Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 126: Lão Quy Khôi Phục Sức Mạnh**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:40:27 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 126: LÃO QUY KHÔI PHỤC SỨC MẠNH

Giữa đống đổ nát tan hoang của thánh địa Băng Tuyết Tiên Cung, bầu trời tầng thứ sáu của Trung Tam Thiên vẫn còn run rẩy dưới dư âm từ những cú đấm của Diệp Trần. Xác thân của Chấp Pháp Giả Diệc Thiên giờ chỉ còn là một đống vụn nát, linh khí thuộc tính Thần thánh vương vãi khắp nơi, nhưng lại bị một lực hút vô hình từ phía Diệp Trần điên cuồng cắn nuốt.

Diệp Trần ngồi xếp bằng giữa một hố sâu khổng lồ, toàn thân hắn phát ra tiếng "rắc rắc" ghê người. Đó là tiếng Nghịch Thiên Cốt đang tự bẻ gãy rồi nối lại, mỗi một mảnh xương gãy đi đều được bao phủ bởi một lớp màng đen kịt, nuốt chửng tinh huyết của thần linh để đúc lại thành một thứ vật chất còn cứng hơn cả vạn niên huyền thiết.

"Tiểu tử, đừng chỉ có lo cho bản thân mình!"

Một giọng nói già nua nhưng đầy phấn khích vang lên từ sâu trong thức hải của hắn. Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu bắt đầu xoay tròn điên cuồng, phát ra những tia sáng tím đen mờ ảo.

Diệp Trần mở choàng mắt, tia máu trong đồng tử dần dịu xuống, hắn khàn giọng nói: "Lão Quy, ông muốn làm gì?"

"Làm gì? Hắc hắc!" Lão Quy cười rộ lên, giọng cười mang theo một sự ngạo nghễ vốn dĩ đã bị chôn vùi hàng vạn năm. "Lão phu bị nhốt trong cái hạt châu rách nát này đã quá lâu. Hôm nay có tinh huyết của Thần Vương làm chất dẫn, lại có pháp tắc mảnh vỡ của tên Chấp Pháp Giả kia làm đá lót đường, nếu lão phu không nhân cơ hội này khôi phục một phần thực thể, thì thà đập đầu vào cái mai rùa của mình mà chết cho xong!"

Nói đoạn, không đợi Diệp Trần đồng ý, một luồng hắc khí mãnh liệt từ lồng ngực hắn lao vút ra ngoài.

Ban đầu, nó chỉ là một cụm khói đen nhỏ xíu, nhào nặn thành hình thù một con rùa già xấu xí, gian xảo. Nhưng ngay khi nó chạm vào giọt tinh huyết vàng óng của Diệc Thiên đang lơ lửng trong không trung, bầu trời bỗng nhiên tối sầm lại.

"Ầm!"

Một luồng uy áp nặng nề như cả vạn ngọn núi từ trên cao đổ ập xuống, khiến mặt đất vốn đã nứt nẻ nay lại lún sâu thêm mười trượng. Diệp Trần cảm thấy lồng ngực mình như bị một khối đại lục đè nén, hơi thở trở nên khó khăn. Hắn kinh ngạc nhìn về phía luồng hắc khí kia.

Lão Quy không còn là cái linh hồn hư ảo thường ngày hay lải nhải trêu chọc hắn nữa. Luồng hắc khí nở rộ, biến hóa thành một cái bóng đen khổng lồ che lấp cả mặt trời.

"Huyền Vũ hiện thế, vạn giới trấn áp!"

Tiếng thét của Lão Quy vang vọng như tiếng sấm nổ giữa hư không.

Dưới cái nhìn bàng hoàng của những đệ tử Băng Tuyết Tiên Cung còn sót lại phía xa xa, giữa tầng mây xám xịt, một cái đầu rùa khổng lồ dần dần hiện ra. Đôi mắt nó to như hai hồ nước, lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo và uy nghiêm của thời gian. Toàn thân nó được bao phủ bởi một lớp mai đen nhánh, trên mỗi phiến vảy rùa đều khắc sâu những cổ tự phù văn chảy xuôi như nham thạch thần bí.

