Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 131: Đệ Cửu Trọng Thiên
Răng rắc.
Tiếng giới bích vỡ vụn thanh thúy vang lên giữa hư không vô tận, giống như một tấm gương khổng lồ ngăn cách giữa thực tại và vĩnh hằng bị một bàn tay vô hình bóp nát. Diệp Trần bước ra từ trong khe nứt không gian, chân trái vừa chạm xuống mặt đất, một luồng áp lực kinh thiên động địa đã từ tứ phương tám hướng bủa vây lấy hắn, muốn ép nát từng thớ thịt, nghiền vụn từng khúc xương.
Đây là Đệ Cửu Trọng Thiên — Thần Đỉnh.
Khác xa với tưởng tượng của thế nhân về một chốn bồng lai tiên cảnh với cỏ cây linh dược, Thần Đỉnh hiện ra trước mắt Diệp Trần như một biển vàng rực rỡ và cô quạnh. Linh khí ở đây không còn là khí, mà đã đặc quánh lại thành một thứ dịch thể màu vàng kim mờ ảo, trôi nổi lờ lững trong không trung như những dải lụa thần thánh. Mỗi hơi thở của Diệp Trần đều khiến phổi hắn bỏng rát, giống như đang nuốt vào bụng những thanh đoản kiếm bằng chì nóng chảy.
“Chậc, linh khí hóa lỏng thành ‘Thái Nguyên Chân Dịch’… Hèn chi lũ tạp chủng trên này coi thường chúng sinh bên dưới.” Giọng nói của Lão Quy vang lên bên tai Diệp Trần, nhưng không còn vẻ cợt nhả thường ngày. Một bóng rùa đen mờ ảo hiện ra trên vai hắn, đôi mắt già nua nhìn xoáy vào khoảng không sâu thẳm phía trước: “Tiểu tử, cẩn thận. Quy tắc ở đây đã bị tên đó thay đổi hoàn toàn rồi. Ngươi không còn đứng trên đất, mà là đứng trên cơ thể của hắn.”
Diệp Trần không đáp, hắn cúi xuống nhìn bàn chân mình. Nơi hắn vừa dẫm xuống, mặt đất bằng đá ngọc thạch vàng rực nứt ra những đường vảy ốc đen kịt. Đó là sự xung đột giữa Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt và quy tắc của thiên đạo. Máu từ những vết thương chưa kịp khép lại sau trận chiến ở Đệ Bát Trọng Thiên nhỏ xuống, thấm vào lớp dịch thể vàng kim, tạo nên những đốm đỏ rợn người.
Hắn bắt đầu bước đi.
Mỗi bước chân của Diệp Trần nặng nghìn cân, vang dội như tiếng sấm rền trong không gian tĩnh mịch. Hắn đi xuyên qua những cung điện treo lơ lửng giữa tầng mây, những kiến trúc vĩ đại mang hơi thở của hàng triệu năm lịch sử, nhưng tất cả đều trống rỗng. Không có tiên hạc, không có cung nga, không có thần binh canh giữ. Chỉ có sự im lặng chết chóc.
Bởi vì tại tầng trời này, chỉ cần một người là đủ.
Càng tiến sâu vào trung tâm, Diệp Trần càng ngửi thấy một mùi hương lạ lùng. Nó là sự hòa quyện giữa mùi trầm hương cổ xưa và mùi tanh nồng của huyết thiết. Ở phía xa, một vầng mặt trời vĩnh cửu treo cao, nhưng nếu nhìn kỹ, đó không phải là mặt trời. Đó là một vòng xoáy khổng lồ đang không ngừng nuốt chửng linh hồn của chúng sinh từ tám tầng trời bên dưới đổ về.
Những linh hồn đó giống như những đom đóm nhỏ nhoi, bị cuốn vào vòng xoáy, tan chảy thành chất dinh dưỡng để nuôi dưỡng vầng hào quang chói lọi kia.
“Vạn vật sinh linh, đối với hắn chỉ là đan dược mà thôi.” Diệp Trần siết chặt nắm đấm. Xương cốt trong tay hắn phát ra những tiếng nổ giòn giã rợn người. Nỗi căm hận từ thời còn là thiếu chủ bị phế ở Thanh Vân Trấn, cho đến nỗi đau mất đi đồng đội trên con đường nghịch thiên, tất cả tụ lại thành một ngọn lửa đen kịt trong đáy mắt.
