Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 130: Đỉnh Cao Đang Ở Trước Mắt**
**CHƯƠNG 130: ĐỈNH CAO ĐANG Ở TRƯỚC MẮT**
Đệ Bát Trọng Thiên, vùng đất từng được mệnh danh là Thiên Giới chi linh, giờ đây chỉ còn là một bức tranh tiêu điều của sự sụp đổ. Những dãy cung điện trôi lơ lửng trên tầng mây, vốn dĩ nguy nga tráng lệ với những cột trụ chạm rồng trổ phượng, nay đã nát vụn thành từng mảnh thạch tử, lờ lững trôi trong hư không như những lăng mộ vô danh. Linh khí ngũ sắc vốn đặc quánh như sương sớm, lúc này bị lực lượng của cú đạp vừa rồi chấn tan, hóa thành những luồng cuồng phong tàn bạo, gào rít qua những khe nứt của không gian.
Diệp Trần đứng đó, giữa tâm chấn của sự hủy diệt. Tấm áo bào màu đen đã rách tả tơi, để lộ ra lồng ngực rắn chắc với những vết sẹo ngang dọc – minh chứng cho hành trình tử sinh từ dưới đáy vạn trượng nhai đi lên. Nhưng đáng sợ nhất không phải là khí thế bên ngoài, mà là thứ ánh sáng đen kịt lập lòe ẩn dưới lớp da thịt của hắn.
Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt.
Từng khúc xương trong cơ thể Diệp Trần lúc này không còn mang màu trắng của sinh linh bình thường. Chúng đen nhánh, bóng bẩy như hắc thạch được tôi luyện trong ngọn lửa vĩnh hằng, tỏa ra một loại dao động vặn vẹo cả quy luật vạn vật. Mỗi khi hắn hít thở, hư không xung quanh lại co rút theo nhịp điệu của lồng ngực, như thể cả thế giới này đang phải chịu đựng sự hiện diện của một thực thể không nên tồn tại.
“Khặc khặc… tiểu tử, ngươi thật sự đã làm được.”
Từ trong không gian mịt mù của Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, tiếng cười khàn đục của Lão Quy vang lên. Tuy giọng điệu vẫn mang vẻ cợt nhả như mọi khi, nhưng nếu lắng nghe kỹ, có thể nhận thấy một sự run rẩy không hề nhẹ trong đó. Lão Quy đã sống qua vô số kỷ nguyên, chứng kiến không biết bao nhiêu thiên tài quật khởi rồi ngã xuống, nhưng kẻ dùng Phàm Cốt để bước đến tận đây, có lẽ Diệp Trần là kẻ duy nhất.
“Lão Quy, ông cảm nhận được không?” Diệp Trần lạnh lùng hỏi, ánh mắt hắn xuyên qua lớp sương mù của tầng trời thứ tám, nhìn về phía một vết rạn nứt khổng lồ phía trên đỉnh đầu.
“Ta cảm nhận được… Cái thứ áp lực tởm lợm đó.” Lão Quy thu lại vẻ bông đùa, giọng nói trở nên trầm trọng. “Đế Thích Thiên đã thức tỉnh hoàn toàn rồi. Hắn đang nhìn ngươi. Đệ Cửu Trọng Thiên không phải là một tầng trời bình thường đâu. Ở đó, hắn chính là Quy Tắc, hắn chính là Định Mệnh. Ngươi bước vào đó, chính là bước vào trong lòng bàn tay của hắn.”
Diệp Trần khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự điên cuồng của một kẻ không còn gì để mất: “Ta vốn dĩ sinh ra trong lòng bàn tay của Thiên Định, nhưng ta đã bẻ gãy từng ngón tay của nó để thoát ra. Bây giờ, chẳng qua là ta quay lại để phế luôn cái bàn tay đó thôi.”
Hắn cúi xuống nhìn năm vị Tiên Vương đang nằm thoi thóp dưới chân mình. Hỏa Vương, kẻ vừa mới đây thôi còn cao ngạo điều khiển vạn hỏa chi linh, nay chỉ còn là một khối thịt cháy sém, đôi mắt tràn đầy sự hoảng loạn nhìn Diệp Trần. Đối với họ, Diệp Trần không phải là người, mà là một loại dịch bệnh, một loại nguyền rủa nhắm thẳng vào sự thống trị trường tồn của họ.