Đáng sợ nhất chính là phần đuôi của nó. Đó không phải là đuôi rùa bình thường, mà là một con đại mãng xà dài hàng nghìn trượng, thân hình vạm vỡ, vảy rắn dựng đứng, đầu rắn nghếch cao, đôi mắt đỏ ngầu như hai luồng huyết quang quét qua vạn vật.

Sự kết hợp giữa Rùa và Rắn – biểu tượng tuyệt đối của phương Bắc, vị thần của thủy và hỏa, linh vật trấn giữ sự trường tồn: Thái Cổ Huyền Vũ!

Sức mạnh của nó lan tỏa đến đâu, không gian tầng thứ sáu liền đông cứng đến đó. Ngay cả những quy tắc đạo pháp của thế giới này cũng dường như đang run rẩy, phủ phục dưới chân vị thần thú từ thời hồng hoang này.

Lão Quy ngửa cổ lên trời thét dài một tiếng. Tiếng thét không giống tiếng thú vật, mà giống như một bản trường ca cổ xưa, đánh thức những linh hồn đã ngủ say trong đại địa. Luồng khí tức hoàng kim từ thi thể của Diệc Thiên nhanh chóng bị hút sạch vào cái miệng khổng lồ của con đại xà ở phía sau lưng nó.

Càng nuốt chửng linh khí, thân hình Huyền Vũ càng trở nên chân thực hơn. Từ hư ảnh nhạt nhòa, những lớp vảy rùa bắt đầu mọc ra lớp lớp, lấp lánh ánh sáng lạnh của kim khí. Sức mạnh bùng nổ mạnh đến mức tạo ra những cơn sóng thần bằng khí thế, đẩy lùi mọi đám mây trong vòng nghìn dặm.

Diệp Trần đứng dậy, mái tóc đen tung bay trong cuồng phong, hắn nhìn lên sinh vật khổng lồ trên đầu, cảm nhận được một sự cộng hưởng kỳ lạ từ Nghịch Thiên Cốt trong người.

"Đây mới chính là hình dáng thực sự của lão sao?" Diệp Trần thì thầm.

Huyền Vũ khổng lồ cúi đầu xuống, ánh mắt nhìn về phía Diệp Trần đã bớt đi vẻ uy nghiêm, thay vào đó là sự hài lòng cùng một chút ý vị thâm trường.

"Tiểu tử, đây mới chỉ là một phần vạn của năm đó. Nhưng đủ để lão phu chống đỡ cho ngươi một lần thiên kiếp kế tiếp."

Lão Quy lên tiếng, giọng nói trầm hùng như tiếng trống trời vang vọng từ cõi hư vô. Lúc này, hắn không còn vẻ gian xảo, tham ăn thường ngày. Mỗi cử động của hắn đều mang theo quy luật của vạn vật.

Nhưng cái cảnh tượng hoành tráng ấy không kéo dài được quá lâu. Sau khi cắn nuốt hết tất cả linh khí dư thừa và pháp tắc mảnh vỡ, thân hình khổng lồ của Huyền Vũ bắt đầu thu nhỏ lại, chuyển hóa thành một luồng ánh sáng sẫm màu, thu liễm vào trong một người đàn ông trung niên mặc hắc bào xuất hiện giữa hư không.

Người đàn ông ấy có khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt thâm trầm như chứa đựng cả đại dương, trên vai vắt ngang một con hắc xà nhỏ bé. Đây chính là nhân dạng của Lão Quy sau khi khôi phục được một phần tu vi.

Lão Quy hạ xuống mặt đất, nhún vai một cái, vẻ mặt trang nghiêm lúc nãy biến mất nhanh chóng, thay vào đó là nụ cười nửa miệng quen thuộc: "Mẹ kiếp, sướng thật! Ăn một tên Chấp Pháp Giả quả nhiên bổ hơn hẳn việc húp mấy cái thứ đan dược linh tinh kia."

