Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 145: Đế Thích Thiên Bị Thương**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:51:26 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 145: ĐẾ THÍCH THIÊN BỊ THƯƠNG

Giữa trung tâm của Đệ Cửu Trọng Thiên, nơi được gọi là Thần Đỉnh, không gian không còn mang màu xanh của bầu trời hay sắc trắng của mây ngàn. Nơi đây là một vùng vàng rực rỡ đến nhức mắt, vạn đạo hào quang đan xen thành những sợi xích quy tắc chằng chịt, bao phủ lấy một tòa cung điện khổng lồ lơ lửng giữa hư vô. Mỗi một tấc không khí đều nặng nề như mang theo sức nặng của vạn tòa đại sơn, ép cho linh hồn kẻ bước vào phải quỳ xuống bái lạy.

Diệp Trần đứng đó, bóng dáng nhỏ bé giữa sự vĩ đại của Thần tộc, nhưng sống lưng hắn lại thẳng tắp như một thanh thần kiếm muốn đâm thủng cả bầu trời. Bộ y phục đen đã rách mướp, thấm đẫm máu khô xen lẫn máu tươi, càng làm nổi bật những vết nứt vàng kim rực rỡ hiện rõ trên da thịt hắn. Đó không phải là vết thương bình thường, mà là dấu hiệu của Nghịch Thiên Cốt đang vận chuyển đến cực hạn.

"Ngươi… chính là kẻ đã khuấy đảo Cửu Trọng Thiên suốt trăm năm qua?"

Một giọng nói âm trầm, thanh thản nhưng chứa đựng uy nghiêm tuyệt đối vang lên từ phía cung điện. Cánh cửa Thần Đỉnh cao hàng vạn trượng từ từ mở ra, một luồng ánh sáng chói lòa tràn ra, ép cho không gian chung quanh phải vặn vẹo.

Đế Thích Thiên bước ra từ trong ánh sáng. Hắn mặc một thân đế bào thêu hình nhật nguyệt tinh thần, mái tóc dài bạc trắng xõa xuống vai, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một dải ngân hà. Trên trán hắn có một vết ấn ký hình con mắt thứ ba đang khép hờ, tỏa ra luồng hơi thở làm cho vạn vật phải đình chỉ.

Hắn nhìn Diệp Trần, ánh mắt không có sự khinh thường, cũng chẳng có sự thù hận, mà chỉ có một sự lãnh đạm đến đáng sợ. Đối với hắn, Diệp Trần dẫu có mạnh đến đâu, cũng chỉ là một quân cờ cứng đầu trong ván cờ vĩnh hằng mà hắn làm chủ.

"Vạn vạn năm qua, chưa có kẻ mang Phàm Cốt nào bước được tới đây." Đế Thích Thiên khẽ nhấc tay, một luồng áp lực vô hình từ trên cao ập xuống: "Ngươi cho rằng gãy thêm vài khúc xương, dung hợp chút huyết mạch dư tàn của thời Thái Cổ, là có thể nhìn thấy gấu áo của Thần sao?"

"Uỳnh!"

Mặt đất hư vô dưới chân Diệp Trần sụp đổ hoàn toàn. Áp lực của Đế Thích Thiên khiến hai vai hắn phát ra những tiếng "rắc rắc" rợn người. Toàn bộ 206 mảnh xương trong cơ thể Diệp Trần run rẩy, dường như muốn quỳ rạp trước vị chủ nhân đích thực của thế giới này.

Diệp Trần nghiến răng đến mức ứa máu. Bàn tay hắn run rẩy áp chặt vào ngực áo, nơi viên ngọc linh hồn của Lăng Tuyết Y vẫn đang tỏa ra hơi ấm nhàn nhạt. Cảm nhận được sự rung động từ linh hồn nàng, ánh mắt Diệp Trần từ đau đớn chợt chuyển sang điên cuồng.

"Thần? Một kẻ hút máu chúng sinh, lấy linh hồn của vạn linh làm phân bón để nuôi dưỡng sự bất tử của mình, mà cũng xứng tự xưng là Thần?"

