Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 132: Sự Im Lặng Đáng Sợ**
**CHƯƠNG 132: SỰ IM LẶNG ĐÁNG SỢ**
Khói bụi cuồn cuộn như những con rồng xám bị thương, gầm rít rồi tan biến vào hư không. Bước chân thứ ba của Diệp Trần không chỉ dẫm nát hoàng kim đại điện của Đế Thích Thiên, mà dường như còn dẫm nát cả trật tự của Đệ Cửu Trọng Thiên đã tồn tại suốt vạn cổ.
Tiếng sụp đổ văng vẳng từ xa như sấm dậy, nhưng tại trung tâm của Thần Đỉnh, một sự im lặng chết chóc bắt đầu lan tỏa. Sự im lặng này không phải là sự bình yên sau cơn bão, mà là cái tĩnh mịch rợn người của một nghĩa địa bị lãng quên từ thuở khai thiên lập địa.
Diệp Trần đứng đó, giữa đống đổ nát của ngai vàng vàng kim. Toàn thân hắn là một bức tranh thảm khốc của máu và xương. Lớp da thịt vốn đã chịu đủ loại rèn giũa của "Nghịch Thiên Hóa Long Quyết" nay rách nát từng mảng lớn, lộ ra bộ xương đen nhánh đang tỏa ra những luồng khí tức u ám và cổ xưa. Mỗi lần hắn hít thở, lồng ngực lại phát ra tiếng kêu rắc rắc ghê người. Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt đang điên cuồng tái tạo, những sợi tủy cốt đen như mực luồn lách giữa các khe hở của xương, bắt đầu vá lại những vết rạn nứt li ti.
Bàn tay hắn, nơi vừa xuyên thủng lồng ngực của kẻ tự xưng là Thiên Đạo, lúc này chỉ còn nắm giữ một luồng khí lạnh lẽo. Đế Thích Thiên đã biến mất.
Cơ thể vàng kim của hắn đã tan rã thành muôn vàn hạt ánh sáng li ti, không để lại một giọt máu, không để lại một hơi tàn.
“Hắn chạy rồi sao?” Diệp Trần khàn giọng hỏi, giọng nói như tiếng hai thanh kim loại rỉ sét cọ sát vào nhau.
Trong thức hải, giọng nói của Lão Quy trở nên nghiêm trọng chưa từng thấy, không còn chút bông đùa thường ngày: “Không phải chạy… Tiểu tử, ngươi nên cẩn thận. Nhất Bộ Đạp Phá bước thứ ba của ngươi xác thực đã phá vỡ phân thân đạo tắc của hắn, nhưng đây là Thần Đỉnh, là hang ổ của hắn. Sự im lặng này… không đúng lắm.”
Diệp Trần đưa mắt nhìn quanh.
Trước mặt hắn, sau khi bức tường hoàng kim sụp đổ, lộ ra một con đường độc đạo dẫn sâu vào bên trong cung điện. Điều khiến hắn sởn gai ốc chính là, trên suốt chặng đường dài hun hút đó, không hề có lấy một bóng dáng của binh lính hay chấp pháp giả.
Đệ Cửu Trọng Thiên — nơi vốn dĩ phải là nơi phòng ngự kiên cố nhất, nơi tập hợp những cường giả khủng bố nhất của thiên hạ — lúc này lại giống như một phế tích không người. Không có hơi thở của sự sống, cũng chẳng có tiếng gầm thét của thiên lôi.
Sự im lặng đáng sợ này tựa như một tấm lụa đen cực lớn, từ từ siết chặt lấy cổ họng kẻ xâm nhập.
Diệp Trần khẽ bước đi. Tiếng gót chân hắn chạm lên mặt đá xanh phát ra âm thanh "cộp, cộp" khô khốc, vang vọng đến tận cuối con đường hầm. Mỗi bước chân của hắn lúc này không dùng lực mạnh, nhưng vì quy tắc của tầng trời thứ chín đã bị hắn đạp nứt, nên mỗi khi chân chạm đất, không gian xung quanh lại gợn lên những vòng sóng xám xịt.
Đi được chừng một nén nhang, một tòa cung điện cô độc hiện ra trước mắt hắn.