Hắn tiến lại gần Diệp Trần, đưa tay vỗ mạnh vào vai hắn một cái, làm Diệp Trần loạng choạng suýt ngã.

"Hơn một trăm chương, lão phu mới có ngày hôm nay! Diệp Trần, hiện tại lão phu đã có nhục thân tạm thời, tuy không giữ được lâu nhưng đủ để ta cùng ngươi giết lên Thượng Tam Thiên."

Diệp Trần nhìn người bạn già đồng hành bấy lâu, trong lòng gợn lên một chút ấm áp, nhưng gương mặt hắn vẫn lạnh lùng như trước. Hắn nắm chặt bàn tay, cảm nhận sức mạnh của Nghịch Thiên Cốt sau khi hấp thụ dư năng lượng từ sự thức tỉnh của Lão Quy đã đạt tới một độ cao mới.

"Gãy 108 cái xương, suýt chút nữa nổ tung lồng ngực… Cái giá phải trả để lão khôi phục sức mạnh cũng không nhỏ." Diệp Trần nhếch môi.

"Ngươi thì biết cái gì!" Lão Quy trợn mắt. "Xương của ngươi là Nghịch Thiên Cốt, gãy rồi lại mọc, mọc sau mạnh hơn trước. Nếu không phải lão phu dùng thần hồn trấn áp luồng năng lượng bạo tẩu lúc nãy, ngươi đã sớm bị nổ thành huyết nhục rồi."

Nói xong, Lão Quy nhìn về phía xa, nơi chân trời bắt đầu xuất hiện những vết nứt màu tím. Đó là biểu hiện của Giới Bích tầng thứ bảy đang lung lay trước sự hiện diện của một thực thể quá mạnh mẽ.

"Chuẩn bị đi tiểu tử. Chuyện lớn rồi. Việc lão phu hóa hình Huyền Vũ vừa rồi chắc chắn đã kinh động đến mấy lão quái vật ở trên đỉnh tầng thứ chín. Chúng sẽ không để cho một con Phàm Cốt tiến vào lãnh địa của mình đâu."

Diệp Trần ngước mắt nhìn lên. Ở phía trên tầng mây lạnh lẽo kia, hắn dường như nhìn thấy những ánh mắt khinh miệt của chư thần đang nhìn xuống. Hắn cũng nhìn thấy dáng hình của một người phụ nữ tuyệt mỹ đang đứng cạnh một thiên tài mang Hoàng Kim Tiên Cốt, lạnh nhạt nhìn về phía hắn.

Lăng Tuyết Y vẫn đang bị đóng băng linh hồn ở phía sau, hơi thở mỏng manh như sợi tơ. Để cứu nàng, hắn phải cần tới 'Thiên Tâm Liên' chỉ có ở tầng thứ tám.

"Chúng không cho ta lên? Vậy thì ta dẫm nát chúng mà bước lên."

Diệp Trần trầm giọng, Nghịch Thiên Cốt trong người rung động liên hồi, tạo ra tiếng gầm của một con rồng đang chuẩn bị phá bỏ xiềng xích.

Lão Quy cười hắc hắc, hắc xà trên vai hắn thè lưỡi phát ra tiếng xì xì: "Đúng, phải như thế mới là chủ nhân của Nghịch Mệnh Châu! Lão phu đi trước dẫn đường, chúng ta hôm nay… nhuộm máu cả tầng thứ bảy này!"

Cùng với tiếng cười ngạo nghễ, hai cái bóng – một thiếu niên với bộ xương nghịch thiên, một đại thần thú vừa mới tỉnh giấc – cùng lúc hóa thành hai luồng hắc quang, lao thẳng lên chín tầng mây cao nhất, hướng về phía vách ngăn của thế giới mà húc tới.

Phía dưới, Băng Tuyết Tiên Cung sụp đổ hoàn toàn. Một thời đại mới của Cửu Trọng Thiên đã bắt đầu, bằng một bước chân không thể ngăn cản.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8