Diệp Trần đột ngột ngẩng đầu, đôi mắt hắn hoàn toàn biến thành màu vàng rực cháy:

"Ta không cần nhìn thấy gấu áo ngươi… Ta muốn ngươi phải nhìn thấy cái chết của mình!"

Hắn nhấc chân lên.

"Bước thứ bảy: Trảm Nhân Quả!"

"Oanh!"

Khi bước chân ấy giẫm xuống, một vòng sóng xung kích màu vàng đen bộc phát, xé tan toàn bộ áp lực của Đế Thích Thiên. Quy tắc không gian của Thần Đỉnh vốn kiên cố không thể phá hủy, giờ đây như một tấm gương bị trúng búa tạ, nát vụn thành từng mảnh.

Đế Thích Thiên đôi mắt hơi co rụt lại. Hắn cảm nhận được nhân quả giữa mình và vùng đất này đang bị một sức mạnh thô bạo chặt đứt. Hắn hừ lạnh một tiếng:

"Vô tri! Trước mặt Thiên Đạo, mọi sự phản kháng đều là tà đạo. Ngươi muốn diệt Thần? Vậy hãy nếm thử cái giá của việc đi ngược lại tự nhiên. Vạn Pháp Quy Nhất – Diệt!"

Hắn chỉ tay về phía trước, một luồng tiên quang thuần khiết tụ lại thành một điểm, sau đó bùng nổ, hóa thành hàng vạn thanh kiếm quy tắc lao về phía Diệp Trần. Mỗi thanh kiếm đều mang theo lực lượng của một tầng trời, mang theo sự phán xét tối cao.

Diệp Trần không tránh, cũng không thèm phòng thủ. Hắn vung quyền, Nghịch Thiên Hóa Long Quyết vận hành đến mức cao nhất. Tiếng rồng ngâm đau đớn vang vọng từ sâu trong tủy xương hắn.

"Rắc! Rắc! Rắc!"

Xương tay trái của Diệp Trần gãy nát dưới sức mạnh của vạn kiếm, xương sườn bị xuyên thấu. Nhưng cứ mỗi một khúc xương gãy đi, sức mạnh từ Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu lại tràn ra như lũ lụt, bao phủ lấy mảnh xương đó, tái tạo nó thành một loại vật chất còn cứng hơn cả thần kim thời hỗn độn.

Sức mạnh phản phệ khiến Diệp Trần hộc ra một búng máu lớn, nhưng bước chân hắn vẫn không dừng. Hắn lướt đi trong cơn mưa kiếm quy tắc, thân hình như một đạo tia chớp xé toác màn đêm vàng rực.

"Hắn đang mượn lực của ta để thăng hoa?" Đế Thích Thiên rốt cuộc cũng lộ ra vẻ kinh ngạc. "Kẻ điên! Ngươi dám dùng chính thân xác mình làm lò luyện sao?"

"Ngươi cao cao tại thượng quá lâu rồi, nên quên mất nỗi đau mới là thứ khiến con người ta mạnh mẽ nhất!"

Diệp Trần đã tiếp cận được trong vòng mười trượng. Hắn quát lớn, âm thanh chấn động cả tầng trời thứ chín:

"Bước thứ tám: Nghịch Thiên Mệnh!"

Một bước chân này giẫm xuống, toàn bộ khí vận của Cửu Trọng Thiên dường như bị đông cứng lại. Ánh sáng vàng rực trên người Đế Thích Thiên chợt lung lay. Diệp Trần thu nạp tất cả đau đớn từ hàng nghìn mảnh xương gãy, dồn hết vào quyền phải. Trên nắm đấm của hắn, một luồng hắc khí tử vong hòa quyện cùng ánh sáng rực rỡ của Nghịch Thiên Cốt tạo thành một vòng xoáy hỗn độn.

"Cửu Trọng Thiên Băng – Thần Hủy!"

Đế Thích Thiên lần đầu tiên cảm nhận được sự đe dọa. Hắn không còn vẻ thong dong nữa, hai tay kết ấn, trước mặt lập tức xuất hiện một tấm khiên hình tròn thêu hình Bát Quái Càn Khôn: "Thiên Đạo Bất Diệt Shield!"

"Oanh!!!!"

