Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 129: Nhất Bộ Đạp Phá (Lần 2)**
CHƯƠNG 129: NHẤT BỘ ĐẠP PHÁ (LẦN 2) – NGŨ HÀNH VỤN VỠ
Đệ Bát Trọng Thiên, nơi hơi thở của thần linh nồng đậm đến mức hóa thành sương mù mờ ảo. Ở đây, không khí không phải để hít thở, mà là một loại áp lực nặng nề có thể nghiền nát bất kỳ tu sĩ Nguyên Anh nào trong chớp mắt. Khác với vẻ hoang sơ hay hỗn loạn của các tầng dưới, tầng trời thứ tám là một thế giới của những quy tắc thuần túy nhất.
Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Năm loại nguyên tố cơ bản cấu thành nên vũ trụ ở nơi này đã đạt tới cảnh giới “Nguyên Thủy”. Chúng không còn là những năng lượng vô hình, mà hiện hữu thành những dòng chảy uy mãnh bao trùm khắp vạn dặm hư không.
Diệp Trần vừa đặt chân lên mặt đất dát vàng của Đệ Bát Thiên, một tiếng chuông cổ xưa đã ngân vang khắp cửu tiêu. Từ trong tầng mây ngũ sắc, năm đạo quang trụ khổng lồ hạ xuống, hóa thành năm hình bóng uy nghiêm nghẹt thở.
Đó là ngũ vị Tiên Vương trấn giữ quy tắc của tầng trời này. Họ đứng đó, bất động nhưng khí thế tỏa ra khiến không gian xung quanh vặn vẹo. Một vị Tiên Vương khoác hoàng bào rực lửa, đôi mắt chứa cả biển nham thạch nhìn xuống Diệp Trần, giọng nói vang lên như tiếng sấm nổ:
“Kẻ mang Phàm Cốt, ngươi đã phạm vào đại kỵ của thiên đạo. Đệ Bát Trọng Thiên không có chỗ cho thứ phàm tục dơ bẩn. Quỳ xuống, chịu sự thanh tẩy của Ngũ Hành, hồn phi phách tán mới là ân huệ duy nhất của ngươi!”
Diệp Trần ngước đầu lên, khóe môi khẽ nhếch, lộ ra một nụ cười ngạo nghễ xen lẫn sự lạnh lùng tàn khốc. Trên người hắn, những vết thương từ trận chiến tại Thiên Môn vẫn còn rướm máu, nhưng mỗi giọt máu đỏ tươi ấy khi rơi xuống đều khiến quy tắc dưới chân phải run rẩy.
“Thanh tẩy? Ân huệ?”
Diệp Trần khẽ nhổ một ngụm máu nhạt, nắm đấm siết chặt khiến xương cốt phát ra những tiếng “rắc rắc” ghê người.
“Trời định ta là phàm, ta diệt trời. Tiên định ta chết, ta giết tiên. Quy tắc của tầng trời này, hôm nay phải đổi họ Diệp!”
“Càn quấy!”
Tiên Vương mang thuộc tính Kim gầm lên. Lão phất tay một cái, hàng vạn thanh kiếm bằng vàng ròng ngưng tụ từ hư không, tạo thành một cơn mưa kiếm mang theo khí thế xé rách vạn vật lao thẳng về phía Diệp Trần. Cùng lúc đó, Tiên Vương thuộc tính Thủy vung tay, một đại dương xanh thẳm từ trên cao ụp xuống, sức nặng của nó đủ để đè bẹp một dãy núi vạn trượng.
Ngũ Hành luân chuyển, đại trận hình thành. Diệp Trần bị nhốt vào giữa một vòng xoáy năng lượng khổng lồ. Kim kiếm đâm xuyên vai, Thủy triều ép chặt lồng ngực, Hỏa diễm thiêu đốt da thịt, Mộc gai rút cạn sinh lực, và Thổ sơn vạn quân đè nặng trên lưng.
“Răng rắc!”
Tiếng xương gãy vang lên rõ mồn một. Cánh tay trái của Diệp Trần gãy gập dưới áp lực của Thổ quy tắc. Những thanh kim kiếm cắm ngập vào đùi hắn, máu bắn tung tóe.
Bên trong Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, tiếng Lão Quy gào thét:
“Tiểu tử! Đừng cứng đối cứng với Ngũ Hành Quy Tắc! Bọn chúng là hiện thân của trời đất tầng này, ngươi dùng lực lượng cơ bắp không thắng được đâu!”
Diệp Trần nghiến răng, mồ hôi trộn lẫn máu chảy dài trên mặt. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, chứa đựng một sự điên cuồng tột độ:
“Lão Quy… ông quên rồi sao? Nghịch Thiên Cốt của ta… chính là cần gãy nát để trùng sinh!”
Hắn không những không lùi, mà còn chủ động lao thẳng vào tâm điểm của Ngũ Hành Đại Trận. Hỏa diễm đốt cháy mái tóc đen, nhục thân hắn bắt đầu rạn nứt như bình gốm sứ sắp vỡ. Mỗi khi một mảnh xương phàm bị nghiền nát, từ sâu trong tủy cốt, một luồng sức mạnh đen kịt lại trào dâng.
Đó là sự phẫn nộ của Vạn Cổ, là ý chí của những kẻ không chịu khuất phục trước định mệnh.
“Nghịch Thiên Hóa Long Quyết – Phá Cốt Tái Sinh!”