“Nói cho ta biết,” Diệp Trần dẫm chân lên một tảng đá nứt vỡ, giọng hắn trầm thấp nhưng vang dội như sấm đình: “Đế Thích Thiên đang đợi ta với thứ gì?”
Hỏa Vương ho ra một ngụm máu vàng óng – thứ máu tinh túy của Tiên cấp, run rẩy nói: “Ngươi… ngươi sẽ không bao giờ hiểu được. Cửu Trọng Thiên không phải là nơi để những kẻ như ngươi đặt chân tới. Ngươi càng đi lên, ngươi càng tiến gần đến sự hư vô. Hắn… hắn là đấng sáng tạo, cũng là đấng hủy diệt… Tất cả chúng ta, và cả ngươi nữa, chỉ là những quân cờ trong ván cờ trường sinh của Ngài…”
“Ván cờ sao?”
Diệp Trần lạnh lùng hừ một tiếng, bàn chân hắn đột ngột phát lực. *Rắc rắc!* Tảng đá bên dưới nát vụn thành bụi cám. Một luồng kình lực vô hình tràn ra, trực tiếp nghiền nát chút tia hy vọng cuối cùng trong linh hồn của Hỏa Vương.
“Vậy thì ta sẽ là kẻ lật đổ bàn cờ đó.”
Hắn ngẩng đầu lên. Phía trên cao kia, Giới Bích cuối cùng – ranh giới giữa Đệ Bát và Đệ Cửu Trọng Thiên – đang hiện ra. Nó không phải là một lớp màng ánh sáng bình thường, mà là một bức tường vạn cổ được dệt nên từ hàng triệu vạn đạo bùa chú vàng rực. Những đạo bùa chú này xoay tròn theo một quỹ đạo huyền bí, mỗi cái đều mang theo hơi thở của Thiên Đạo chân chính.
Mỗi giây trôi qua, từ bức tường ấy tỏa ra một áp lực kinh hoàng. Những tu sĩ bình thường nếu đứng ở đây, chỉ cần liếc nhìn một cái thôi cũng đủ để thần hồn câu diệt, xác thân hóa thành cát bụi.
Diệp Trần bắt đầu bước đi.
Mỗi bước chân của hắn đặt xuống, không gian dưới chân lại hiện ra những vết nứt đen ngòm như mạng nhện. Hắn không dùng linh khí để bay, hắn dùng chính trọng lượng của nhục thân và sự cứng cỏi của Nghịch Thiên Cốt để đạp lên hư không mà đi.
Càng lên cao, áp lực càng tăng gấp bội. Diệp Trần cảm thấy như mình đang vác trên vai mười vạn ngọn đại sơn. Tiếng xương cốt trong người hắn bắt đầu phát ra những âm thanh *“rắc rắc”* rợn người. Đó là dấu hiệu của sự quá tải, nhưng cũng là dấu hiệu của sự hưng phấn.
Nghịch Thiên Cốt có một đặc tính tàn khốc: Càng chịu áp lực lớn, càng bị nghiền nát, nó tái tạo lại sẽ càng trở nên cường đại.
*“Phù!”*
Một ngọn lửa tâm linh bùng lên trong huyết quản Diệp Trần. Hắn thấy lại những hình ảnh quá khứ. Tiếng cười nhạo báng của gia tộc khi biết hắn sở hữu Phàm Cốt. Ánh mắt lạnh lùng, ghê tởm của Tiên Tử Linh Nhi khi cô ta xé nát hôn ước. Sự kiêu ngạo của Mộ Dung Thần khi dẫm đạp lên tôn nghiêm của hắn dưới lớp bùn nhơ.
Tất cả những thù hận đó, lúc này hóa thành nguồn nhiên liệu vô tận, đốt cháy tâm can Diệp Trần, đẩy hắn tiến về phía trước.
“Gãy đi! Nát đi!” Diệp Trần gầm nhẹ một tiếng.
