Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 124: Phản Kích Thần Vương**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:39:31 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 124: PHẢN KÍCH THẦN VƯƠNG**

Gió lạnh gào thét trên đỉnh Thiên Đoạn sơn, từng luồng sát khí ngưng tụ thành thực thể, sắc lẹm như dao cạo xẻ nát hư không.

Diệc Thiên Thần Vương đứng lơ lửng trên chín tầng mây, toàn thân bao phủ bởi một lớp kim quang nhàn nhạt, mỗi cái nhấc tay nhấc chân đều khiến thiên địa linh khí cộng hưởng. Gã là cường giả đứng đầu của chấp pháp đoàn Trung Tam Thiên, tu vi đã chạm đến ngưỡng Hóa Thần viên mãn, bán bộ bước vào Luyện Hư cảnh. Trong mắt gã, Diệp Trần – kẻ đang đứng dưới chân núi với thân hình đẫm máu – chẳng khác gì một con sâu cái kiến đang giãy giụa trước khi bị nghiền nát.

"Diệp Trần, ngươi có biết tội của mình không?" Giọng nói của Diệc Thiên như sấm nổ ngang tai, chấn cho đá vụn xung quanh vỡ nát. "Mang trong mình Phàm cốt nhơ nhuốc, lại dám mưu đồ nghịch thiên, giết hại thiên sai. Hôm nay, bổn vương sẽ thay trời hành đạo, tước đoạt toàn bộ căn cơ của ngươi, bắt ngươi vĩnh viễn không được luân hồi!"

Dưới chân núi, Diệp Trần khẽ ho ra một búng máu đen đặc. Cánh tay trái của hắn đã gãy gập, lộ ra những đoạn xương trắng hếu xen lẫn sắc đen u ám. Hắn đứng đó, lảo đảo nhưng sống lưng vẫn thẳng như một thanh giáo không chịu khuất phục. Ánh mắt hắn lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào bóng dáng cao cao tại thượng kia, môi khẽ nhếch lên một độ cong khinh bỉ.

"Thay trời hành đạo?" Diệp Trần khàn giọng, tiếng cười như từ địa ngục vọng về. "Trời của ngươi chỉ là một cái lồng giam tàn độc. Nếu đó là đạo, thì Diệp Trần ta thà thành ma còn hơn làm tiên của các ngươi!"

"Lão Quy, sẵn sàng chưa?" Diệp Trần truyền âm thầm lặng vào trong Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu.

Lão Quy bên trong châu tử vốn dĩ đang lo lắng, nghe vậy thì hừ lạnh một tiếng: "Tiểu tử, ngươi thật sự là kẻ điên nhất mà lão phu từng gặp. Lấy nhục thân chịu đựng Thần Vương Chân Ấn để cưỡng ép phá vỡ giới hạn tái tạo cốt tủy… lỡ như ngươi không chịu nổi, hồn phi phách tán, lão phu cũng sẽ bị chôn sống theo ngươi!"

"Sợ sao?" Diệp Trần lạnh lùng đáp lại. "Sợ thì hãy dốc toàn lực giúp ta đi!"

Diệc Thiên Thần Vương bị thái độ của Diệp Trần làm cho phẫn nộ. Gã hừ lạnh, bàn tay vàng kim đột ngột đè xuống: "Chết đi! Thần Vương Trấn Thế Ấn!"

Một đại thủ bằng năng lượng hoàng kim to lớn bằng cả một ngọn núi từ trên trời rơi xuống, bao phủ toàn bộ đỉnh Thiên Đoạn sơn. Áp lực kinh hồn khiến mặt đất lún xuống mười trượng, cỏ cây hóa thành tro bụi.

Diệp Trần không tránh, không né. Hắn ngẩng đầu, đôi mắt đột ngột biến thành một màu đen kịt không đáy.

"Rắc! Rắc! Rắc!"

Tiếng xương gãy liên hồi vang lên rợn người. Dưới sức ép của Thần Vương Ấn, xương sườn, xương vai, và cả xương sống của Diệp Trần đang vụn vỡ từng mảnh. Máu phun ra từ lỗ chân lông, nhuộm đỏ cả khoảng không gian.

"Hahaha! Nhìn xem, Phàm cốt chỉ là Phàm cốt!" Diệc Thiên cười ngạo nghễ.

Thế nhưng, nụ cười của gã bỗng chốc cứng lại.

Bởi vì ngay giữa đống đổ nát, khí tức của Diệp Trần không hề biến mất, mà trái lại, nó đang điên cuồng bùng nổ theo một cách không tưởng. Mỗi mảnh xương gãy đi, từ bên trong tủy lại sinh ra một luồng hắc khí mang theo sức mạnh thái cổ hoang dã.

Nghịch Thiên Cốt – Mỗi lần gãy đi sẽ tái tạo mạnh mẽ hơn gấp bội!

"Nghịch Thiên Hóa Long Quyết – Phản chấn!"

Diệp Trần gầm lên một tiếng phá tan bầu trời. Những mảnh xương vỡ bên trong cơ thể hắn đột ngột sắp xếp lại, liên kết chặt chẽ và tỏa ra một lớp quang mang thâm trầm như kim cương đen. Toàn bộ áp lực từ Thần Vương Ấn bỗng chốc bị nhục thân của hắn nuốt chửng, biến thành nhiên liệu cho cú bộc phát tiếp theo.

