Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 146: Chân Thân Thiên Đạo**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:52:09 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 146: CHÂN THÂN THIÊN ĐẠO**

Giọt máu vàng rơi xuống hư không không hề tan biến, mà ngược lại, nó bắt đầu bốc cháy, tỏa ra một thứ hào quang chói lòa khiến vạn vật phải quỳ lạy. Nhưng trong mắt Diệp Trần, thứ ánh sáng ấy lại hôi thối vô cùng. Nó chứa đựng hơi thở của sự mục nát, của những linh hồn bị nuốt chửng qua hàng vạn năm, là tích tụ của sự tham lam và hủ bại ẩn dưới lớp vỏ bọc thánh khiết.

"Ngươi… kẻ mang dòng máu rác rưởi, kẻ có khúc xương phàm tục hèn kém…"

Tiếng nói của Đế Thích Thiên không còn mang theo vẻ cao ngạo điềm tĩnh ban đầu. Giờ đây, giọng nói ấy như được ghép lại từ hàng vạn thanh âm nam nữ, già trẻ khác nhau, rung chuyển cả Đệ Cửu Trọng Thiên.

Cánh tay bị thương của hắn không khép lại. Ngược lại, từ vết rách ấy, những sợi tơ đen kịt bắt đầu bò ra, lan rộng khắp cơ thể hoàn mỹ như tạc tượng. Da thịt hắn nứt toác, để lộ ra bên trong không phải nội tạng, mà là một vùng tinh không hỗn loạn với vô số đôi mắt đang điên cuồng chớp động.

"Diệp tiểu tử, cẩn thận! Hắn không chịu nổi việc quy tắc bị phá vỡ nên đã vứt bỏ nhân dạng rồi!"

Trong thức hải, giọng nói của Lão Quy trở nên vô cùng nghiêm trọng, không còn vẻ cợt nhả thường ngày.

"Đây mới là bộ mặt thật của Thiên Đạo hiện tại. Hắn không phải là thần, hắn là một 'Ký Sinh Trùng' đã nuốt chửng ý chí của trời đất để thế mạng! Đừng nhìn vào mắt hắn, nếu không thần hồn của ngươi sẽ bị hút cạn!"

Diệp Trần nghiến răng, mặc cho máu từ các vết thương cũ đang chảy ròng ròng xuống chân, hắn vẫn đứng thẳng như một ngọn giáo chống trời. Nghịch Thiên Cốt trong người hắn đang run rẩy, nhưng không phải vì sợ hãi, mà là vì hưng phấn. Mỗi một tiếng "rắc" từ xương cốt bị ép quá tải đều biến thành một luồng sức mạnh mới tràn vào đan điền vốn đã vỡ nát.

Trước mặt hắn, Đế Thích Thiên đã hoàn toàn biến đổi.

Lớp vỏ ngoài mang hình dáng nam tử vĩ đại biến mất, thay vào đó là một thực thể khổng lồ không có hình dạng cố định. Nó là một đám mây đen kịt đặc quánh, liên tục co giãn, chứa đựng những quy tắc pháp tắc thô thiển và méo mó. Xung quanh thực thể đó, thời gian dường như bị bẻ cong, không gian vỡ ra thành từng mảnh vụn li ti. Những sợi xích quy tắc rỉ sét quấn quanh "Chân Thân" này, nối thẳng lên vòm trời sâu thẳm, giống như nó đang dùng toàn bộ thế giới để nuôi dưỡng chính mình.

"Chết đi! Tất cả quay về làm chất dinh dưỡng cho ta!"

Một xúc tu cấu thành từ lôi đình đen kịt quất thẳng xuống. Tốc độ của nó nhanh đến mức vượt qua cả ý niệm.

"Ầm!"

Diệp Trần không né tránh. Hắn biết, trong trạng thái Chân Thân của đối thủ, việc né tránh là vô nghĩa. Hắn đưa đôi tay đẫm máu lên, cứng rắn đón đỡ lấy lôi đình.

"Rắc!"

