Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 127: Tập Hợp Lực Lượng Cuối Cùng**
**CHƯƠNG 127: TẬP HỢP LỰC LƯỢNG CUỐI CÙNG**
Tại giao giới giữa Đệ Lục Trọng Thiên và Đệ Thất Trọng Thiên, bầu trời không còn là màu xanh biếc thanh bình của những buổi hoàng hôn tiên cảnh, mà thay vào đó là một màu đỏ thẫm như máu đặc. Những đám mây đen kịt vần vũ, bên trong sấm chớp màu tím đen – thứ Thiên Lôi hủy diệt của quy tắc tầng trời cao – đang không ngừng gào thét như muốn xé xác bất cứ kẻ nào dám mạo phạm uy nghiêm của thượng giới.
Phía dưới vùng bình nguyên hoang vắng nằm ngay sát chân Giới Bích, một bầu không khí áp bách đến nghẹt thở đang lan tỏa. Không có tiên khí phiêu miểu, không có tiếng hạc kêu thánh thót, chỉ có tiếng kim loại va chạm khô khốc và hơi thở nóng rực của hàng vạn con người.
Đó là quân đoàn "Phàm Nhân Nghịch Tiên".
Đứng ở vị trí cao nhất trên một mỏm đá nhô ra như mũi kiếm là một gã khổng lồ cao tới trượng rưỡi. Hắn trần trụi thân trên, để lộ lớp cơ bắp cuồn cuộn như những dãy núi đá vôi cứng rắn. Khắp người hắn chằng chịt những vết sẹo – dấu ấn của hàng ngàn trận chiến sinh tử. Mỗi khi hắn hít thở, luồng nhiệt lượng từ lồng ngực tỏa ra khiến không gian xung quanh méo mó.
Hắn chính là Sở Cuồng – kẻ được mệnh danh là Lôi Quyền, cánh tay phải đắc lực nhất của Diệp Trần.
"Sở Thống lĩnh, các lộ quân đã tập kết đầy đủ."
Một gã tu sĩ mang kiếm gãy sau lưng bước tới, quỳ một gối xuống, giọng nói run rẩy nhưng chứa chan sự phấn khích không thể che giấu.
Sở Cuồng không quay đầu lại. Ánh mắt hắn lạnh lùng như đại đao, phóng thẳng về phía ranh giới hư không nơi Giới Bích đang rung chuyển. Hắn trầm giọng, âm thanh như tiếng trống trận nổ vang trong tai mỗi người:
"Bao nhiêu?"
"Báo cáo! Ba triệu vạn tu sĩ phàm cốt của Hạ Tam Thiên, bảy trăm ngàn tán tu của Trung Tam Thiên. Tất cả… đều đã đốt cháy bản mệnh tinh huyết, sẵn sàng bước lên."
Sở Cuồng khẽ gật đầu, bàn tay to lớn của hắn nắm chặt lấy cán của một thanh trọng thùy khổng lồ cắm sâu dưới mặt đất. Thanh thùy này không có trận pháp gia trì, không có linh thạch khảm nạm, nó chỉ đơn thuần là một khối sắt thần nặng hàng vạn cân, được Diệp Trần dùng Nghịch Thiên Hỏa tôi luyện mà thành.
Hắn quay người lại, nhìn xuống biển người mênh mông phía dưới. Đội quân này so với những đệ tử tiên môn quần áo lụa là, ngự kiếm phi hành thì trông thật nhếch nhác. Họ mang theo những thứ vũ khí thô sơ nhất, những bộ giáp cũ nát, nhưng đôi mắt của họ… lại sáng rực lên một thứ ánh sáng mà bọn thần tiên ở Đệ Cửu Trọng Thiên vĩnh viễn không bao giờ có được.
Đó là ánh sáng của lòng căm thù bị kìm nén suốt vạn năm.
"Huynh đệ!" Sở Cuồng gầm lên, giọng nói được khuếch đại bởi sức mạnh luyện thể hung hãn, vang vọng khắp hàng trăm dặm. "Các ngươi có nhớ mình là ai không?"
Dưới cánh đồng, sự im lặng kéo dài một nhịp, rồi đồng thanh nổ vang:
"CHÚNG TA LÀ PHÀM NHÂN!"
