Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 147: Hấp Thụ Toàn Bộ Cửu Trọng Thiên**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:53:06 | Lượt xem: 2

**Chương 147: Hấp Thụ Toàn Bộ Cửu Trọng Thiên**

Sự sụp đổ của Đệ Cửu Trọng Thiên không giống như một tòa nhà đổ nát, mà giống như một giấc mơ huy hoàng nhất của chúng sinh vừa bị xé toạc bởi một bàn tay vấy máu.

Không gian phát ra những tiếng rền rĩ bi thảm, vạn dặm mây tím từng là biểu tượng của thần quyền giờ đây vỡ vụn thành những mảng hư vô đen kịt. Giữa trung tâm của sự hủy diệt đó, Đế Thích Thiên đang quằn quại. Hắn không còn là vị thần tối cao bất biến trên ngai vàng, mà là một đống xác thịt lùng bùng, biến dạng, với hàng nghìn con mắt đỏ ngầu đang trừng trừng nhìn Diệp Trần.

"Ngươi… Diệp Trần! Ngươi đã làm cái gì?" Giọng nói của Đế Thích Thiên rít lên qua những kẽ răng đầy máu, "Cửu Trọng Thiên là xương sống của vạn vật! Ngươi đạp gãy nó, chính là bóp chết toàn bộ sinh linh dưới chân ngươi! Ngươi tưởng mình là kẻ cứu rỗi, nhưng thực chất ngươi mới là đồ tể lớn nhất lịch sử!"

Diệp Trần đứng đó, bộ y phục rách nát thấm đẫm huyết đen của thần và máu đỏ của chính mình. Xương cốt toàn thân hắn vang lên những tiếng "rắc rắc" khô khốc. Mỗi một mảnh xương Nghịch Thiên trong người hắn đang run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự hưng phấn tột độ khi được chạm tới giới hạn của sự hủy diệt.

Hắn nhìn xuống bàn tay mình, nơi những vết nứt lan rộng, để lộ ra những đốt xương đen nhám như hắc thạch.

"Ta không cứu rỗi ai cả." Diệp Trần lạnh lùng nói, giọng hắn khàn đặc nhưng uy nghiêm lấn át cả tiếng nổ chậm của không gian. "Ta chỉ đang quét dọn một căn nhà bẩn. Nếu Cửu Trọng Thiên này được xây dựng trên sự hút máu phàm nhân, vậy thì nó không đáng để tồn tại thêm một nhịp thở nào nữa."

"Vậy thì đi chết đi! Tất cả cùng chết đi!"

Đế Thích Thiên phát điên. Hắn nhận ra mình đã mất đi quyền kiểm soát đối với các quy tắc, nhưng hắn vẫn còn một quân bài cuối cùng. Đó là sự liên kết huyết mạch giữa hắn và chín tầng trời. Hắn bắt đầu đảo ngược dòng chảy linh khí.

Trong thoáng chốc, từ Đệ Bát Trọng Thiên xuống tận Đệ Nhất Trọng Thiên, những tu sĩ đang quỳ lạy cầu nguyện bỗng thấy đan điền của mình nóng rực lên. Đất đai bắt đầu co rút, núi non sụp đổ không phải vì ngoại lực, mà vì linh khí bên trong chúng đang bị rút cạn về hướng Đệ Cửu Trọng Thiên.

"Hắn muốn tự bạo!" Tiếng của Lão Quy vang lên đầy gấp gáp từ bên trong Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu. "Diệp tiểu tử, tên khốn này muốn nổ tung toàn bộ linh khí tích lũy vạn đời của chín tầng trời! Sức nổ này sẽ xóa sổ toàn bộ tinh cầu, không còn một cọng cỏ, không còn một linh hồn nào có thể luân hồi! Ngươi cũng sẽ hóa thành hư vô!"

Đế Thích Thiên cười sằng sặc, thân thể hắn phình to lên như một quả bóng chứa đựng vô số thái dương. Ánh sáng rực rỡ đến mức khiến đôi mắt người ta chảy máu. Hắn dùng chút sức tàn cuối cùng để khóa chặt không gian xung quanh Diệp Trần, muốn vị kẻ nghịch mệnh này phải làm vật tế cho sự sụp đổ của mình.

