Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 144: Ba Giây Định Mệnh**
Không gian của Đệ Cửu Trọng Thiên – Thần Đỉnh – không giống với bất kỳ nơi nào Diệp Trần từng đi qua. Nó không có mây trắng, không có ánh mặt trời, chỉ có một vùng hư vô sâu thẳm được thắp sáng bởi những sợi tơ quy tắc màu bạc chằng chịt như mạng nhện. Ở trung tâm của sự hỗn độn đó, một cung điện khổng lồ lơ lửng, phát ra khí tức uy nghiêm khiến vạn linh phải quỳ lạy.
Diệp Trần vừa bước qua khe nứt không gian, áp lực nghẹt thở từ tầng trời cao nhất này đã lập tức ập đến. Khối áp lực ấy không chỉ đè nặng lên da thịt, mà còn như muốn nghiền nát linh hồn, bắt hắn phải khuất phục.
“Rắc! Rắc!”
Tiếng xương cốt trong người Diệp Trần reo vang. Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt dưới sự chèn ép của quy tắc tối cao không hề gãy đổ, ngược lại, nó đang run rẩy vì phấn khích. Mỗi tấc xương đều phát ra ánh sáng vàng kim nhạt, cuồn cuộn sức mạnh phản nghịch.
“Kẻ phàm phu, dừng bước.”
Một giọng nói vô tình, lãnh lẽo như tiếng kim loại va chạm vang lên từ phía cung điện. Giữa không trung, một nam tử mặc giáp bạc, tay cầm trường thương lôi điện từ từ hiện ra. Đôi mắt hắn không có con ngươi, chỉ có hai luồng sáng trắng xóa đại diện cho ý chí của Thiên Đạo.
Đây là Thiên Đạo Thủ Vệ – thực thể được sinh ra từ quy tắc của Đệ Cửu Trọng Thiên để tiêu diệt bất kỳ mầm mống phản nghịch nào.
Diệp Trần không nói lời nào. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, hơi thở dồn dập, máu từ vết thương cũ vẫn chưa kịp khép miệng nhỏ xuống hư không, tan biến thành những đóa hoa lửa nhỏ. Hình ảnh Lăng Tuyết Y ngã xuống trong vũng máu ở Đệ Bát Trọng Thiên cứ ám ảnh tâm trí hắn, biến thành một cơn cuồng phong u uất trong lòng ngực.
Hắn nắm chặt nắm đấm. Những dải băng vải quấn quanh tay hắn sớm đã rách nát, lộ ra những khớp xương cứng cáp, gồ ghề.
“Cút ngay, hoặc chết,” Diệp Trần trầm giọng, thanh âm khản đặc nhưng mang theo sức nặng ngàn cân.
Vị Thủ Vệ giáp bạc hừ lạnh một tiếng, trường thương trong tay chỉ thẳng vào ngực Diệp Trần: “Nơi này là cấm địa của chúng thần. Một kẻ mang Phàm Cốt như ngươi, dù có Nghịch Thiên Bảo Châu cũng chỉ là con kiến hôi vọng tưởng lay cây cổ thụ. Trong vòng ba giây, quy tắc Thần Đỉnh sẽ hóa ngươi thành tro bụi.”
“Ba giây?”
Diệp Trần lẩm bẩm, một nụ cười lạnh lẽo, tàn độc hiện lên trên môi: “Đối với các ngươi, ba giây là phán quyết. Đối với ta… ba giây là đủ để tiễn đưa cả tầng trời này vào địa ngục.”
Thủ Vệ giáp bạc không kiên nhẫn thêm nữa. Hắn vung thương, không gian xung quanh Diệp Trần lập tức đông cứng lại. Một vòng tròn quy tắc màu bạc bao phủ lấy hắn, tước đoạt mọi quyền điều khiển linh khí. Trong phạm vi mười trượng quanh Diệp Trần, thời gian dường như bị kéo chậm lại đến mức cực hạn.