Hắn đi tới trước một cầu thang đá vạn bậc, dẫn thẳng lên đỉnh cao nhất của Thần Đỉnh. Ở đó, một ngai vàng đơn độc đặt giữa trời đất, và một nam nhân đang ngồi trên đó, tĩnh lặng như một pho tượng cổ hủ.
Đế Thích Thiên.
Kẻ tự xưng là Thiên Đạo, kẻ đã vẽ ra quỹ đạo vận mệnh cho hàng tỷ sinh linh, và cũng là kẻ đã biến cuộc đời Diệp Trần thành một trò đùa nghiệt ngã.
“Ngươi đã đến.”
Giọng nói ấy thanh tao, trung hòa, không mang theo một chút sát khí nào nhưng lại khiến không gian xung quanh Diệp Trần vặn vẹo. Nam nhân trên ngai vàng từ từ mở mắt. Đôi mắt ấy không có con ngươi, chỉ là hai hố sâu chứa đựng vô số tinh hà đang sụp đổ.
Diệp Trần dừng bước ở bậc thang thứ mười vạn. Hắn đứng đó, lồng ngực phập phồng, máu đen theo ống quần nhỏ xuống chân bệ đá trắng muốt. So với sự rực rỡ, toàn mỹ của Đế Thích Thiên, Diệp Trần trông thật thảm hại, như một gã hành khất xông vào bữa tiệc của thần linh.
“Mộ Dung Thần chết rồi. Tiên Tử Linh Nhi cũng thành một xác không hồn. Đám Chấp Pháp Giả của ngươi cũng đã hóa thành tro bụi.” Diệp Trần khản giọng nói, mỗi chữ phát ra đều mang theo bá khí nghẹt thở: “Ngươi vẫn ngồi yên được sao?”
Đế Thích Thiên khẽ mỉm cười, một nụ cười bao dung nhưng lạnh lẽo đến thấu xương: “Tại sao lại phải không yên? Những kẻ ngươi vừa kể, đối với trẫm mà nói, chẳng qua chỉ là những quân cờ bị mẻ. Quân cờ hỏng thì bỏ, bàn cờ vẫn còn đó, trẫm vẫn là người chơi.”
Hắn nghiêng đầu, nhìn Diệp Trần như nhìn một sinh vật kỳ thú: “Diệp Trần, ngươi có biết tại sao trẫm lại để ngươi đi đến tận đây không? Phàm Cốt… thứ xương cốt tầm thường, mục nát đó lẽ ra phải tan biến ngay khi gặp áp lực của Đệ Nhất Trọng Thiên. Vậy mà ngươi lại dùng nó để bò lên đến đây. Thú vị lắm.”
“Ta không bò lên đây.” Diệp Trần gằn giọng, đôi chân hắn phát ra những luồng hắc khí đậm đặc: “Ta bước lên đây. Từng bước một, đạp nát cái quy tắc thối nát của ngươi.”
“Quy tắc?” Đế Thích Thiên đứng dậy. Ngay giây phút hắn đứng lên, toàn bộ Đệ Cửu Trọng Thiên run rẩy kịch liệt. Vàng kim dịch thể trên không trung sôi sùng sục, hóa thành vô số những sợi dây xích thần văn khóa chặt không gian xung quanh Diệp Trần: “Thế gian này nếu không có trẫm định ra quy tắc, nó sẽ chỉ là một mớ hỗn độn vô nghĩa. Ngươi gọi là nghịch thiên, nhưng thực chất ngươi chỉ là đang tự hủy hoại ngôi nhà duy nhất mà mình có.”
“Nếu ngôi nhà đó được xây bằng máu của gia đình ta, bằng sự phản bội của những người ta tin tưởng, bằng việc nuôi nhốt chúng sinh như súc vật để thu hoạch…” Diệp Trần nâng tay lên, một thanh kiếm gãy hiện ra, thân kiếm đen xì, rung lên bần bật: “Thì cái ngôi nhà đó, thà nát đi còn hơn!”
