Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 136: Trận Chiến Ý Chí**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:46:07 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 136: TRẬN CHIẾN Ý CHÍ

Bóng tối bao trùm lấy tầm nhìn của Diệp Trần nhanh đến mức hắn không kịp phản ứng bằng bản năng của một tu sĩ. Sau cú va chạm kinh thiên động địa với kẽ nứt không gian, cơ thể hắn giống như một mảnh lá khô bị cuốn vào một cơn lốc xoáy vô hình. Cảm giác đau đớn từ những mảnh xương gãy vụn vốn đã quen thuộc giờ đây biến mất, thay vào đó là một sự trống rỗng đến rợn người.

Hắn cảm thấy mình đang rơi. Rơi mãi, rơi mãi vào một hố sâu không đáy của ý thức.

Khi đôi mắt Diệp Trần một lần nữa mở ra, hắn không thấy hư không hỗn độn, không thấy những tia sét diệt thế, cũng chẳng thấy bóng dáng của Lão Quy hay kẽ nứt dẫn sang tầng trời mới.

Hắn đang đứng ở giữa đại sảnh của Diệp Gia tại Thanh Vân Trấn.

Ánh nắng chiều nhạt nhòa đổ bóng qua khung cửa sổ bằng gỗ mục, bụi bặm nhảy múa trong không trung. Trước mặt hắn, hàng chục gương mặt quen thuộc đang nhìn hắn bằng ánh mắt ghẻ lạnh, khinh bỉ.

"Diệp Trần, một kẻ Phàm Cốt như ngươi, lấy tư cách gì để nắm giữ hôn ước với Linh Nhi tiểu thư?"

Giọng nói trầm đục, đầy uy áp ấy vang lên. Diệp Trần run rẩy nhìn xuống đôi bàn tay mình. Chúng gầy gò, thô ráp và không có một chút linh khí nào dao động. Không có Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, không có vảy rồng ẩn dưới da, cũng chẳng có sức mạnh có thể đạp nát núi sông.

Hắn lại trở về làm một tên phế vật của mười năm trước.

"Trần ca, chúng ta vốn không thuộc về cùng một thế giới. Ngươi… hãy tự trọng."

Một giọng nói trong trẻo nhưng lạnh thấu xương vang lên bên tai. Tiên Tử Linh Nhi xuất hiện. Nàng vẫn đẹp như một đóa sen trắng trong tuyết, thanh khiết và cao ngạo. Nhưng trong tay nàng lúc này là tờ hôn ước đang bị xé nát thành từng mảnh, rơi rụng như những cánh hoa héo tàn. Cạnh nàng, Mộ Dung Thần nở nụ cười ngạo mạn, bàn tay hắn ôm lấy eo nàng như một lời khẳng định quyền sở hữu tối thượng.

Cơn đau thắt từ lồng ngực ập đến. Diệp Trần cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Ảo mộng này chân thật đến mức hắn có thể ngửi thấy mùi hương trầm quen thuộc trong sảnh, cảm nhận được sự sỉ nhục đang bóp nghẹt nhịp tim mình.

"Là ảo cảnh…" Diệp Trần lẩm bẩm, đôi môi tím tái vì lạnh. "Tất cả chỉ là ảo ảnh thôi!"

"Ảo ảnh sao?" Mộ Dung Thần đột nhiên tiến tới, một chưởng đánh thẳng vào ngực Diệp Trần.

"Rắc!"

Tiếng xương sườn gãy giòn tan. Diệp Trần văng đại ra ngoài sân, máu tươi tuôn ra nhuộm đỏ cả vạt áo rách. Cơn đau này… không phải giả! Nó xuyên thấu tâm can, nó khiến thần hồn hắn rung chuyển.

Tại một góc sâu thẳm trong thần thức, giọng nói của Lão Quy vang lên yếu ớt như tiếng muỗi kêu: "Nhóc con… đừng mắc mưu… Đây là Thiên Đạo Tâm Ma Trận… Nó đánh vào điểm yếu nhất… trong ý chí của ngươi… Nếu ngươi tin mình là phế vật… linh hồn ngươi sẽ mãi mãi… kẹt lại đây…"

Nhưng tiếng nói của Lão Quy nhanh chóng bị dập tắt bởi tiếng cười nhạo báng của chúng nhân Diệp Gia.

"Quỳ xuống!" Diệp gia chủ quát lớn, một áp lực vô hình từ trên trời giáng xuống, ép hai đầu gối của Diệp Trần lún sâu vào nền đá cứng. "Một kẻ Phàm Cốt, sinh ra đã là nô lệ của số phận. Ngươi lấy cái gì để nghịch thiên? Lấy cái gì để bước lên Cửu Trọng Thiên?"

Diệp Trần nghiến răng đến mức chảy máu. Hắn cố gắng cảm nhận Nghịch Thiên Cốt trong người, nhưng vô vọng. Xương cốt của hắn lúc này bình thường đến thảm hại, mỏng manh như sành sứ.