"Vạn vật đồng quy ư tận! Diệp Trần, ngươi có gan thì đạp nát nó đi!"

Diệp Trần nheo mắt lại. Ánh sáng tử vong đã chạm đến da thịt hắn, thiêu rụi những sợi lông mao đầu tiên. Hắn nhìn thấy hình ảnh của Lăng Tuyết Y đang chống cự trong băng giá, thấy Sở Cuồng đang gầm lên bảo vệ những người phàm yếu ớt ở tầng dưới.

Hắn không thể để sức nổ này xảy ra. Nhưng hắn cũng không thể ngăn cản một Thiên Đạo đã quyết chí tự diệt.

Chỉ còn một cách duy nhất. Một cách điên cuồng đến mức Lão Quy cũng chưa bao giờ dám nghĩ tới.

"Lão Quy, giúp ta." Diệp Trần thì thầm.

"Ngươi… ngươi định làm gì?" Lão Quy run giọng.

"Hắn muốn nổ tung Cửu Trọng Thiên? Được, vậy ta sẽ nuốt chửng Cửu Trọng Thiên trước khi hắn làm thế."

"Ngươi điên rồi! Đó là năng lượng của chín tầng trời! Một hạt cát quy tắc cũng đủ làm vỡ nát Phàm Cốt của ngươi! Ngươi muốn dùng cái cơ thể phàm nhân này chứa đựng cả vũ trụ sao?"

"Xương của ta…" Diệp Trần bước tới một bước, đối diện trực tiếp với luồng ánh sáng hủy diệt đang bành trướng, "… mỗi lần gãy đi sẽ mạnh hơn. Nếu hôm nay nó tan vỡ thành nghìn mảnh dưới áp lực của chín tầng trời, thì khi tái sinh, nó sẽ chính là chín tầng trời!"

"Nghịch Thiên Hóa Long – Vạn Cổ Quy Nhất!"

Diệp Trần gầm lên một tiếng rúng động thái cổ. Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu trong ngực hắn xoay tròn với tốc độ điên cuồng, tỏa ra một lực hút đáng sợ.

Thay vì đẩy lùi sức mạnh của Đế Thích Thiên, Diệp Trần đột ngột mở toang toàn bộ 108 huyệt đạo. Hắn không còn phòng ngự. Hắn trở thành một cái hố đen giữa hư không.

"Hấp! Cho! TA!"

Oanh!

Dòng lũ linh khí khổng lồ, vốn dĩ đang dồn về phía Đế Thích Thiên để tự bạo, bỗng nhiên bị khựng lại bởi một lực kéo khủng khiếp hơn từ phía Diệp Trần. Chín dòng đại long linh khí màu sắc khác nhau đại diện cho chín tầng trời, bắt đầu xoáy sâu vào bên trong cơ thể Diệp Trần.

Cảnh tượng tiếp theo khiến ngay cả tàn hồn của Đế Thích Thiên cũng phải câm nín vì kinh hãi.

Cơ thể Diệp Trần bắt đầu nứt ra. Những dòng năng lượng quá lớn khiến da thịt hắn bị lột sạch trong chớp mắt, lộ ra bộ xương đen nhánh đang phát sáng rực rỡ. Dòng linh khí của Đệ Nhất Trọng Thiên tràn vào, chân trái của Diệp Trần nổ tung. Nhưng ngay giây sau, ánh sáng của Nghịch Mệnh Châu bao phủ lấy nó, ép những mảnh xương vỡ phải gắn kết lại dưới áp lực nặng nề hơn gấp vạn lần.

Xoẹt! Rắc rắc!

Cánh tay phải của hắn biến thành bột mịn khi linh khí Đệ Ngũ Trọng Thiên ập tới, nhưng những sợi gân mạch màu vàng thần thánh lại mọc ra từ tủy xương, đan xen, kéo những mảnh vỡ trở về vị trí cũ.

