Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 128: Công Phá Cửa Trời**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:41:27 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 128: CÔNG PHÁ CỬA TRỜI**

Gió gào thét trên đỉnh cao nhất của Đệ Thất Trọng Thiên, mang theo mùi máu tanh nồng và hơi thở lạnh lẽo của cái chết. Những đám mây ngũ sắc vốn là biểu tượng của tiên gia cao quý, giờ đây bị nhuộm đỏ bởi oán khí tích tụ từ vạn năm.

Dưới chân Diệp Trần, Giới Bích ngăn cách giữa tầng thứ bảy và thứ tám đang rung chuyển kịch liệt. Đó là một bức tường ánh sáng khổng lồ, cao không thấy đỉnh, rộng không thấy biên, được tạo thành từ những quy tắc pháp tắc cổ xưa nhất của vũ trụ. Phía sau bức tường kia chính là Đệ Bát Trọng Thiên — nơi trú ngụ của những vị Thần Tướng Thái Cổ, là lớp bình phong cuối cùng trước khi chạm đến ngai vàng của Đế Thích Thiên.

Diệp Trần đứng đó, một mình một bóng. Chiếc bào đen của hắn đã rách rưới, để lộ lồng ngực rắn chắc với những vết sẹo chằng chịt như những chiến công được khắc bằng máu. Trong đôi mắt hắn, không có sự sợ hãi, không có sự chần chừ, chỉ có một ngọn lửa đen kịch liệt đang thiêu đốt.

"Tiểu tử, ngươi thật sự định làm vậy sao?" Giọng nói của Lão Quy vang lên từ trong Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, lần này không còn sự cợt nhả thường ngày mà mang theo một sự nghiêm trọng hiếm thấy. "Bức Giới Bích này chứa đựng mười phần lực lượng quy luật của Thượng Tam Thiên. Nếu ngươi không thể phá nó trong một đòn, phản phệ của nó sẽ đủ để nghiền nát linh hồn ngươi thành cát bụi. Nghịch Thiên Cốt của ngươi dù mạnh, nhưng hiện tại ngươi mới chỉ chạm đến ngưỡng của Đạp Thiên Cảnh thôi."

Diệp Trần không trả lời ngay. Hắn chậm rãi đưa bàn tay lên, nắm chặt chuôi kiếm sứt mẻ. Sức mạnh trong cơ thể hắn đang cuộn trào như những cơn sóng thần. 206 mảnh xương trong cơ thể, vốn đã được tôi luyện qua hàng vạn trận chiến, lúc này bắt đầu phát ra những tiếng rền rĩ trầm đục, như tiếng rồng ngâm dưới đáy biển sâu.

"Lão Quy, ông nói xem… phàm nhân và thần linh, rốt cuộc khác nhau ở điểm nào?" Diệp Trần khẽ hỏi, giọng hắn khàn khàn nhưng vang vọng khắp không gian.

"Khác nhau ư? Một bên sinh ra đã nắm giữ thiên mệnh, một bên phải chật vật giành giật từng hơi thở với trời xanh."

"Sai rồi." Diệp Trần lắc đầu, khóe miệng nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ. "Khác biệt duy nhất là… phàm nhân chúng ta biết đau, biết hận, và quan trọng nhất là biết cách từ dưới đáy bùn nhơ mà bò dậy. Còn thần linh, khi bọn chúng ngã xuống, bọn chúng sẽ không biết phải làm sao ngoài việc kinh ngạc."

Ngay khi lời nói vừa dứt, từ phía trên tầng mây cao vạn trượng, một tiếng sấm nổ vang trời. Một luồng uy áp khổng lồ đột ngột giáng xuống, biến không gian xung quanh trở nên đặc quánh như chì.

"Nghịch tặc Diệp Trần! Ngươi to gan lớn mật, dám xâm phạm cấm địa thần thánh!"

Từ trong làn sương mù mờ ảo của Đệ Bát Trọng Thiên, hàng vạn chiến xa bằng vàng ròng hiện ra, được kéo bởi những con lôi long dữ tợn. Đứng đầu là ba vị Thần Tướng mặc giáp trụ lấp lánh, mỗi người cầm trong tay một món thần khí tỏa ra khí tức Hóa Thần đỉnh phong, thậm chí thấp thoáng có chút hơi thở của cảnh giới cao hơn.

"Đệ Bát Thiên – Lôi Đình Tam Tướng ở đây, kẻ phàm phu tục tử như ngươi còn không mau quỳ xuống chịu chết?" vị tướng quân dẫn đầu gầm lên, thanh giáo trong tay phóng ra hàng ngàn tia sét tàn phá.

Diệp Trần nhìn lên, đôi mắt nheo lại. "Chỉ có ba người các ngươi? Đế Thích Thiên vẫn khinh thường ta như vậy sao?"

"Giết ngươi, cần gì đến chủ thượng ra tay!"

Lôi Đình Tam Tướng đồng loạt gầm lên. Ba luồng sức mạnh khủng khiếp hòa làm một, hóa thành một con lôi long dài vạn dặm, mang theo sự phán xét của thiên đạo, lao thẳng xuống đầu Diệp Trần. Cả không gian của Đệ Thất Trọng Thiên dường như bị bóp nghẹt dưới cú đánh này.

Dưới áp lực đó, cơ thể Diệp Trần bắt đầu vang lên những tiếng "rắc rắc" rợn người. Đó là tiếng Nghịch Thiên Cốt của hắn đang bị ép đến cực hạn. Từng mảnh xương sườn gãy lìa, xương cánh tay nứt nẻ, máu tươi tuôn ra thấm đẫm vai áo.