Xương cánh tay của Diệp Trần lập tức gãy nát dưới sức ép của vạn钧 lôi lực. Đau đớn thấu tim gan khiến cơ mặt hắn giật mạnh, nhưng ánh mắt hắn lại càng trở nên hung bạo hơn.

"Gãy tốt lắm!"

Diệp Trần gầm lên một tiếng như dã thú. Nghịch Thiên Cốt khởi động. Những mảnh xương vỡ không rơi ra mà trái lại, chúng bắt đầu xoay tròn, hấp thụ luôn cả luồng lôi đình đen kịt đang tàn phá vào trong. Ngay lập tức, xương cánh tay được tái tạo, nhưng lần này nó lấp lánh ánh kim khí, cứng cáp hơn trước gấp bội.

Đây chính là sự cực đoan của Phàm Cốt Nghịch Tiên! Ngươi hủy diệt ta một lần, ta sinh ra mạnh hơn một vạn lần!

Diệp Trần đạp mạnh chân xuống hư không.

"Bước thứ sáu: Toàn Cơ!"

Một bước này, không gian dưới chân hắn không chỉ nứt ra, mà là hoàn toàn sụp đổ thành một hố đen. Sức mạnh phản chấn đẩy hắn lao đi như một mũi tên xé toạc màn đêm.

Thập Bộ Sát Nhất Nhân – Kiếm tâm hóa ý!

Dù trong tay không có kiếm, nhưng lúc này toàn bộ thân thể Diệp Trần chính là thanh thần kiếm sắc bén nhất thế gian. Hắn đâm sầm vào đám mây đen kịt của Đế Thích Thiên. Một tiếng nổ kinh thiên động địa phát ra, khiến cả Thượng Tam Thiên đều có thể nghe thấy.

Từ bên trong thực thể kỳ dị đó vang lên tiếng gào thét thê thảm của hàng vạn linh hồn. Diệp Trần giống như một con mọt sắt, điên cuồng tàn phá vào bên trong cấu trúc quy tắc của Thiên Đạo. Hắn dùng nắm đấm, dùng răng, dùng chính những khúc xương gãy của mình để đâm xuyên qua những mắt xích quy tắc hủ bại.

"Ngươi nghĩ ngươi có thể thắng?" Giọng của Đế Thích Thiên vang lên khắp mọi hướng. "Ta chính là Quy Tắc! Ta chính là Trời! Ngươi đánh ta, chính là đánh vào thế giới này! Ngươi có nghe thấy tiếng khóc của chúng sinh dưới kia không? Ngươi càng mạnh tay, Cửu Trọng Thiên càng nhanh chóng sụp đổ! Ngươi muốn cứu họ, hay muốn giết ta?"

Diệp Trần khựng lại một nhịp. Hắn cảm nhận được qua những sợi xích quy tắc kia, mỗi cú đấm của hắn đều khiến các tầng trời phía dưới rung chuyển dữ dội. Núi lửa phun trào, biển cả cuộn trào, phàm nhân lầm than.

Sự tàn độc của Đế Thích Thiên chính là đây: Hắn đã tự trói buộc sinh mệnh của mình với toàn bộ chúng sinh.

"Hahaha! Sợ rồi sao? Kẻ tự xưng là anh hùng, cuối cùng cũng chỉ là một phàm nhân bị tình cảm che mờ mắt!" Một luồng áp lực vô hình từ Chân Thân Thiên Đạo ép xuống, khiến Diệp Trần phải khuỵu một gối xuống giữa hư không.

"Diệp tiểu tử… đừng nghe hắn!" Lão Quy gào lên. "Nếu ngươi dừng lại, tất cả mới thực sự là tuyệt lộ! Hắn đang dùng chiêu bài đạo đức để trói buộc Nghịch Thiên Cốt của ngươi!"

Diệp Trần cúi đầu, mái tóc đen rũ rượi che khuất gương mặt. Những giọt máu của hắn rơi xuống, tan vào những sợi xích quy tắc đen kịt.

Trong cơn đau đớn và áp lực ngàn cân, hình ảnh Lăng Tuyết Y đang nằm trong khối băng vĩnh cửu, hình ảnh Sở Cuồng cười nói ha hả bên bình rượu nhạt, và cả những ánh mắt hy vọng của những tu sĩ phàm trần hiện lên trong trí nhớ.