Diệp Trần chịu đựng một sự đau đớn mà không ngôn từ nào có thể diễn tả. Đó không phải là nỗi đau thể xác, mà là cảm giác linh hồn bị băm vằn bởi hàng tỷ thanh kiếm quy tắc trong mỗi nhịp tim. Mỗi tế bào của hắn là một chiến trường, nơi Phàm Cốt yếu ớt đang đánh nhau với Thiên Đạo quyền năng.

"Gãy đi! Cứ việc gãy đi!" Diệp Trần thét lên giữa cơn bão năng lượng. Máu từ hốc mắt hắn chảy ra, hóa thành hơi nước ngay lập tức. "Ta sinh ra mang danh Phàm Cốt, cả đời bị thiên mệnh ruồng rẫy. Hôm nay, ta lấy cái thân xác phàm này làm lò luyện, nuốt chửng cả cái gọi là Thiên Đạo!"

Tầng thứ nhất sụp đổ hoàn toàn vào người hắn…
Tầng thứ hai…
Tầng thứ ba…

Dưới tầng trời thấp nhất, con người kinh ngạc thấy bầu trời không còn tan vỡ nữa, mà dường như đang bị một bàn tay vô hình cuộn lại như một bức tranh, bị hút về một điểm cực nhỏ trên cao xanh.

Linh khí nồng đậm đến mức hóa lỏng chảy tràn vào kinh mạch Diệp Trần. Tiếng xương gãy vang lên liên miên như pháo nổ.

Đế Thích Thiên thấy mình dần nhỏ lại, sức mạnh hắn nương tựa để tự bạo đang bị Diệp Trần tước đoạt một cách dã man. "Ngươi là quái vật… Ngươi không phải người! Không kẻ phàm trần nào có thể chịu đựng được vị thế này!"

"Ngươi nói đúng." Diệp Trần lúc này đã hoàn toàn hóa thành một thực thể ánh sáng rực rỡ, mái tóc đen dài bay múa giữa loạn dòng thời gian. "Phàm nhân không thể chứa đựng Cửu Trọng Thiên. Nhưng kẻ đạp phá Cửu Trọng Thiên… thì có thể!"

Khi dòng linh khí của Đệ Bát Trọng Thiên hoàn toàn nhập thể, toàn thân Diệp Trần bùng phát ra một luồng khí tức áp đảo toàn bộ cổ kim. Xương cốt của hắn lúc này không còn là màu đen, cũng không phải màu vàng của thần thánh, mà là một màu trong suốt, sâu thẳm như bầu trời đêm tĩnh lặng, nơi chứa đựng hàng tỷ tinh tú.

Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt đã hoàn thiện ở một cấp độ mà ngay cả những vị thần thời Thái Cổ cũng chưa từng nghe tới: Thế Giới Cốt.

Lúc này, chỉ còn lại Đệ Cửu Trọng Thiên – cũng chính là nơi Đế Thích Thiên đang đứng.

"Đến đây!" Diệp Trần đưa bàn tay giờ đây chỉ còn là khung xương trong suốt ra phía trước. Một lực hút vạn thiên khóa chặt lấy Đế Thích Thiên.

"Không! Ta là Thiên Đạo! Ngươi không thể nuốt ta! Ngươi sẽ bị ý chí của vạn đời nuốt chửng!" Đế Thích Thiên gào thét trong tuyệt vọng khi thấy bản thân mình đang bị xé nhỏ, hóa thành từng sợi tơ ánh sáng bay vào lòng bàn tay Diệp Trần.

"Ý chí của vạn đời?" Diệp Trần cười lạnh, đôi mắt hắn lóe lên ánh nhìn của kẻ đã đi qua địa ngục và trở về. "Trong xương của ta, chỉ có ý chí của Diệp Trần!"

Một tiếng ầm vang dội nhất từ khi khai thiên lập địa đến nay phát ra. Đệ Cửu Trọng Thiên biến mất hoàn toàn. Đế Thích Thiên bị hút vào đan điền của Diệp Trần, bị sức mạnh của Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu nghiền nát thành bụi cám, trở thành chất dinh dưỡng cuối cùng để rèn luyện tủy xương.