Nhưng lạ lùng thay, Diệp Trần không hề lùi bước. Hắn càng đau, ánh sáng đen tuyền từ trong tủy xương lại càng bùng phát mạnh mẽ. Đây chính là bản chất của Nghịch Thiên Cốt — bị hủy diệt để tái sinh, bị chà đạp để trở nên bất tử.

"Nghịch Thiên Hóa Long Quyết — Vạn Cốt Quy Nhất!"

Diệp Trần gầm lên một tiếng đau đớn đến xé lòng. Toàn bộ xương cốt đã gãy nát trong cơ thể hắn không hề rời rạc, mà dưới sự điều khiển của Nghịch Mệnh Châu, chúng bắt đầu xoay tròn, hấp thụ linh khí bạo liệt từ đòn tấn công của đối phương. Những mảnh xương nát bấy đột ngột liên kết lại bằng những sợi dây thần kinh đen nhánh, cứng cáp hơn trước gấp bội.

Hắn vung tay, không dùng kiếm, mà chỉ là một cú đấm đơn giản. Một luồng quyền kình thô bạo, mang theo sức mạnh thể chất thuần túy đánh thẳng vào đầu con lôi long.

"Ầm!!!"

Một vụ nổ chấn động toàn bộ Cửu Trọng Thiên. Con lôi long kiêu hãnh kia dưới cú đấm của Diệp Trần lại giống như gốm sứ chạm phải sắt đá, vỡ tan thành từng mảnh linh khí vụn. Sức phản chấn khiến ba vị Thần Tướng bị hất văng ngược trở lại, giáp trụ trên người nứt toác, ánh mắt lộ ra vẻ không thể tin nổi.

"Làm sao có thể… Nhục thân của ngươi sao có thể mạnh đến mức này?"

Diệp Trần không cho chúng thời gian kinh ngạc. Hắn đã đạt tới trạng thái cực hạn của sự phẫn nộ và sức mạnh. Hắn nhìn về phía Thiên Môn khổng lồ đang đóng chặt, lẩm bẩm: "Đệ Bát Thiên, mạt vận của ngươi đến rồi."

Hắn nhấc chân lên. Bước chân này không giống như bình thường. Nó nặng nề như mang theo sức nặng của cả một thế giới, nhưng lại thanh thoát như hư ảo.

"Nhất Bộ Đạp Phá — Bước thứ nhất: Toái Không!"

Khi bàn chân của Diệp Trần chạm xuống hư không, một vòng tròn đen tối bắt đầu lan tỏa. Không gian xung quanh Giới Bích giống như một tấm gương bị vật nặng đập vào, xuất hiện những vết nứt hình mạng nhện li ti, rồi sau đó bùng nổ dữ dội.

Lôi Đình Tam Tướng gào thét định lao lên ngăn cản, nhưng chưa kịp chạm tới thân hình Diệp Trần đã bị những mảnh vỡ không gian cứa nát huyết nhục.

"Răng rắc!"

Tiếng vỡ vụn của Thiên Môn vang lên, xé rách màng nhĩ của bất cứ ai đang đứng gần đó. Cổng trời vạn trượng, vốn được coi là bất khả xâm phạm, giờ đây sụp đổ như những khối lâu đài cát trước cơn thủy triều. Những phù văn thần bí vụn vỡ, linh khí hộ giới tiêu tán sạch sành sanh.

Bụi mù tản đi, để lộ ra một con đường thẳng tắp dẫn lên Đệ Bát Trọng Thiên. Diệp Trần đứng đó, giữa những mảnh vụn của tiên giới, hơi thở hắn nặng nề nhưng thẳng tắp như một ngọn thương.

Máu của hắn nhỏ xuống, hóa thành những đóa hoa sen đen nở rộ trên nền gạch vàng ròng của Đệ Bát Thiên.

Phía dưới tầng trời, tiếng reo hò của Sở Cuồng và đội quân phàm nhân vọng lên như sấm dậy. Họ nhìn thấy bóng lưng của thủ lĩnh mình đã đứng trên đỉnh của tầng thứ tám, trái tim họ tràn đầy một niềm tin điên cuồng. Thần không còn là thần, tiên không còn là tiên, khi một người phàm dám bước chân lên đỉnh đầu của bọn họ.

Diệp Trần nhìn lên tầng mây sâu thẳm nhất, nơi cung điện của Đế Thích Thiên đang ẩn hiện. Hắn biết, kể từ giây phút này, hắn đã không còn đường lui. Hắn không chỉ công phá một cánh cổng, hắn đã chính thức tuyên chiến với toàn bộ trật tự của vũ trụ.

"Đế Thích Thiên, ta tới rồi."

Tiếng nói của hắn nhẹ bẫng, nhưng làm rung chuyển cả Đệ Cửu Trọng Thiên.

Trận chiến thực sự, lúc này mới chính thức bắt đầu. Diệp Trần không còn là kẻ bị truy sát ở Thanh Vân Trấn ngày nào, hắn là Kẻ Nghịch Mệnh, là nỗi ác mộng lớn nhất mà tiên giới từng chứng kiến. Một bước đạp nát trời xanh, một tay lật đổ vạn cổ càn khôn.

Phía trước hắn, là mịt mù thần vụ, là những vị tiên vương thực thụ đang thức tỉnh. Nhưng Diệp Trần chỉ cười lạnh, Nghịch Thiên Cốt trong người hắn lại một lần nữa rung động, khao khát được gãy nát, khao khát được mạnh mẽ hơn. Bởi vì hắn biết, càng tiến gần đến đỉnh cao, nỗi đau sẽ càng lớn, nhưng vinh quang của kẻ phá xiềng xích cũng sẽ càng rực rỡ hơn bất cứ thứ ánh sáng tiên gia nào.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8