*Bùm!*
Cánh tay trái của hắn bất ngờ nổ tung một lớp máu sương, xương cánh tay gãy gập dưới áp lực khủng khiếp của Giới Bích. Nhưng ngay lập tức, một luồng hắc khí từ Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu tràn ra, bao phủ lấy vết thương. Trong chớp mắt, những mảnh xương gãy gắn kết lại, đen hơn, đặc hơn và mang theo sức mạnh kinh người hơn trước.
Đây chính là con đường tu luyện của hắn – một con đường đi lên từ sự hủy diệt chính mình.
Khi Diệp Trần chỉ còn cách Giới Bích vài trượng, bỗng nhiên không gian trước mặt hắn vặn xoắn. Một bóng người chậm rãi bước ra từ trong vầng hào quang vàng rực.
Diệp Trần khựng lại, đôi đồng tử co rụt.
Bóng người đó diện sa mỏng manh, tà váy trắng tinh khôi không vướng bụi trần, đôi mắt tựa như chứa đựng cả tinh không nhưng lại mang một nỗi buồn vạn cổ.
“Linh Nhi?” Diệp Trần thốt lên, giọng nói khản đặc.
Nhưng ngay lập tức, hắn nhận ra điểm không ổn. Người phụ nữ này không có linh hồn, cô ta chỉ là một đạo ý chí được mô phỏng lại từ ký ức của hắn. Đây là đòn tấn công tâm linh của Thiên Đạo.
“Trần ca… vì sao anh không dừng lại?” Giọng nói của nàng mềm mại như lụa, nhẹ nhàng rót vào tai hắn. “Hành trình này quá đau đớn rồi. Quay lại đi, em sẽ ở bên anh, chúng ta sẽ trở lại Thanh Vân Trấn, quên đi tu hành, quên đi thù hận…”
Diệp Trần nhìn chăm chằm vào “nàng”, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót ngắn ngủi, rồi nhanh chóng bị sự lạnh lẽo thay thế. Hắn tiến lên một bước, đối diện trực tiếp với ảo ảnh đó.
“Ngươi sai rồi.” Diệp Trần trầm giọng nói. “Linh Nhi mà ta từng yêu đã chết vào cái ngày cô ta đâm một kiếm vào ngực ta rồi. Còn kẻ đang đứng ở Đệ Cửu Trọng Thiên kia… nàng ta chỉ là một con rối tội nghiệp của Đế Thích Thiên mà thôi.”
Hắn giơ bàn tay to lớn của mình lên, bóp nghẹt lấy cổ của ảo ảnh.
“Dùng ký ức của ta để ngăn cản ta? Đế Thích Thiên, ngươi cũng chỉ có bấy nhiêu trò hèn hạ này sao?”
*Rắc!*
Ảo ảnh vỡ tan thành nghìn vạn mảnh ánh sáng. Diệp Trần không chút do dự, hắn tụ lực vào chân phải. Toàn bộ sức mạnh của Nghịch Thiên Cốt, sự phẫn nộ của mười năm ròng rã, và cả ý chí phá vỡ mọi xiềng xích được dồn vào một điểm.
“Nhất Bộ Đạp Phá… Bước thứ sáu: Toái Tiên môn!”
Hắn đạp mạnh lên Giới Bích.
*ĐOÀNG!*
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang khắp Cửu Trọng Thiên. Sóng xung kích mãnh liệt đến mức khiến cho Đệ Thất và Đệ Bát Trọng Thiên bên dưới rung lắc dữ dội như muốn rơi rụng. Bức tường bùa chú vàng rực kia, vốn dĩ được cho là bất khả xâm phạm, lúc này hiện ra một lỗ thủng khổng lồ với những vết nứt chằng chịt.
Diệp Trần như một mũi tên đen lao vút qua lỗ thủng đó, chính thức đặt chân vào Đệ Cửu Trọng Thiên.
Trái ngược với sự đổ nát của các tầng trời bên dưới, Đệ Cửu Trọng Thiên tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Không có gió, không có mây, cũng không có linh khí loãng hay đậm. Thứ duy nhất tồn tại ở đây là một màu vàng kim nhàn nhạt, bao phủ lấy mọi thứ.
