Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 123: Nghịch Thiên Cốt Tái Tạo Lần Cuối**
Bầu trời sụp đổ.
Giữa khe nứt không gian thăm thẳm ngăn cách giữa Hạ Tam Thiên và Trung Tam Thiên, linh khí hỗn loạn như những lưỡi dao sắc bén điên cuồng băm vằn vặt tất cả những gì dám bén mảng tới. Tại trung tâm của cơn bão tố ấy, một thân ảnh đẫm máu đang lơ lửng, gầy gò nhưng lại mang theo một khí thế khiến trời đất phải run rẩy.
Diệp Trần.
Lúc này, cơ thể hắn không còn một miếng da thịt nào nguyên vẹn. Sau trận huyết chiến với Mạc Lăng Thiên và cú va chạm trực diện với ý chí của Thiên Đạo Chấp Pháp Giả, toàn bộ kinh mạch của hắn đã đứt đoạn, đan điền trống rỗng. Trầm trọng nhất chính là hệ thống xương cốt trong cơ thể. Những mảnh xương Phàm Cốt vốn đã được tôi luyện qua hàng nghìn trận đánh, nay dưới áp lực nghìn trùng của Giới Bích, đang phát ra những tiếng "rắc rắc" ghê người.
"Chủ nhân! Tỉnh lại! Nếu ngươi thiếp đi lúc này, Nghịch Mệnh Châu sẽ nuốt chửng linh hồn ngươi để tự bảo vệ đấy!"
Tiếng gào thét của Lão Quy vang vọng trong thức hải của Diệp Trần như sấm sét giữa trời quang. Trong hạt châu đen kịt ẩn sâu trong ngực hắn, một con rùa già với đôi mắt rực lửa đang điên cuồng kết ấn, cố gắng ổn định lấy tia thần trí cuối cùng của thiếu niên.
Diệp Trần khẽ cử động mí mắt đầy máu. Cảm giác đau đớn không còn là nỗi đau bình thường, mà là một loại sự dày vò tận sâu vào linh hồn. Hắn cảm thấy từng đốt xương sống của mình đang mủn ra như cát bụi, từng mẩu xương sườn bị ép dẹt lại, đâm xuyên qua phổi.
"Lão Quy… ta… ta chưa chết chứ?" Giọng nói của hắn khàn đặc, mỗi khi phát âm đều kéo theo một ngụm máu bầm thoát ra.
"Sắp rồi! Nếu ngươi không nhẫn nhịn được đợt tái tạo cuối cùng này, ngươi sẽ biến thành một vũng bùn loãng giữa cái khe nứt không gian này!" Lão Quy nghiến răng, gương mặt vốn gian xảo giờ đây tràn đầy vẻ nghiêm trọng chưa từng có. "Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu đã cảm nhận được sự đe dọa từ Thiên Đạo ở tầng trời thứ chín. Nó đang ép ngươi phải hoàn thành bước nhảy vọt cuối cùng. Toàn bộ xương cốt của ngươi sẽ phải nát vụn hoàn toàn, không chừa lại một mẩu nhỏ nào, sau đó mới có thể đúc lại Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt chân chính!"
Diệp Trần nghe vậy, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo.
Nát vụn? Hắn vốn sinh ra đã bị người đời gọi là phế vật với bộ Phàm Cốt không thể tu hành. Hắn đã đi từ đống tro tàn của sự sỉ nhục, bò lên từ đáy vực Vạn Trượng Nhai. Cái gì gọi là nát vụn? Cái gì gọi là hủy diệt? Hắn đã nếm trải đủ rồi.
"Vậy thì… đến đây đi!"
Diệp Trần gầm lên một tiếng tức tưởi. Hắn không còn cố gắng chống cự áp lực không gian nữa, mà chủ động mở rộng lỗ chân lông, đón nhận toàn bộ sức mạnh cuồng bạo của loạn lưu tràn vào cơ thể.
"Bùng!"
Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ bên trong cơ thể hắn. Mảnh xương vai phải của Diệp Trần chính thức hóa thành bột mịn. Ngay sau đó là xương tay, xương chân, xương chậu… Cơn đau ập đến như thủy triều nghìn trùng, mỗi một tấc xương vỡ đi là một lần linh hồn hắn bị xé toạc.
Diệp Trần cắn chặt răng đến mức răng nanh lún sâu vào môi, máu tươi chảy dài xuống cằm. Hắn không kêu lên một tiếng nào. Trong tâm trí hắn, hình ảnh Mộ Dung Thần cao ngạo, hình ảnh Tiên Tử Linh Nhi tuyệt tình nhìn hắn bị phế bỏ, và hình ảnh bàn tay khổng lồ của Đế Thích Thiên che lấp cả bầu trời… tất cả hiện về như một liều thuốc kích thích điên cuồng.
"Trời định ta là Phàm, ta phải Nghịch Thiên! Xương này bỏ đi, ta đúc lại vĩnh hằng!"
Ngay lúc toàn bộ 206 mảnh xương của Diệp Trần hóa thành hư không, chỉ còn lại một lớp màng da bọc lấy đống thịt nát và nội tạng, Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu đột nhiên phát nổ ra một luồng hắc khí vô biên.
Đó không phải là màu đen của bóng tối, mà là màu đen của sự khởi nguyên, màu đen của một loại quy tắc nằm ngoài tầm kiểm soát của Thiên Đạo.
Từ trong ngực Diệp Trần, những sợi chỉ đen tuyền bắt đầu đan dệt lại với nhau. Chúng len lỏi vào từng thớ thịt, bắt đầu định hình lại cột sống.
"Keng!"
