Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 125: Chấn Động Thượng Tam Thiên**
**Chương 125: Chấn Động Thượng Tam Thiên**
Thiên Đoạn sơn, đỉnh núi vốn là biểu tượng của sự kiên cố và uy nghiêm tại Trung Tam Thiên, lúc này chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Khói bụi mịt mù hòa lẫn với huyết vụ nhàn nhạt của một vị Thần Vương vừa ngã xuống, tạo nên một bầu không khí áp bách đến cực điểm.
Giữa hư không, Diệp Trần đứng đó, mái tóc dài đen nhánh bay loạn trong cuồng phong. Toàn thân hắn đầy rẫy vết thương, những vết cắt sâu hoắm lộ ra khung xương đen nhánh như hắc kim, tỏa ra ánh ô quang lạnh lẽo. Đó là Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt — thứ xương cốt bị nguyền rủa, nhưng cũng là thứ sức mạnh giúp hắn đứng vững sau khi chịu hàng vạn quyền của Diệc Thiên Thần Vương.
“Khặc…”
Diệp Trần ho nhẹ một tiếng, một ngụm máu bầm bắn ra, nhưng ánh mắt hắn lại sáng rực như tinh tú. Hắn cảm nhận được, sau khi giết chết Diệc Thiên, Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu trong đan điền đang điên cuồng vận chuyển, hấp thụ những mảnh vỡ thần hồn và tiên đạo quy tắc của đối phương để nuôi dưỡng nhục thân của mình. Mỗi một sợi linh khí của Thần Vương tràn vào đều khiến những đốt xương gãy nát của hắn kêu lên rắc rắc, tái tạo với một tốc độ kinh hoàng.
“Tiểu tử, ngươi thật sự làm được.” Tiếng của Lão Quy vang lên từ trong thức hải, không còn vẻ cợt nhả thường ngày mà mang theo một sự chấn kinh không hề che giấu. “Dùng nhục thân Phàm Cốt giết Thần Vương… Chuyện này nếu truyền tới Đệ Cửu Trọng Thiên, những lão quái vật ở đó chắc chắn sẽ điên tiết mà nhảy xuống đây lột da ngươi.”
Diệp Trần không đáp, hắn chậm rãi quay đầu, ánh mắt hướng về phía chân trời xa xăm, nơi một luồng hào quang mờ ảo của Giới Bích đang dao động.
…
Cùng lúc đó, tại Đệ Thất Trọng Thiên — vùng đất đầu tiên của Thượng Tam Thiên.
Bên trong Thiên Đạo Chấp Pháp Điện cao sừng sững giữa biển mây, mười hai cây trụ đồng khổng lồ bỗng nhiên phát ra tiếng ngân rung động trời. Trên bức tường pha lê chiếu mạng thần tiên, một đạo ấn ký mang tên “Diệc Thiên” đột ngột vỡ vụn, hóa thành bụi phấn mờ ảo.
“Cái gì? Diệc Thiên… chết rồi?”
Một tiếng hô kinh hãi phá vỡ sự tĩnh lặng của đại điện.
Vị đại lão chấp pháp đang tọa trấn nơi đây — một nam tử mặc hoàng bào, đôi mắt sâu thẳm như hố đen — đột ngột đứng bật dậy. Sát khí cuồn cuộn từ người gã tỏa ra khiến những mây mù xung quanh lập tức hóa thành băng giá.
“Diệc Thiên mặc dù chỉ là Thần Vương sơ kỳ, nhưng gã mang theo Thiên Đạo Pháp Chỉ đi xuống Trung Tam Thiên trấn áp phản loạn. Ai có thể giết được gã? Chẳng lẽ là những lão quái vật ẩn thế của các đại tông môn ở Tầng Thứ Sáu ra tay?”
“Báo —!”
Một tên thần vệ mặt mày xám ngoét hớt hải chạy vào, quỳ rạp xuống đất, giọng nói run rẩy: “Bẩm báo Chấp Pháp trưởng lão, hình ảnh truyền về từ Kính Thiên Chiếu… kẻ giết Diệc Thiên Thần Vương không phải cao thủ ẩn thế, mà là… mà là kẻ bị truy nã toàn giới diện: Diệp Trần!”
“Lại là hắn? Đứa con hoang mang Phàm Cốt của Diệp Gia năm xưa sao?” Nam tử hoàng bào gằn giọng, bàn tay siết chặt khiến không gian xung quanh vặn vẹo. “Hắn chẳng phải đã bị phế bỏ, gieo mình xuống Vạn Trượng Nhai rồi sao? Làm sao có thể giết được Thần Vương?”
Bức tranh trên Kính Thiên Chiếu từ từ hiện rõ. Hình ảnh một thiếu niên gầy gò, nắm đấm xuyên qua lồng ngực Thần Vương, ánh mắt ngạo nghễ nhìn lên trời cao như thể đang thách thức toàn bộ thần linh. Cảnh tượng đó giống như một cái tát nảy lửa vỗ vào mặt của Thiên Đạo Chấp Pháp Giả.
…
Tại một nơi khác của Thượng Tam Thiên, Băng Tuyết Tiên Cung lạnh lẽo bao trùm bởi tuyết trắng vạn năm.
Tiên Tử Linh Nhi đang ngồi xếp bằng trong mật thất, xung quanh nàng ta là chín đạo hỏa long quấn quýt, cố gắng luyện hóa luồng tinh huyết tiên cốt mà nàng vừa chiếm được. Khuôn mặt thanh tú, thánh thiện của nàng ta đột ngột biến sắc, một luồng khí lạnh thấu xương lan tỏa từ lòng bàn chân lên đến đỉnh đầu.
Nàng ta cảm nhận được đạo nhân quả gắn liền với hôn ước năm xưa đang rung động mãnh liệt.