“Ngông cuồng!”
Đế Thích Thiên nhẹ nhàng đưa một ngón tay ra.
Ầm!
Một cột sáng vàng từ đỉnh cao nhất dội xuống, nhanh đến mức thời gian như ngừng lại. Diệp Trần chỉ kịp bắt chéo hai tay che trước ngực. Tiếng xương gãy ‘rắc rắc’ vang vọng khắp không gian. Cả cơ thể hắn bị bắn bay đi, xuyên qua mười vạn bậc thang, đâm sầm vào một trụ đá khổng lồ.
Máu tươi từ miệng Diệp Trần phun ra, nhuộm đỏ cả một khoảng đá ngọc.
“Ngươi thấy không?” Đế Thích Thiên bước đi thong dong giữa hư không, mỗi bước đi dưới chân hắn đều nở ra một đóa hoa sen vàng: “Ngươi tự hào về Nghịch Thiên Cốt của mình. Ngươi tin rằng mỗi lần gãy đi, nó sẽ mạnh hơn. Nhưng đó cũng là một phần quy tắc mà trẫm cố ý để lại trong Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu. Trẫm muốn xem, cái giới hạn chịu đựng của một phàm nhân là đến đâu trước khi hắn tan biến hoàn toàn.”
Diệp Trần lồm cồm ngồi dậy từ đống đổ nát. Cánh tay trái của hắn bị bẻ gập lại một cách dị thường, xương trắng đâm xuyên qua da thịt. Nhưng kì lạ thay, không có tiếng rên rỉ đau đớn nào.
Trong bóng tối của đống đổ nát, Diệp Trần bật cười. Tiếng cười đứt quãng, điên cuồng.
“Ngươi… cười cái gì?” Lần đầu tiên, chân mày của Đế Thích Thiên hơi nhướng lên.
“Ta cười… vì ngươi cuối cùng cũng sợ rồi.” Diệp Trần dùng tay phải, tàn nhẫn nắm lấy cánh tay trái gãy lìa của mình, bẻ nó lại vị trí cũ. Tiếng xương cọ xát vào nhau nghe ê răng, nhưng biểu cảm của hắn vẫn lạnh lùng như sắt đá: “Ngươi nói trẫm là quân cờ? Ngươi nói Nghịch Thiên Cốt nằm trong tính toán của ngươi? Vậy tại sao ngươi lại phải tốn công giải thích nhiều như vậy?”
Hắc khí trên người Diệp Trần đột ngột bùng phát, không phải hướng ra ngoài mà hướng vào trong cơ thể. Những mảnh xương gãy bắt đầu tái tạo với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Nhưng lần này, chúng không chỉ mạnh hơn, mà bắt đầu sinh ra những hoa văn màu tím đậm — màu sắc của sự diệt vong.
“Lão Quy, chuẩn bị chưa?” Diệp Trần thì thầm.
“Luôn luôn, tiểu tử! Để cho lão già này nếm thử mùi vị của kẻ không tin vào thiên mệnh!”
Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu trong ngực Diệp Trần xoay tròn dữ dội, hút cạn toàn bộ linh khí dịch thể xung quanh vào trong nháy mắt. Cảnh tượng vô cùng kỳ vĩ: toàn bộ không gian màu vàng kim bị một cái lỗ đen ngay ngực Diệp Trần nuốt chửng, tạo thành một vùng chân không chết chóc.
Diệp Trần ngẩng đầu, đôi mắt hắn giờ đây chỉ còn một màu đen thuần túy, sâu thẳm hơn cả bóng đêm nguyên thủy.
“Đế Thích Thiên, ngươi ngồi ở trên cao quá lâu rồi, nên đã quên mất cảm giác bước đi trên đất lạnh.”
Hắn khẽ nhấc chân phải lên.
“Bước thứ nhất: Phá Không.”
Uỳnh!
Dưới chân Diệp Trần, không gian của Đệ Cửu Trọng Thiên sụp đổ như một tấm kính bị búa tạ đập vào. Một vòng tròn hắc ám lan tỏa ra xung quanh, tất cả những tòa cung điện vàng son, những xiềng xích quy tắc chạm vào vòng tròn đó đều tan biến thành hư vô.