*Oanh!*

Đại thủ hoàng kim nát tan. Diệp Trần bước ra từ đống đổ nát, mỗi bước chân đều khiến không gian vỡ vụn như thủy tinh. Trên trán hắn, một ấn ký màu huyết sắc mờ ảo hiện lên, khí tức của hắn từ Nguyên Anh hậu kỳ trực tiếp vượt cấp, đạt tới một cảnh giới mà người thường không thể hiểu thấu.

"Ngươi… làm sao có thể?" Diệc Thiên Thần Vương run rẩy, lần đầu tiên gã cảm thấy một nỗi sợ hãi từ sâu trong linh hồn.

"Bước thứ nhất: Phá giới!"

Diệp Trần không nói nhiều, nhục thân hắn như một đạo lôi điện đen xé toạc màn đêm. Tốc độ nhanh tới mức quy tắc thời gian dường như bị bóp méo.

Diệc Thiên kinh hoàng lùi lại, dồn toàn bộ thần lực vào lớp hộ thể kim quang: "Thiên Quy Đại Nhất, vạn pháp không xâm!"

Thế nhưng, trước mặt Diệp Trần, mọi sự phòng thủ của Tiên đạo chính thống đều trở nên vô nghĩa.

"Cửu Trọng Thiên Băng – Đệ Nhất Quyền!"

Diệp Trần ép sát, toàn bộ sức mạnh của Nghịch Thiên Cốt tập trung vào nắm đấm phải. Cánh tay hắn lúc này cuồn cuộn sức mạnh cơ bắp, mạch máu đen nổi lên như những con rồng nhỏ. Một quyền này đi ra, không mang theo linh khí hào nhoáng, chỉ có sức mạnh thuần túy nhất của nhục thân có thể nghiền nát vạn vật.

*Phanh!*

Lớp kim quang hộ thể của Diệc Thiên nứt rạn chỉ trong chớp mắt. Nắm đấm của Diệp Trần đâm xuyên qua màng chắn năng lượng như một mũi khoan tử thần.

"Không thể nào! Ta là Thần Vương, ta đại diện cho ý chỉ của…"

"Ngươi đại diện cho ai không quan trọng." Giọng Diệp Trần vang lên bên tai Diệc Thiên lạnh lẽo như phán quyết của tử thần. "Điều duy nhất quan trọng là… ngươi nợ ta một mạng!"

*Phốc!*

Một âm thanh khô khốc vang lên. Toàn bộ khán giả từ xa đang quan sát trận chiến đều nghẹt thở, đồng tử co rút lại.

Trên không trung, thời gian dường như đứng lại. Nắm đấm đẫm máu của Diệp Trần đã xuyên thấu hoàn toàn lồng ngực của Diệc Thiên Thần Vương. Tay hắn xuyên qua xương ức, nắm chặt lấy trái tim vẫn còn đang đập thình thịch bên trong của đối phương.

Máu nóng phun trào lên mặt Diệp Trần, làm nổi bật lên khuôn mặt đầy vết sẹo và sự kiên định cuồng bạo.

Diệc Thiên trố mắt nhìn xuống lồng ngực mình, sự kiêu ngạo trong mắt giờ chỉ còn là một màu xám xịt của sự chết chóc. Gã muốn nói điều gì đó, nhưng chỉ có máu tràn ra từ cổ họng.

"Cốt tủy của ngươi, tiên đạo của ngươi… đều quá yếu ớt."

Diệp Trần lạnh lùng rút tay ra. Lực lượng Nghịch Thiên Cốt bùng nổ ngay trong cơ thể Diệc Thiên, từ bên trong xé toạc toàn bộ kinh mạch và nội phủ của gã. Một vị cường giả từng hô mưa gọi gió, giờ đây như một con diều đứt dây, rơi thẳng xuống vực sâu của Thiên Đoạn sơn, khí tuyệt ngay tại chỗ.

Không gian im phăng phắc.

Diệp Trần đứng giữa hư không, nắm đấm còn nhỏ máu. Hắn thở hổn hển, mỗi hơi thở đều mang theo khói trắng của năng lượng quá tải, nhưng dáng đứng ấy, quyền lực ấy, khiến toàn bộ Trung Tam Thiên phải rung động.

Lão Quy thở phào nhẹ nhõm: "Khá lắm tiểu tử! Nhất quyền xuyên tâm Thần Vương… từ hôm nay, danh hiệu Trần Phàm của ngươi sẽ khiến lũ ở Thượng Tam Thiên phải ăn không ngon ngủ không yên rồi."

Diệp Trần nhìn về phía ranh giới của đệ lục trọng thiên, nơi có một bóng dáng thanh cao đang kinh hãi dõi theo trận chiến này qua kính quan sát của Tiên cung.

"Linh Nhi, đây chỉ là cái lãi mà ta lấy trước."

Hắn siết chặt nắm đấm, Nghịch Thiên Cốt lại một lần nữa kêu lên những tiếng rắc rắc hưng phấn, chuẩn bị cho một hành trình tàn sát mãnh liệt hơn ở tầng trời tiếp theo. Một bước đạp phá Cửu Trọng Thiên, con đường này, không ai có thể ngăn cản hắn được nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8