Tòa cung điện này không hề lộng lẫy như điện thờ phía ngoài. Nó được xây dựng hoàn toàn bằng một loại đá đen nhám, không hề có phù điêu, không hề có bảo ngọc. Nó đứng sừng sững giữa không trung, xung quanh không có lấy một tòa kiến trúc phụ trợ, cứ thế cô độc đến cực hạn.
Cửa cung điện mở toang, tối om như miệng một con cự thú đang chờ chực nuốt chửng con mồi.
“Thật quái lạ.” Lão Quy lại lên tiếng, lần này thanh âm hơi run rẩy, “Khí tức này… tại sao ta lại cảm thấy quen thuộc? Tiểu tử, cung điện này không giống như của Đế Thích Thiên tạo ra, nó mang hơi thở của thời đại Thái Cổ, thậm chí là trước cả thời đại của lão gia hỏa ta.”
Diệp Trần nhếch môi, máu trên khóe miệng đã khô lại thành một màu nâu thẫm: “Bất luận là thứ gì, hôm nay ta cũng phải đạp bằng nó. Hắn nợ gia đình ta, nợ Thanh Vân Trấn, nợ tất cả phàm nhân bị hắn coi là dược liệu… món nợ này phải trả bằng mạng.”
Hắn không hề do dự, nghênh ngang bước vào bên trong.
Vừa bước qua ngưỡng cửa, cảm giác đầu tiên là lạnh. Một cái lạnh thấu tận tâm can, không phải là cái lạnh của băng tuyết mà là cái lạnh của sự hư vô, nơi ngay cả linh khí cũng bị đóng băng.
Bên trong điện hoàn toàn vắng bóng người. Những cột trụ đá cao ngất trời đứng lặng im như những người khổng lồ đang chịu tang. Trên những bức tường đá nhám, lần này Diệp Trần đã thấy những hình vẽ.
Đó không phải là phù điêu ca tụng công đức của thần linh.
Diệp Trần dừng bước trước một bức tranh tường. Hắn sững sờ.
Bức tranh miêu tả hàng vạn, hàng triệu con người với xiềng xích trên cổ, đang bò lết trên mặt đất để nuôi dưỡng một cái cây khổng lồ. Rễ của cái cây đó không cắm vào đất, mà cắm thẳng vào tim của những con người ấy. Ở phía trên ngọn cây, có chín bông hoa đang nở rộ, mỗi bông hoa đại diện cho một tầng trời.
Đây chính là sự thật về Cửu Trọng Thiên. Một lò luyện đan được nuôi dưỡng bằng máu và sự tuyệt vọng của phàm nhân.
“Nhìn kia…” Diệp Trần lẩm bẩm, chỉ tay vào bức họa tiếp theo.
Bức họa đó vẽ một người đàn ông mang theo một bộ xương đen nhánh, đang ngẩng đầu nhìn về phía thiên không. Người đàn ông đó có gương mặt mơ hồ, nhưng khí tức toát ra lại khiến Diệp Trần cảm thấy huyết mạch trong người sục sôi.
“Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt…” Diệp Trần kinh ngạc. “Đã từng có người giống như ta sao?”
“Đó không phải là giống ngươi.” Một giọng nói đột ngột vang lên từ sâu trong cung điện, không rõ phương hướng, như thể phát ra từ chính những phiến đá đen. “Đó chính là kết cục của ngươi.”
Sự im lặng bị phá vỡ bởi một tiếng bước chân nhẹ nhàng.
Từ trong bóng tối của cung điện cô độc, một bóng người dần dần hiện rõ. Không còn là một Đế Thích Thiên khoác áo bào vàng rực rỡ, uy phong lẫm liệt với thần quang hộ thể. Kẻ vừa xuất hiện mặc một bộ đồ vải thô màu xám, tóc xõa ngang vai, chân trần bước đi.
Nếu không phải đôi mắt hắn chứa đựng cả một bầu trời sao đang sụp đổ, Diệp Trần hẳn đã nghĩ đây chỉ là một lão già phàm trần ở một trấn nhỏ nào đó.