Nụ cười trên môi Đế Thích Thiên hoàn toàn biến mất. Hắn cảm nhận được, quy tắc của mình đang bị một lực lượng thô bạo và nguyên thủy hơn nhiều dẫm nát dưới chân.
Diệp Trần không dừng lại, hắn tiếp tục bước thêm một bước. Bước chân này khiến gân xanh trên mặt hắn nổi lên cuồn cuộn, máu từ lỗ tai và hốc mắt chảy dài xuống.
“Bước thứ hai: Đảo Luân Hồi!”
Luồng năng lượng từ bước chân này đánh thẳng vào vầng mặt trời vĩnh cửu đang thu hoạch linh hồn ở trên cao. Tiếng gào thét của hàng vạn linh hồn bị giam cầm đột ngột im bặt, thay vào đó là một sự tự do giải thoát. Vòng xoáy linh khí khổng lồ bị chấn động mạnh đến mức lệch khỏi quỹ đạo.
“Ngươi muốn phá hủy căn cơ của thế giới này sao? Đồ điên!” Đế Thích Thiên gầm lên. Hắn không còn vẻ bình thản nữa, hai tay vung lên, tạo thành mười đạo thiên lôi màu tím tía, mỗi đạo đều mang theo sức mạnh có thể hủy diệt một vị Hóa Thần đỉnh phong, giáng thẳng xuống đầu Diệp Trần.
Diệp Trần không tránh. Hắn cứ thế đi xuyên qua đám thiên lôi. Tiếng da thịt bị nướng cháy khét lẹt, xương cốt lại gãy rồi lại lành, cứ thế tuần hoàn trong từng tích tắc.
“Người điên… không phải là ta.”
Diệp Trần đứng trước mặt Đế Thích Thiên, chỉ còn cách chưa đầy mười trượng. Toàn thân hắn giờ đây không còn một mảnh da thịt nào nguyên vẹn, lộ ra bộ xương đen nhánh đang tỏa ra uy áp khiến thiên địa thái cổ cũng phải cúi đầu.
“Người điên là kẻ muốn làm thần, trong khi vốn dĩ hắn cũng chỉ sinh ra từ tro bụi của phàm nhân.”
Hắn hít vào một hơi thật sâu, dồn toàn bộ sức mạnh của Nghịch Thiên Cốt, của linh hồn Lão Quy và của sự uất ức của vạn thế vào chân trái.
“Bước thứ ba: Nhất Bộ Đạp Phá!”
Đây không còn là một bước chân bình thường. Nó là sự phán xét của tất cả những kẻ bị ruồng bỏ, của tất cả những “Phàm Cốt” đã từng bị nghiền nát dưới gót giày của tiên nhân.
Khi chân Diệp Trần chạm xuống, Đệ Cửu Trọng Thiên im lặng trong một giây.
Sau đó, vụ nổ xảy ra.
Ánh sáng vàng kim vỡ vụn từng mảnh. Ngai vàng cổ xưa nát bấy. Thần Đỉnh — tầng trời cao nhất, niềm kiêu hãnh của Tiên giới — bắt đầu sụp xuống về phía Đệ Bát Trọng Thiên.
Đế Thích Thiên rú lên một tiếng đau đớn, lồng ngực hắn bị một đạo hắc quang xuyên thủng. Hắn kinh hoàng nhìn xuống, thấy bàn tay của Diệp Trần đã đâm xuyên qua trái tim bằng vàng của mình.
“Ngươi… tại sao có thể?”
Diệp Trần kề sát mặt vào tai hắn, hơi thở nóng hổi và đầy vị máu:
“Vì Phàm Cốt của ta… biết đau. Còn Thiên Đạo của ngươi… thì không.”
Phía dưới chân họ, Cửu Trọng Thiên bắt đầu rung chuyển, khởi đầu cho một cuộc đại biến chưa từng có trong lịch sử tu tiên. Hành trình đạp phá trời xanh của Diệp Trần, hóa ra, mới chỉ thực sự bắt đầu từ thời khắc đổ nát này.