Sự im lặng đáng sợ bao trùm.

Tại vị trí từng là đỉnh cao của thế giới, lúc này chỉ còn một thanh niên đứng cô độc. Xung quanh hắn không còn mây, không còn đất, không còn bất cứ tầng trời nào. Chỉ là một vùng hư không vô tận.

Nhưng bên trong cơ thể hắn, chín tầng trời đang xoay chuyển. Huyết mạch của hắn là những dòng sông linh khí cuồn cuộn. Xương sườn của hắn là những dãy núi hùng vĩ ngăn cách các giới diện. Nhịp tim của hắn là nhịp đập của thời gian.

Diệp Trần khẽ thở ra một hơi. Hơi thở ấy hóa thành một luồng gió mát lành, lan tỏa khắp hư không. Những mảnh vỡ của thế giới cũ dưới tác động của hơi thở này bắt đầu định hình lại, hòa quyện vào nhau, không còn ranh giới giữa kẻ cao quý ở tầng trên và kẻ hèn mọn ở tầng dưới.

"Tiểu… tiểu tử? Ngươi còn sống không?" Tiếng Lão Quy run rẩy vang lên. Lần đầu tiên trong đời, vị Thần Thú Thái Cổ này cảm thấy sợ hãi trước một thiếu niên mà mình từng dẫn dắt. Sức mạnh phát ra từ cơ thể Diệp Trần hiện tại đã vượt qua cả nhận thức của lão.

Diệp Trần mở mắt. Trong đồng tử hắn, không còn là những vết máu, mà là hình ảnh của một thế giới mới đang thành hình.

"Ta sống." Hắn nói, giọng trầm mặc nhưng ẩn chứa sức mạnh của thiên lôi.

"Và từ hôm nay, thế giới này… không cần Thiên Đạo nữa."

Hắn nhấc chân, thực hiện bước thứ chín thực sự của mình.

Bước chân này không đạp phá thứ gì. Nó dẫm vào hư không, nhưng nơi gót chân hắn chạm xuống, một vùng đất mới rực rỡ và đầy sức sống mọc ra.

Hắn đã hấp thụ chín tầng trời để trở thành Đấng Tạo Hóa của một kỷ nguyên mới. Một kỷ nguyên của những kẻ mang Phàm Cốt nhưng sở hữu ý chí Nghịch Thiên.

Phía xa trong hư không, những hình bóng quen thuộc bắt đầu hiện ra. Lăng Tuyết Y, Sở Cuồng và vô số tu sĩ khác đang ngơ ngác nhìn thế giới vừa mới "sinh ra" từ bên trong huyết cốt của một người đàn ông.

Diệp Trần đứng đó, giữa vạn đạo hào quang, bóng lưng đơn độc nhưng hiên ngang. Phàm Cốt của hắn đã hoàn tất sứ mệnh vĩ đại nhất: Đập tan một trật tự cũ thối nát, và lấy chính bản thân mình để che chở cho một tương lai tự do.

"Nhất bộ đạp phá Cửu Trọng Thiên… Ta đã làm được."

Ánh mắt hắn hướng về phía nơi từng là quê hương, Thanh Vân Trấn xa xôi, mỉm cười nhạt. Cuộc hành trình từ một thiếu niên bị ruồng bỏ đến khi nuốt chửng cả bầu trời, cuối cùng cũng đã đi đến hồi kết vĩ đại nhất của nó.

Nhưng ở đâu đó trong bóng tối bao la của vũ trụ ngoài kia, những cặp mắt khác đang bắt đầu hé mở khi cảm nhận được một thực thể quá đỗi mạnh mẽ vừa ra đời.

Cửu Trọng Thiên có lẽ chỉ là khởi đầu.

Diệp Trần nắm chặt nắm đấm, cảm nhận sức mạnh vô tận chảy trong xương cốt. Phàm Cốt Nghịch Tiên… hành trình của hắn, vẫn còn những nấc thang mới đang chờ được dẫm nát.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8