"Ngươi nghĩ rằng mình đã mạnh mẽ sao?" Tiên Tử Linh Nhi đi đến trước mặt hắn, cúi xuống nhìn bằng ánh mắt thương hại. "Những gì ngươi trải qua, sự trỗi dậy của ngươi, chức vị chiến thần của ngươi… thực chất chỉ là một giấc mộng giữa lúc ngươi đang hấp hối dưới vực sâu Vạn Trượng Nhai. Sự thật là, ngươi vẫn đang nằm dưới đáy vực đó, thối rữa và cô độc. Không có bảo vật nào cả, không có công pháp nào cả. Ngươi chỉ là một tên phàm nhân ảo tưởng trước khi chết mà thôi."

Lời nói của nàng như những mũi kim độc đâm thẳng vào tầng phòng ngự cuối cùng của lý trí. Diệp Trần khựng lại. Một thoáng nghi ngờ lóe lên trong đầu. Chẳng lẽ… tất cả thực sự là một giấc mơ? Nghịch Mệnh Châu, Lăng Tuyết Y, những trận chiến rung trời chuyển đất… liệu có phải chỉ là ảo tưởng sinh ra từ khao khát tuyệt vọng của một kẻ sắp chết?

Nếu tất cả là giả, vậy hắn cố gắng để làm gì?

"Buông xuôi đi, Diệp Trần." Linh Nhi dịu dàng đưa tay vuốt tóc hắn, đôi mắt chứa chan sự giả dối đầy quyến rũ. "Chỉ cần ngươi thừa nhận mình là kẻ yếu, chỉ cần ngươi cúi đầu trước Thiên Đạo, cái chết sẽ không còn đau đớn."

Không gian xung quanh bắt đầu vặn xoắn. Một bàn tay khổng lồ, bao phủ bởi những vảy xám hắc ám — chính là bàn tay của Đế Thích Thiên — đang từ từ hạ xuống từ vòm trời của ảo cảnh, định nhấn chìm Diệp Trần vào cõi luân hồi vĩnh cửu.

Diệp Trần cúi gục đầu. Hơi thở hắn yếu dần. Những mảnh xương gãy trong người hắn dường như đang tan chảy.

Nhưng, ngay khi ngón tay của Linh Nhi chạm vào trán hắn, một luồng điện xẹt qua linh hồn Diệp Trần.

Đó là một cảm giác lạnh lẽo quen thuộc. Hơi ấm của máu Lăng Tuyết Y khi nàng liều chết bảo vệ hắn. Tiếng gầm gừ ngang ngược của Sở Cuồng trên chiến trường. Và trên hết, là tiếng "rắc rắc" của xương cốt mỗi khi hắn đứng dậy từ đống bùn lầy.

Hắn nhớ lại cảm giác khi bẻ gãy chính xương của mình để đúc lại. Cơn đau đó không chỉ là thể xác, mà là sự kiêu ngạo của một linh hồn không chịu quỳ gối.

"Phàm nhân…" Diệp Trần đột nhiên cười khẽ, giọng cười ban đầu đứt quãng, sau đó lớn dần thành một tràng cười ngông cuồng.

Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt đen nhánh ban đầu giờ đây rực cháy một ngọn lửa vàng sẫm của Nghịch Mệnh Châu.

"Ngươi nói đúng, ta là một kẻ mang Phàm Cốt."

Diệp Trần vươn tay ra, bóp chặt lấy cổ tay của ảo ảnh Linh Nhi. Ánh mắt hắn lạnh lùng như nhìn một đống rác rưởi.

"Nhưng các ngươi sai ở một chỗ. Phàm nhân không phải là tội lỗi. Phàm nhân là gốc rễ của vạn vật! Nếu trời đã định sẵn Phàm Cốt không thể tu tiên, vậy ta sẽ giết cái Thiên Đạo đã định đoạt điều đó!"

"Xoẹt!"

Hắn không dùng lực lượng của linh khí, mà dùng sức mạnh của một ý chí đã được tôi luyện qua ngàn vạn lần hủy diệt. Bàn tay của ảo ảnh Linh Nhi bị hắn bóp nát vụn.

Diệp Trần dùng đôi chân vốn đã gãy của mình, gượng đứng dậy. Mỗi bước đứng lên, tiếng xương gãy "rắc rắc" lại vang vọng, nhưng không phải tiếng của sự đổ vỡ, mà là tiếng pháo nổ báo hiệu sự tái sinh.

"Ta có thể là phế vật ở Thanh Vân Trấn này, nhưng ý chí của ta đã đạp nát Cửu Trọng Thiên!"

Diệp Trần thét lên, âm thanh chấn động cả ảo cảnh. Hắn không tìm kiếm Nghịch Thiên Cốt nữa, bởi vì hắn nhận ra rằng, Nghịch Thiên Cốt không nằm ở trong tủy, mà nằm ở trong sự ngang ngạnh của tâm hồn hắn.