"Thế nào là Phàm nhân?" Sở Cuồng giơ cao nắm đấm lôi đình. "Ở trong mắt bọn tiên nhân tự xưng là cao quý kia, chúng ta là cỏ rác! Chúng ta là dược liệu để chúng luyện đan, là thú vui để chúng tiêu khiển, là những kẻ sinh ra đã mang lấy nguyền rủa của Phàm Cốt, vĩnh viễn phải quỳ mọp dưới chân chúng để cầu xin chút linh khí bố thí!"
Tiếng gào thét của Sở Cuồng như xé toạc màng nhĩ của thiên địa:
"Mười năm trước, Diệp đại ca của chúng ta bị phế bỏ gân mạch, bị đuổi khỏi gia tộc chỉ vì hắn mang Phàm Cốt! Hắn đã đi lên từ vũng bùn máu, dùng nắm đấm dẫm nát tất cả những kẻ tự xưng là thiên tài Tiên Cốt! Hắn đã cho chúng ta thấy, trời định ta là phàm, nhưng nếu ta không phục, trời cũng phải sụp đổ!"
"Hôm nay, hắn đang một mình chiến đấu ở Thượng Tam Thiên! Hắn đang lấy xương cốt của chính mình để che chắn cho lối đi của chúng ta! Các ngươi có muốn tiếp tục làm kiến hôi, chết già trong nghèo khổ và nhục nhã ở tầng dưới này không?"
"KHÔNG! KHÔNG! KHÔNG!"
Ba tiếng hô vang dậy đất trời, khiến Giới Bích cũng phải rung rinh. Sát khí bốc lên nghi ngút, ngưng tụ thành một con ác long màu đen khổng lồ trên không trung.
Sở Cuồng cười rộ lên, nụ cười tràn đầy vẻ cuồng dã. Hắn nhấc bổng thanh trọng thùy lên, chỉ thẳng lên trời cao:
"Tốt! Toàn quân nghe lệnh! Khai mở đại trận vạn người đồng tâm! Lấy huyết nhục của chúng ta làm cầu, lấy ý chí của chúng ta làm kiếm! Hôm nay, Sở Cuồng ta sẽ dẫn các ngươi đạp nát Giới Bích này, giết thẳng lên Thượng Tam Thiên, hội quân cùng Diệp Trần!"
Lập tức, hàng triệu tu sĩ bắt đầu chuyển động. Họ không dùng linh khí từ thiên địa, bởi thiên địa này đã sớm quay lưng với họ. Họ dùng sức mạnh nhục thân, dùng máu nóng trong tim.
Hàng vạn trận pháp cổ xưa mà Lão Quy đã truyền thụ bắt đầu rực sáng. Đây là trận pháp nghịch thiên, yêu cầu người tham gia phải tự bẻ gãy một mẩu xương cốt của mình để hiến tế.
Tiếng xương gãy "rắc rắc" vang lên đồng loạt, thê lương nhưng lại hùng tráng tột cùng. Máu đỏ thấm đẫm mặt đất, nhưng không một ai rên rỉ. Nỗi đau thể xác sao so được với nỗi nhục của muôn kiếp làm nô lệ?
Ở một góc khác của chiến trường, một bóng dáng thanh tú trong bộ đồ trắng đang đứng lặng lẽ. Nàng là tiểu thư của một đại gia tộc ở Đệ Lục Trọng Thiên, nhưng lúc này, nàng cũng đang bẻ gãy đoản kiếm của mình, ánh mắt kiên định nhìn về phía bắc. Nàng nhìn thấy bóng dáng Sở Cuồng đang lao lên không trung như một hỏa tiễn lôi đình.
"Diệp Trần… nhìn xem, những hạt cát mà huynh nói, giờ đây đã tụ lại thành đại dương rồi."
Bầu trời phía trên Đệ Lục Trọng Thiên đột nhiên nứt ra một khe hở khổng lồ. Từ trong khe hở đó, một tia sáng màu vàng kim nhạt hiện ra – đó là ánh sáng phản chiếu từ Nghịch Thiên Cốt của Diệp Trần từ tầng trời phía trên.
Sở Cuồng thấy tia sáng đó, huyết dịch trong người như sôi sùng sục. Hắn gầm lên:
"Đại ca đang dẫn lối! Anh em, giết lên cho ta!"