Trong cơn đau đớn thấu tận tâm can, toàn bộ xương cốt của Diệp Trần rực sáng lên một màu vàng kim pha lẫn sắc đen huyền bí. Những mảnh xương gãy không rơi rụng mà được nén lại, tôi luyện bởi chính Ngũ Hành chi lực của đối phương. Chúng kết hợp lại, trở nên dày đặc hơn, cứng rắn hơn, mang theo một hơi thở thái cổ nguyên thủy còn lâu đời hơn cả quy tắc của tầng trời này.
Năm vị Tiên Vương bắt đầu biến sắc. Họ nhận ra sự hiện diện của mình đang bị một loại lực lượng quái dị nuốt chửng. Ngũ Hành Đại Trận không những không giết chết được Diệp Trần, mà trái lại còn đang trở thành lò luyện đan, tôi luyện cho nhục thân của hắn đạt tới một tầm cao mới.
“Không ổn! Hắn đang mượn lực của chúng ta để đột phá!” Hỏa Vương thét lên đầy kinh hãi, “Mau toàn lực giết chết hắn!”
Nhưng đã muộn.
Diệp Trần ngẩng đầu, mái tóc đen tung bay trong gió lốc năng lượng. Khí thế trên người hắn bỗng nhiên thu hẹp lại, tĩnh lặng đến đáng sợ, nhưng ngay sau đó là một sự bùng nổ vượt quá giới hạn của thế gian này.
“Hôm nay, ta cho các ngươi thấy, thế nào gọi là sức mạnh thuần túy!”
Hắn dồn toàn bộ sức nặng của thân thể, toàn bộ ý chí của Nghịch Thiên Cốt và toàn bộ chân nguyên vào chân phải. Không gian xung quanh bắt đầu co rút lại, như thể toàn bộ quy tắc của Đệ Bát Trọng Thiên đều bị bước chân này hút lấy.
“Nhất Bộ Đạp Phá – Bước thứ hai: Ngũ Hành Trần Tiêu!”
“ẦM!”
Một bước chân giẫm xuống.
Không gian bên dưới lòng bàn chân Diệp Trần trực tiếp sụp đổ thành một lỗ đen tử thần. Một vòng tròn chấn động màu đen tỏa ra, đi đến đâu, kim kiếm gãy vụn thành bụi cám, đại dương cạn khô trong nháy mắt, ngọn lửa của Tiên Vương tắt lịm như đốm lửa nhỏ trước cuồng phong.
Quy tắc của Đệ Bát Trọng Thiên – thứ vốn được coi là chân lý vĩnh hằng – lúc này giống như một tấm kính mỏng manh bị một quả tạ nghìn cân dẫm nát.
“Rắc rắc! Rắc!”
Tiếng vỡ vụn của quy tắc lan tỏa khắp tầng trời. Năm vị Tiên Vương rú lên đau đớn khi pháp tắc trong người bọn họ bị phản phệ dữ dội. Nhục thân của họ bắt đầu nứt toác, thần hồn run rẩy dưới cái uy lực của một “người phàm”.
Một bước này, không chỉ là sức mạnh, mà là sự phủ định tuyệt đối. Ta không dùng pháp thuật chống lại ngươi, ta dùng nhục thân dẫm nát thế giới chứa đựng pháp thuật của ngươi!
Áp lực nghìn trùng biến mất. Đệ Bát Trọng Thiên rung chuyển kịch liệt như sắp rơi rụng khỏi Cửu Trọng Thiên. Những tòa cung điện tráng lệ đổ sụp, mây ngũ sắc tan biến, để lộ ra bầu trời đen kịt đang rạn nứt từng mảng.
Diệp Trần đứng giữa đống đổ nát, xương cốt toàn thân kêu vang rền rĩ như rồng ngâm. Nghịch Thiên Cốt của hắn giờ đây đã đen nhánh hoàn toàn, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo như thép nguội. Bước thứ hai của tuyệt kỹ Nhất Bộ Đạp Phá đã chính thức thành hình, khắc sâu vào căn cơ của hắn một loại bá đạo vô song.
Ngũ vị Tiên Vương gục ngã trên nền đất tan hoang, đôi mắt họ không còn vẻ kiêu ngạo, chỉ còn lại sự sợ hãi cùng cực. Họ nhìn cái bóng dáng đang chậm rãi tiến về phía lối dẫn lên tầng thứ chín kia, cảm giác như đang thấy một vị ma thần từ thời hồng hoang trở lại.
“Ngươi… ngươi rốt cuộc là thứ gì?” Hỏa Vương run rẩy hỏi, giọng nói đầy tuyệt vọng.
Diệp Trần dừng bước, không quay đầu lại. Hắn nhìn lên đỉnh cao nhất của Cửu Trọng Thiên, nơi hơi thở của Đế Thích Thiên đang tỏa xuống như một sự đe dọa cuối cùng.
“Ta chỉ là một phàm nhân bị các ngươi khinh rẻ.”
Hắn nhấc chân, tiếp tục bước đi. Mỗi bước chân sau này đều trở nên vững chãi hơn, mang theo sức mạnh nghìn vạn cân khiến không gian phải than khóc.
“Nhưng phàm nhân này sẽ dẫm nát ngôi báu của thần linh các ngươi, để chúng sinh biết rằng, thiên mệnh… chỉ xứng đáng nằm dưới lòng bàn chân của ta.”
Ánh sáng từ Đệ Cửu Trọng Thiên chiếu rọi xuống, phủ lên lưng Diệp Trần một lớp hào quang đẫm máu. Cuộc hành trình nghịch thiên này đã đi đến chặng cuối cùng. Bước chân tiếp theo, sẽ là bước chân lật đổ cả một thời đại.