“Diệp Trần… Ngươi vẫn chưa chết?”
Nàng ta lẩm bẩm, đôi mắt vốn luôn lạnh lùng giờ đây hiện lên sự hoảng loạn tột độ. Trong đầu nàng hiện về hình ảnh thiếu niên từng vì nàng mà đào cả tâm can, từng dịu dàng hứa sẽ bảo vệ nàng suốt đời. Nhưng cũng chính nàng, vì khát vọng đặt chân lên đỉnh cao nhất của Cửu Trọng Thiên, đã phản bội hắn, nhìn Mộ Dung Thần dẫm nát xương cốt hắn.
“Không thể nào! Phàm Cốt tuyệt đối không thể tu luyện! Hắn chắc chắn đã dùng tà thuật gì đó.”
Linh Nhi đứng dậy, bước ra khỏi mật thất. Nhìn về phía Trung Tam Thiên đang chìm trong loạn lạc, nàng ta nghiến răng, vẻ mặt trở nên dữ tợn: “Diệp Trần, dù ngươi có sống lại, ta cũng sẽ tự tay giết ngươi một lần nữa. Ta mới là chân mệnh thiên nữ, ngươi chỉ là hòn đá kê chân cho con đường thành thần của ta mà thôi!”
Nhưng dù nói thế, đôi tay ẩn dưới tay áo lụa của nàng ta vẫn không ngừng run rẩy. Một nỗi sợ hãi nguyên thủy bắt đầu nảy mầm: Kẻ mà nàng từng coi là rác rưởi, giờ đây đã đủ sức đồ sát Thần Vương. Nếu hắn lên tới đây…
…
Trở lại Thiên Đoạn sơn.
Sở Cuồng mang theo cây lôi quyền nặng nề đáp xuống cạnh Diệp Trần. Gã tu sĩ cục mịch này giờ đây nhìn Diệp Trần như nhìn một vị thần thực thụ, trong mắt đầy vẻ sùng bái: “Diệp huynh, ngươi thật sự làm được! Thần Vương nha! Mẹ kiếp, ta cứ tưởng lần này chúng ta xong đời rồi.”
Diệp Trần mỉm cười nhàn nhạt, nụ cười mang theo chút vị đắng của huyết sương. Hắn vỗ vai Sở Cuồng: “Đây mới chỉ là bắt đầu. Những kẻ thực sự nợ ta máu và nước mắt vẫn còn đang nhâm nhi tiên trà ở trên kia kìa.”
Hắn nhìn xuống bàn tay mình, những mảnh vụn của Hoàng Kim Tiên Cốt mà Diệc Thiên sở hữu vẫn còn dính trên kẽ tay. Đối với thế gian, Tiên Cốt là bảo vật, nhưng với Diệp Trần, nó chỉ là thứ vật chất hạ đẳng cần phải bị đạp nát.
“Lão Quy, cần bao lâu để ta ổn định nhục thân và xung kích vào Giới Bích tiếp theo?” Diệp Trần hỏi trong tâm tưởng.
“Thần Vương tinh huyết rất mạnh, cộng thêm mảnh vỡ pháp tắc của tên vừa rồi, đủ để ngươi hoàn tất 'Hoán Huyết Cảnh'.” Lão Quy trầm ngâm một chút rồi cảnh báo: “Nhưng tiểu tử, ngươi giết Chấp Pháp Giả của Thượng Tam Thiên, điều đó có nghĩa là Giới Bích giữa tầng thứ sáu và thứ bảy sẽ không còn dễ dàng bước qua nữa. Bọn chúng chắc chắn sẽ phái ra 'Tru Diệt Trận' tại đó. Ngươi thực sự muốn lên sớm vậy sao?”
Diệp Trần tiến lại gần thi thể của Diệc Thiên, tước lấy chiếc nhẫn không gian của gã. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt như muốn xuyên thấu chín tầng mây, chạm đến đỉnh cao nhất của Đệ Cửu Trọng Thiên.
“Thiên định ta là phàm, ta bước một bước nát cả trời xanh.”
Hắn chậm rãi nói, giọng nói không lớn nhưng mang theo một loại sức mạnh vô hình khiến đại địa rung chuyển.
“Bọn chúng coi chúng sinh là dược liệu, coi Phàm Cốt là sâu kiến. Vậy thì ta sẽ để cho chúng thấy, con kiến này sẽ dùng chính bộ xương tầm thường nhất, dẫm nát cái gọi là Tiên giới của chúng.”
Diệp Trần quay sang nhìn về hướng Băng Tuyết Tiên Cung, giọng nói lạnh lùng đến mức khiến không khí cũng phải đóng băng: “Linh Nhi, Mộ Dung Thần, hãy chờ đó. Diệp Trần ta… đang tới.”
Trong khoảnh khắc đó, trên bầu trời của Trung Tam Thiên bỗng nhiên xuất hiện một tiếng sấm rền vang dù không có mây đen. Đó là sự rên rỉ của thiên đạo quy tắc khi đối diện với một tồn tại nghịch thiên thực thụ.
Cái tên Diệp Trần, kể từ ngày hôm nay, chính thức trở thành nỗi ám ảnh ám ảnh tâm trí của mọi kẻ tự xưng là thần linh ở Thượng Tam Thiên.
Hắn bắt đầu bước đi. Mỗi bước chân của hắn hạ xuống đều khiến không gian vỡ nứt ra những vết đen ngòm. Đây chính là bước đầu tiên của hắn trên hành trình đạp phá Cửu Trọng Thiên — một bước chân mang theo huyết hải thâm thù, và mang theo cả hy vọng của muôn vàn kiếp phàm nhân đang bị nô dịch.
Bão tố thực sự, lúc này mới chính thức bắt đầu.