Hắn khẽ cười, tiếng cười trầm thấp nhưng lại át cả tiếng lôi đình.

"Đế Thích Thiên… ngươi lầm rồi."

Diệp Trần ngẩng đầu lên, đôi mắt hắn giờ đây không còn màu đen, mà là một màu trắng xám thuần túy của xương cốt, lạnh lẽo và kiên định đến cực điểm.

"Ta chưa bao giờ nói mình là anh hùng. Ta là một kẻ báo thù, là một kẻ nghịch mệnh."

"Trời muốn ép ta, ta đạp nát trời. Chúng sinh muốn cản ta, ta dời cả chúng sinh!"

Hắn đứng dậy, từng thớ cơ bắp trên người nổ tung, Nghịch Thiên Cốt tỏa ra ánh sáng rực rỡ nhất từ trước đến nay.

"Nếu thế giới này mục nát đến mức phải dựa vào một con ký sinh trùng như ngươi để tồn tại, vậy thì… để ta dẫm nát tất cả, sau đó xây dựng lại từ đống tro tàn!"

"Vạn Cổ Nghịch Thiên – Bước thứ bảy: Luân Hồi Diệt!"

Diệp Trần nhấc chân lên. Lần này, không còn là sức mạnh vật lý đơn thuần. Một luồng khí tức nguyên thủy, cổ xưa như trước khi trời đất phân đôi tràn ra từ gót chân hắn.

Gương mặt không hình dạng của Đế Thích Thiên cuối cùng cũng hiện rõ vẻ kinh hoàng tột độ. Hắn cảm nhận được, bước chân này của Diệp Trần không nhắm vào hắn, mà nhắm vào những sợi xích quy tắc đang kết nối hắn với thế giới.

Tên điên này… hắn muốn cắt đứt liên hệ của Thiên Đạo với Cửu Trọng Thiên!

Nếu những sợi xích này đứt, Đế Thích Thiên sẽ mất đi nguồn cung cấp vô tận, nhưng đồng thời, Cửu Trọng Thiên cũng sẽ rơi vào trạng thái vô chính phủ, linh khí sẽ bạo loạn.

"Dừng lại! Ngươi sẽ giết sạch bọn chúng!"

"Câm mồm!" Diệp Trần gầm lên, gân xanh trên trán như muốn nổ tung. "Bọn họ thà chết trong tự do, còn hơn sống làm thức ăn cho ngươi!"

"Đạp cho ta!!!"

Cái chân của Diệp Trần như một ngọn núi lớn mang theo ý chí bất khuất của vạn đời phàm nhân, nặng nề giẫm xuống.

"Răng rắc —!!!"

Một tiếng rạn nứt kinh hoàng vang lên, lan tỏa từ đỉnh tầng thứ chín xuống tận đáy tầng thứ nhất. Những sợi xích quy tắc rỉ sét đồng loạt đứt đoạn. Đế Thích Thiên rú lên đau đớn khi sức mạnh của hắn bị đẩy ngược trở lại thân thể, khiến Chân Thân của hắn phồng to lên như một quả bóng sắp nổ.

Không gian xung quanh tan rã hoàn toàn. Diệp Trần và Đế Thích Thiên cùng rơi vào một khoảng không hỗn loạn của hưng vong và diệt vong.

Trong khoảnh khắc đó, Diệp Trần thấy được bản chất thật sự bên trong đám mây đen kia. Một linh hồn nhỏ bé, khô héo, đang run rẩy điều khiển một cỗ máy quyền lực khổng lồ.

"Kết thúc rồi, Thiên Đạo giả."

Diệp Trần vung nắm đấm đã lộ cả xương trắng, đấm thẳng vào trung tâm của đống hỗn độn đó.

Xoẹt!

Một luồng sáng xám xịt xuyên thủng Chân Thân Thiên Đạo, bắn thẳng lên tận cùng vũ trụ. Đệ Cửu Trọng Thiên… sụp đổ hoàn toàn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8