Sở Cuồng là người đầu tiên lao vào Giới Bích. Cú đấm lôi quyền của hắn chứa đựng toàn bộ tinh túy của Thần Ma Luyện Thể, nện thẳng vào lớp màng không gian ngăn cách hai thế giới.
"ẦM!"
Một tiếng nổ kinh thiên động địa. Giới Bích vốn dĩ bất khả xâm phạm đối với người phàm, lúc này dưới sự công kích của hàng triệu trái tim cùng chung một nhịp đập, đã bắt đầu xuất hiện những vết nứt hình mạng nhện.
"Cái gì? Lũ kiến hôi kia dám…"
Từ tầng thứ bảy, mấy vị cường giả Hóa Thần Kỳ canh giữ Giới Bích hốt hoảng nhìn xuống. Họ không thể tin vào mắt mình. Những kẻ mang Phàm Cốt, những kẻ mà họ coi là con sâu cái kiến, lúc này đang xếp thành hàng dài vô tận, bất chấp mạng sống mà lao đầu vào lớp bảo vệ không gian.
"Giết sạch chúng!" Một vị lão giả mặc bào phục vàng kim quát lớn, phẩy tay tung ra một dải dải lôi hỏa.
Lôi hỏa rơi xuống, quét sạch hàng ngàn tu sĩ phàm nhân thành tro bụi. Nhưng ngay sau đó, hàng vạn người khác lại lấp vào chỗ trống. Họ không lùi bước, họ dùng xác thân làm bậc thang cho những người phía sau.
Sở Cuồng mắt đỏ ngầu, nhấc thanh trọng thùy đánh văng dải lôi hỏa kia, gầm thét:
"Tiên nhân thì sao? Chết đi cho ta!"
Thanh trọng thùy xé rách không gian, đập thẳng vào ngực vị lão giả Hóa Thần. Một tiếng nổ tung tóe, vị tiên nhân cao cao tại thượng kia bị sức mạnh thô bạo của một kẻ phàm trần đập thành một đám sương máu.
Cả chiến trường sững sờ trong một giây, rồi một tiếng hò reo vang dội làm rung chuyển cả Cửu Trọng Thiên.
Thần thoại về sự bất bại của Tiên nhân đã bị phá vỡ.
Dưới sự dẫn dắt của Sở Cuồng, đội quân Phàm Nhân như một cơn triều dâng cuồn cuộn, chính thức phá vỡ Giới Bích của Đệ Thất Trọng Thiên. Họ không chỉ mang theo vũ khí, họ mang theo hy vọng của tất cả những kẻ bị áp bức suốt hàng triệu năm qua.
Trên cao xa tít tắp, tại nơi sâu nhất của Đệ Cửu Trọng Thiên, một đôi mắt già nua và thâm trầm đột ngột mở ra. Ánh nhìn đó lạnh lẽo, xuyên qua không gian nhìn xuống chiến trường nhốn nháo ở bên dưới.
"Vạn cổ ngh ngại… lại bắt đầu rồi sao?" Một giọng nói khàn khàn, mang theo sự uy nghiêm tột đỉnh của Thiên Đạo vang lên trong hư không.
Diệp Trần, lúc này đang đứng giữa đống đổ nát của một điện thờ cổ tại Đệ Thất Trọng Thiên, đột nhiên cảm ứng được điều gì đó. Hắn ngoảnh đầu nhìn xuống phía dưới. Thông qua sợi dây liên kết linh hồn với Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, hắn thấy được Sở Cuồng, thấy được biển người đang nhuốm máu tiến lên.
Khóe miệng hắn khẽ cong lên một độ cong lạnh lùng, nhưng trong ánh mắt lại có chút ấm áp khó nhận ra.
"Sở Cuồng, huynh đệ tốt… Ta ở trên đỉnh cao nhất chờ các ngươi!"
Diệp Trần nắm chặt thanh kiếm đã sứt mẻ trong tay, toàn bộ 206 mảnh Nghịch Thiên Cốt trong người đồng loạt phát quang. Hắn dẫm mạnh một bước chân, biến thành một vệt sáng đen tuyền, lao thẳng về phía tầng thứ tám – nơi tử địa đang chờ đón.
Trận chiến cuối cùng, rốt cuộc đã không còn là cuộc chiến của một người. Nó đã trở thành ngọn lửa thảo nguyên, thiêu rụi trật tự cũ rích của Cửu Trọng Thiên.