Một tiếng nổ kinh thiên động địa bùng phát. Sóng xung kích của cú va chạm san bằng tất cả những gì còn sót lại xung quanh Thần Đỉnh. Những dải lụa tiên quang bị xé vụn, cung điện dát vàng phía sau bị chấn động đến mức nứt toác.

Diệp Trần bị lực phản chấn cực lớn đánh bay ra xa, xương ngực hắn sụp xuống, cả người nhuốm đầy máu đen. Hắn văng đi hàng nghìn trượng, đập mạnh vào một mảnh vỡ của không gian mới dừng lại được. Hắn run rẩy ho ra từng ngụm tủy máu vàng rực.

Nhưng ánh mắt hắn lại hiện lên một sự thỏa mãn điên cuồng.

Ở phía bên kia, bụi mờ tan đi. Đế Thích Thiên vẫn đứng đó, nhưng tấm khiên Càn Khôn vốn là biểu tượng của sự bất tử đã nứt thành trăm mảnh. Quan trọng hơn, một vết rách sâu trên ống tay áo dài của hắn hiện ra, và từ trong đó, một dòng chất lỏng màu vàng nhạt đang chầm chậm chảy xuống.

Một giọt… hai giọt…

Máu vàng thần thánh rơi xuống mặt đất hư vô, phát ra những tiếng xèo xèo như hóa giải mọi quy tắc.

Toàn bộ Cửu Trọng Thiên như rơi vào một sự im lặng chết chóc. Chư vị Chấp Pháp Giả đứng từ xa quan sát trận chiến đều run rẩy, thậm chí có kẻ đã quỳ xuống vì sợ hãi.

Thần… chảy máu rồi.

Từ khi khai thiên lập địa đến nay, Đế Thích Thiên – người đại diện cho Thiên Đạo, kẻ nắm giữ vận mệnh của hàng tỷ sinh linh – chưa bao giờ bị thương bởi một phàm nhân.

Đế Thích Thiên đưa tay lên, dùng đầu ngón tay chạm vào vết thương trên cánh tay mình. Hắn nhìn dòng máu vàng trên tay, sắc mặt dần trở nên vặn vẹo, từ kinh ngạc chuyển sang phẫn nộ cùng cực. Một luồng sát ý âm hàn chưa từng có bùng nổ, làm cho nhiệt độ của toàn bộ tầng thứ chín hạ xuống dưới điểm đóng băng.

"Phàm nhân… Ngươi dám làm dơ bẩn thân thể thánh khiết của Thần?"

Tiếng gầm của Đế Thích Thiên khiến quy tắc trời đất sụp đổ. Con mắt thứ ba trên trán hắn đột ngột mở trừng ra, lộ ra một đồng tử đỏ tươi như máu.

Diệp Trần từ trong đống đổ nát gượng đứng dậy. Những tiếng "rắc rắc" của xương cốt tái tạo vang lên giòn giã. Nghịch Thiên Cốt của hắn sau cú va chạm vừa rồi đã rèn luyện đến mức gần như trong suốt, tỏa ra hơi thở của thời khai hoang cổ đại.

Hắn lau máu trên khóe môi, cười khẩy, lộ ra hàm răng trắng nhởn nhưng đẫm máu:

"Máu của Thần cũng màu vàng sao? Ta còn tưởng nó màu đen bốc mùi như tâm địa của ngươi chứ."

Hắn bước tới một bước, chân trái vừa chạm đất, những vết nứt dưới chân lan rộng như mạng nhện:

"Đừng vội, Đế Thích Thiên. Đây mới chỉ là một vết rách nhỏ thôi. Ta đã hứa với Tuyết Y, sẽ dùng chính cái đầu của ngươi để thắp sáng cho ngày nàng tỉnh lại. Bước tiếp theo của ta… sẽ là bước kết liễu ngôi vị Thiên Đạo này!"

Diệp Trần ngửa mặt lên trời gầm dài, luồng sức mạnh cuồng bạo từ Phàm Cốt bắt đầu thiêu đốt đến tận cùng linh hồn. Trận chiến sinh tử thực sự, bây giờ mới chỉ bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8