Đế Thích Thiên… hay đúng hơn là bản thể thật sự của hắn, đang nhìn Diệp Trần với một ánh mắt tràn đầy sự thương hại.
“Ngươi đã bao giờ tự hỏi, tại sao một kẻ mang Phàm Cốt lại có thể đi đến tận đây không?” Đế Thích Thiên khẽ nói, âm thanh ôn hòa nhưng lại khiến nhục thân của Diệp Trần nảy sinh cảm giác run rẩy bản năng. “Ngươi nghĩ Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu là cơ duyên? Ngươi nghĩ Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt là sự nỗ lực của chính ngươi?”
Diệp Trần nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên cánh tay rách nát: “Bớt nói nhảm đi! Ngươi định dùng tâm công sao?”
Đế Thích Thiên không giận, hắn chỉ tay vào sự im lặng xung quanh cung điện: “Ngươi có biết tại sao nơi này không có binh lính, không có thuộc hạ không? Bởi vì phế thải… thì không có quyền bước vào đây. Ngươi đứng ở đây, nghĩa là ngươi đã đủ tư cách trở thành 'quả chín' nhất trong vạn năm qua.”
Hắn mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo hơn cả cái chết: “Diệp Trần, sự im lặng này chính là bài học cuối cùng. Ở trên đỉnh cao nhất của Cửu Trọng Thiên, không có vinh quang, không có chúng sinh, chỉ có sự cô độc của kẻ thợ săn đang nhìn con mồi tự hoàn thiện mình.”
Ngay khi lời nói vừa dứt, sự im lặng vốn có đột ngột biến chất.
Lớp đá đen của cung điện bắt đầu rung động rào rào. Diệp Trần kinh hoàng nhận ra, những cột trụ đá kia không phải là đá, mà là những bộ xương của những kẻ từng sở hữu Nghịch Thiên Cốt trong quá khứ. Hàng ngàn năm, hàng vạn năm, những kẻ nghịch thiên trước hắn, cuối cùng đều biến thành một phần của kiến trúc cô độc này.
Không có quân đội nào đáng sợ bằng sự thật này.
“Hết rồi sao?” Diệp Trần bất ngờ cười dài, tiếng cười khàn đục rung chuyển cả đại điện. “Ngươi dùng sự im lặng và những đống xương này để dọa ta? Ngươi tưởng rằng ta sẽ vì sợ hãi mà quỳ xuống?”
Hắn bước lên một bước, Nghịch Thiên Cốt trong người nổ rền như tiếng sấm nổ giữa trời quang.
“Phàm nhân sống, không phải vì sợ cái chết, mà vì họ biết đau!”
“Ngươi nói đây là hang ổ của ngươi, là kết cục của ta?”
Diệp Trần giơ cao nắm đấm, máu trên người hắn bắt đầu bốc cháy, hóa thành một ngọn lửa đen đỏ rực trời: “Vậy hôm nay, ta sẽ để sự im lặng này chôn vùi cả ngươi và cái thiên đạo rác rưởi này!”
Hư không quanh Diệp Trần bắt đầu sụp đổ theo từng nhịp tim của hắn. Áp lực kinh khủng từ bước chân thứ tư đang được tích tụ.
Đế Thích Thiên thu lại nụ cười, ánh mắt trở nên sâu thẳm: “Được thôi. Để ta xem, cái 'Phàm Cốt' mà ngươi tự hào, liệu có chịu nổi sức nặng của sự thật khi toàn bộ Cửu Trọng Thiên này đổ xuống đầu ngươi hay không.”
Không gian trong cung điện cô độc bỗng chốc vặn vẹo. Sự im lặng đáng sợ giờ đây đã biến thành một loại âm thanh siêu tần, khiến màng nhĩ người ta muốn nổ tung. Trận chiến thực sự ở đỉnh cao nhất, giờ đây mới chính thức khai màn. Diệp Trần biết, nếu hắn không thể bước qua bước tiếp theo, hắn sẽ chỉ là cột trụ đá thứ mười ba trong cung điện chết chóc này.
Nhưng trong lòng hắn, chỉ có một niệm đầu duy nhất: Đạp phá!
Phải đạp phá cái im lặng này, mới thấy được ánh sáng của phàm trần!