Một tiếng động vang lên như tiếng búa thần rèn đập vào đe của thời đại hồng hoang. Một đốt sống đầu tiên hình thành. Nó không phải màu trắng của xương, cũng không phải màu vàng của Tiên Cốt, mà là một màu đen huyền ảo, bên trên khắc chìm những cổ tự của thời Thái Cổ. Mỗi chữ viết đều như đang ngâm nga một bài ca phản nghịch, thách thức sự uy nghiêm của chín tầng trời.
Tiếp sau đó là xương sườn, xương sọ… Tốc độ tái tạo nhanh đến mức chóng mặt. Linh khí hỗn loạn xung quanh bị một lực hút khủng bố từ cơ thể Diệp Trần kéo vào, bị lọc sạch tạp chất rồi ép thẳng vào những khúc xương mới này.
"Thành rồi! Thành rồi!" Lão Quy run rẩy reo lên. "Đây chính là bộ xương mà ngay cả những Thần Ma thời Thái Cổ cũng phải thèm khát! Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt hoàn chỉnh!"
Bên ngoài, Thiên Đạo dường như cảm nhận được sự ra đời của một thứ kỵ húy. Trên bầu trời của Giới Bích, những đám mây tím sẫm tụ lại, hình thành một con mắt khổng lồ đầy vô cảm. Một tia sét màu tím, to như một tòa tháp, trực tiếp bổ thẳng xuống thân hình đang tái tạo của Diệp Trần.
"Cút cho ta!"
Diệp Trần đột ngột mở mắt. Đôi mắt hắn lúc này không còn tròng trắng, chỉ còn lại một màu đen sâu thẳm như hố đen vũ trụ. Hắn đưa cánh tay vừa mới đúc lại xong lên, chẳng cần dùng đến bất kỳ công pháp nào, chỉ đơn thuần là một cú đấm vật lý.
"Rắc!"
Tia sét màu tím – thứ có thể dễ dàng xóa sổ một cường giả Hóa Thần đỉnh phong – vậy mà bị cú đấm của Diệp Trần đánh vỡ vụn như một tấm kính.
Sức mạnh!
Một cảm giác quyền lực tuyệt đối tràn ngập trong tâm trí hắn. Diệp Trần cảm thấy bộ xương mới này của mình không chỉ cứng hơn bất kỳ loại thần kim nào, mà nó còn giống như một bộ khung của vũ trụ, có thể gánh vác cả thiên địa.
Cái gọi là linh khí đối với hắn giờ đây đã không còn quá quan trọng. Nghịch Thiên Cốt của hắn chính là cội nguồn của sức mạnh. Hắn nhấc tay, không gian xung quanh liền bị nén lại thành một điểm. Hắn bước chân, quy tắc thời gian của Hạ Tam Thiên dường như bị đình trệ trong một tích tắc.
Toàn bộ xương cốt của hắn giờ đây rực rỡ như những viên kim cương đen quý giá nhất thế gian. Một dòng máu mới, màu vàng kim sẫm, bắt đầu được sinh ra từ tủy của bộ xương Nghịch Thiên, luân chuyển đi nuôi dưỡng toàn bộ cơ thể. Da thịt hắn được phục hồi với tốc độ thần kỳ, mịn màng nhưng dẻo dai hơn vạn lần trước kia.
Diệp Trần đứng thẳng người dậy giữa đống hoang tàn của không gian. Khí tức của hắn giờ đây trở nên trầm ổn đến đáng sợ, giống như một thanh kiếm đã rút khỏi vỏ, không còn tỏa ra ánh sáng rực rỡ nhưng lại khiến người ta cảm thấy cổ họng lạnh lẽo.
Hắn nhìn vào bàn tay mình, cảm nhận sự rung động nhịp nhàng từ bộ xương mới. Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt – giai đoạn hoàn hảo nhất, đã thành.
Lão Quy thở hắt ra, thu lại thần lực, mệt mỏi nhưng hưng phấn nói: "Tiểu tử, từ giờ trở đi, ngươi không còn là phàm nhân nữa. Ngươi là kẻ thù duy nhất của cái Thiên Đạo thối nát kia. Nghịch Thiên Cốt này sẽ giúp ngươi nhìn thấu mọi quy tắc giả tạo. Đi thôi, Trung Tam Thiên đang chờ ngươi… hãy để lũ khốn ở tầng trên biết thế nào là sự phẫn nộ của Phàm nhân."
Diệp Trần nhìn lên con mắt Thiên Đạo đang dần tan biến phía trên, ánh mắt hắn lạnh thấu xương.
"Tiên Tử Linh Nhi, Mộ Dung Thần, và cả kẻ ngồi trên ngai vàng Đệ Cửu Trọng Thiên… Hãy giữ chặt cái mạng của các ngươi."
Hắn nhấc chân, một bước đạp xuống.
Lần này, không còn là sự chật vật của kẻ trốn chạy. Một bước này của hắn, trực tiếp dẫm nát giới bích ngăn cách tầng trời thứ ba và thứ tư.
Ầm!
Cả không gian rung chuyển. Tiếng nổ lớn chấn động cả Trung Tam Thiên. Những cường giả ở tầng trời này đang bế quan bỗng đồng loạt mở mắt, nhìn về phía chân trời với vẻ kinh hãi tột độ. Một luồng khí tức bá đạo, cổ xưa và đầy sự hủy diệt vừa xuất hiện.
Diệp Trần đã bước tới.
Thanh Vân Trấn chỉ là khởi đầu. Hạ Tam Thiên chỉ là nơi rèn luyện. Kể từ giây phút Nghịch Thiên Cốt tái tạo hoàn thành, hành trình đạp phá Cửu Trọng Thiên của hắn, bây giờ mới thực sự bắt đầu.