Mọi thứ xung quanh bắt đầu sụp đổ. Mộ Dung Thần tan biến, Diệp Gia gia chủ vỡ vụn như khói mây. Tiên Tử Linh Nhi gào thét trong đau đớn khi ảo cảnh của nàng bị ý chí thép đá của Diệp Trần xé nát.

"Chỉ là một tâm ma trận quèn, muốn nhốt ta vạn năm sao?"

Diệp Trần bước tới một bước. Bước chân này mang theo tôn nghiêm của một kẻ không bao giờ cúi đầu.

"Răng rắc!"

Mặt đất của ảo cảnh nứt toác. Bàn tay khổng lồ của Đế Thích Thiên đang phủ xuống kia bị một luồng khí thế ngút trời đẩy ngược trở lại.

Diệp Trần nhìn thấy chính mình trong ảo mộng — một Diệp Trần nhỏ bé, yếu ớt của quá khứ. Hắn đi tới, đặt tay lên vai chính mình mười năm trước, trầm giọng nói:

"Phàm Cốt không phải là xiềng xích. Nó là một bài kiểm tra để xem ngươi có tư cách để bước lên đỉnh cao nhất hay không. Đi thôi, theo ta… giết sạch bọn thần tiên giả tạo này!"

Ngay lập tức, hình bóng quá khứ nhập vào người Diệp Trần hiện tại. Một sự giao thoa hoàn mỹ giữa khởi điểm và hiện tại. Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu bên trong đan điền đột nhiên bộc phát ra một vầng hào quang rực rỡ chưa từng có. Những mảnh xương đen nhánh trong người hắn rung động dữ dội, hút lấy năng lượng từ chính cái tâm ma trận này để tự chữa lành với tốc độ kinh hoàng.

"Ý chí không diệt, Phàm Cốt bất tử!"

Diệp Trần vung quyền. Một quyền này không chứa một chút đạo pháp nào, chỉ có sự tinh thuần của sức mạnh tinh thần.

"Oanh!"

Không gian ảo mộng nát vụn như một tấm gương bị va đập mạnh.

Ánh sáng chói lòa tràn vào thực tại. Diệp Trần giật mình mở mắt. Hắn nhận ra mình vẫn đang trôi dạt trong kẽ nứt giữa các tầng trời, xung quanh là những luồng gió hư không cắt cứa vào da thịt. Nhưng lần này, ánh mắt hắn không còn một tia mệt mỏi hay dao động.

Trận chiến ý chí này vừa mới rèn giũa thần hồn hắn đến mức cứng rắn hơn cả kim cương.

Cảm nhận được sự biến hóa của chủ nhân, Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu phát ra những tiếng ngân vang hưng phấn. Lão Quy dần tỉnh lại, giọng nói đầy kinh ngạc: "Khá lắm… tiểu tử… Ngươi vậy mà dùng tâm ma làm lò luyện, cưỡng ép đột phá thần hồn lên tới cảnh giới 'Thần Du Thái Hư'!"

Diệp Trần hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí của tầng trời mới đang len lỏi vào lỗ chân lông. Hắn nhìn thấy phía trước, một vùng đất rộng lớn bao la với những ngọn núi cao chọc trời và những con lôi long đang bay lượn trên mây đen.

Đó là Trung Tam Thiên.

Hắn chưa kịp nghỉ ngơi, một luồng sát khí kinh người từ phía xa đã khóa chặt lấy hắn. Ba bóng người khoác áo bào trắng, thêu hình mây xanh và một con mắt lớn đang đứng chặn đường ở lối ra của kẽ nứt.

"Thiên Đạo Chấp Pháp Giả?" Diệp Trần nheo mắt, khóe miệng nhếch lên một đường cong lạnh lẽo.

"Kẻ tội đồ Nghịch Mệnh, ngươi rốt cuộc cũng xuất hiện. Tầng trời này chính là mồ chôn của ngươi!" Kẻ dẫn đầu lạnh lùng lên tiếng, khí thế Hóa Thần kỳ viên mãn ép xuống như núi đổ.

Diệp Trần không nói gì, chỉ từ từ siết chặt nắm đấm, những khớp xương kêu lên những tiếng đanh thép. Ý chí vừa đột phá đang rạo rực trong huyết quản, hắn cần một trận chiến thật sự để tuyên bố với cái tầng trời này rằng:

Diệp Trần hắn, đã tới!

"Xương cốt ta vừa mới đúc lại, đúng lúc thiếu vài vật liệu tốt…"

Thân ảnh hắn lóe lên, một bước đạp không, chủ động lao về phía ba vị cao thủ đang uy hiếp cả một phương trời. Chiến ý bùng nổ, rực rỡ như một mặt trời đen giữa hư không mịt mù.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8