Phía xa xa, trên một đỉnh núi lơ lửng được cấu thành từ linh thạch thượng phẩm, có một tòa ngai vàng khổng lồ. Trên ngai vàng đó, một nam nhân đang ngồi khoanh tay, mắt nhắm hờ. Hắn mặc một chiếc hoàng bào rộng thênh thang, hơi thở cùng với nhịp đập của trời đất như hòa làm một.
Đó chính là Đế Thích Thiên.
Nhưng điều khiến Diệp Trần rùng mình không phải là Đế Thích Thiên, mà là thứ nằm dưới chân ngai vàng đó. Toàn bộ Đệ Cửu Trọng Thiên thực chất là một cái phễu khổng lồ. Những sợi dây xích ánh sáng từ khắp nơi đổ về đây, kéo theo những luồng linh hồn và tinh hoa linh khí từ tám tầng trời bên dưới, rót thẳng vào một lò luyện khổng lồ đang đỏ lửa dưới chân hắn.
Hóa ra, truyền thuyết là thật. Cửu Trọng Thiên chỉ là một nông trại, và tất cả chúng sinh là vật nuôi để cung cấp năng lượng cho một người duy nhất đạt tới trường sinh.
Diệp Trần đứng vững lại, hít một hơi thật sâu. Không khí ở đây mặn chát vị máu và linh hồn của hàng triệu vạn tu sĩ đã ngã xuống qua các thời kỳ hạo kiếp.
Lúc này, nam nhân trên ngai vàng chậm rãi mở mắt. Đôi mắt hắn không có lòng đen, chỉ có một màu vàng rực rỡ của thần tính, lạnh lùng và không có một chút cảm xúc nào của con người.
“Ngươi đến muộn hơn ta tưởng, kẻ mang Phàm Cốt.”
Giọng nói của Đế Thích Thiên vang lên, không phải từ miệng hắn, mà là từ mọi hướng trong không gian, như thể chính trời đất đang lên tiếng.
Diệp Trần không nói lời nào. Hắn nhấc chân lên, rồi dẫm xuống. Mỗi bước chân của hắn đi trên nền đá của Đệ Cửu Trọng Thiên đều tạo nên một vết chân đẫm máu. Không phải máu của kẻ thù, mà là máu từ vết thương vừa mới tái tạo của hắn đang thấm ra.
“Đỉnh cao đang ở trước mắt.” Diệp Trần nhìn thẳng vào mắt kẻ mạnh nhất thế gian, sát ý bùng lên như hỏa diệm: “Hôm nay, hoặc là ngươi chết để thế gian được sống, hoặc là ta chết để chấm dứt sự hành hạ của cái gọi là thiên mệnh này.”
Lão Quy trong châu cũng hiện ra hình thể hư ảo, đứng bên cạnh Diệp Trần, vẻ mặt nghiêm túc chưa từng thấy: “Tiểu tử, trận này ta sẽ không giúp ngươi bằng mưu mẹo được đâu. Ngươi phải tự mình dẫm nát hắn.”
Diệp Trần khẽ gật đầu, cánh tay hắn đưa lên, xương cốt nổ vang rền như pháo lệnh: “Ta biết. Từ khi ta bắt đầu bước bước chân đầu tiên rời khỏi Thanh Vân Trấn, ta đã biết đối thủ cuối cùng của ta chính là kẻ đang ngồi trên đó.”
Đế Thích Thiên khẽ nhấc ngón tay, một luồng ánh sáng vàng từ trên cao giáng xuống như một lưỡi gươm của công lý: “Phàm cốt thì mãi là phàm cốt. Ngươi muốn đạp nát trời xanh, nhưng ngươi có biết… trời xanh thực chất là thứ gì không?”
Diệp Trần không tránh không né, hắn nắm chặt nắm đấm, Nghịch Thiên Cốt toàn thân phát sáng hắc ám đến cực điểm.
“Ta không cần biết trời xanh là gì. Ta chỉ biết, kẻ nào chặn đường ta, kẻ đó phải nát!”
Hắn gầm lên một tiếng, lao về phía ngai vàng. Trận chiến cuối cùng, bước chân cuối cùng để thay đổi càn khôn, chính thức bắt đầu tại đỉnh cao của thế giới.