bào của hắn.
"Đạp Thiên Bộ — Thứ Tư: Nghịch Mệnh Hoán Càn Khôn!"
Cả thế giới đột nhiên chìm vào một vùng trắng xóa.
Tiếng gào thét của Đế Thích Thiên bị nhấn chìm trong tiếng sấm rền của bước chân thứ tư. Cung điện cốt trụ vốn là niềm tự hào của hắn, lúc này dưới uy lực của bước chân này bắt đầu vỡ nát thành từng hạt bụi li ti. Mười hai bộ Nghịch Thiên Cốt của tiền nhân bỗng chốc thoát khỏi xiềng xích, hóa thành mười hai đạo hào quang dung nhập vào bước chân của Diệp Trần, tạo nên một sức mạnh mang tính hủy diệt chưa từng có trong lịch sử Cửu Trọng Thiên.
"Không! Điều này không thể nào!"
Tiếng kêu kinh hoàng của kẻ đứng đầu chín tầng trời vang vọng, nhưng đã quá muộn. Bước chân thứ tư của Diệp Trần giống như một dấu chấm hết cho một kỷ nguyên cũ, một bước chân dẫm nát toàn bộ cái gọi là thiên đạo vĩnh hằng.
Tại Đệ Cửu Trọng Thiên lúc này, chỉ còn thấy một bóng dáng đơn độc mang Phàm Cốt, dùng chính sự nỗ lực cực đoan của mình mà thách thức cả thần linh. Trận chiến sinh tử giữa kẻ thợ săn vạn năm và con mồi nghìn đời, giờ đây mới thực sự bước vào cao trào tàn khốc nhất.