“Ba giây bắt đầu. Giây thứ nhất: Đoạn gân cốt!” Thủ Vệ lạnh lùng hô to.
Quy tắc vô hình như hàng triệu lưỡi dao đâm thẳng vào người Diệp Trần. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu trong lồng ngực hắn bỗng dưng xoay tròn mãnh liệt. Một luồng khí đen kịt từ thâm sâu vạn cổ tràn ra, nhuộm đen cả những khúc xương vàng kim của hắn.
Cảnh giới Đạp Thiên – sơ kỳ viên mãn!
Nghịch Thiên Hóa Long Quyết – thức thứ tư: Vạn Long Phá Thần!
Diệp Trần không lùi mà tiến. Hắn bước một bước, giới bích của vòng tròn quy tắc dưới chân hắn nổ tung. Tốc độ của hắn đột ngột vượt qua mọi giới hạn mà một tu sĩ có thể tưởng tượng.
Trong nhãn thần của vị Thủ Vệ giáp bạc, bóng dáng Diệp Trần đột nhiên biến mất, chỉ còn lại một vùng bóng tối lấp lánh ánh kim quang.
“Ngươi nói ba giây sao?” Giọng của Diệp Trần vang lên ngay sát bên tai Thủ Vệ.
Giây thứ hai!
Không gian xung quanh hoàn toàn sụp đổ. Diệp Trần không dùng kiếm, cũng không dùng pháp bảo. Hắn dùng chính đôi bàn tay trần của mình. Hắn đã chịu đủ sự chèn ép của thiên mệnh, chịu đủ sự khinh miệt của những kẻ sinh ra đã có Tiên Cốt. Nỗi căm hận tích tụ suốt từ Thanh Vân Trấn đến tận đỉnh Cửu Trọng Thiên lúc này bùng nổ theo cách nguyên thủy nhất.
Một quyền! Mười quyền! Một trăm quyền!
Không, đó không phải là con số có thể đếm bằng mắt thường.
Máu trong người Diệp Trần sôi sục như dung nham, khí huyết dâng cao tạo thành một con hắc long quấn quanh cánh tay hắn. Hắn đấm ra một quyền, tốc độ nhanh đến mức ma sát với quy tắc của Đệ Cửu Trọng Thiên tạo thành những tia sét đen xé toạc màn đêm.
“Ba giây định mệnh của ngươi… chính là mười vạn quyền của ta!”
Vị Thủ Vệ kinh hoàng nhận ra, không gian quanh hắn đã bị hàng vạn bóng nắm đấm khóa chặt. Mỗi nắm đấm đều mang theo sức mạnh nặng nề của một ngọn đại sơn, mang theo ý chí bất khuất của một kẻ muốn dẫm nát trời xanh.
“Bùm! Bùm! Bùm! Bùm!”
Tiếng nổ liên hoàn vang lên liên miên bất tuyệt, trầm đục và đầy uy lực. 10 vạn quyền của Diệp Trần ném ra chỉ trong một chớp mắt của giây thứ hai. Không phải là hư chiêu, mà là 10 vạn cú đấm thật sự, mỗi cú đấm đều găm thẳng vào giáp trụ quy tắc của Thủ Vệ.
Bộ giáp bạc vốn không thể phá vỡ bắt đầu nứt ra. Những mảnh vụn bắn tung tóe.
Năm vạn quyền đầu tiên: Phá hủy quy tắc phòng ngự!
Ba vạn quyền tiếp theo: Đập nát nhục thân thần thánh!
Hai vạn quyền cuối cùng: Truy kích linh hồn, nghiền nát ý chí Thiên Đạo!
Vị Thủ Vệ giáp bạc thậm chí không kịp hét lên một tiếng. Trường thương lôi điện trong tay hắn gãy làm đôi, cánh tay cầm thương bị nắm đấm của Diệp Trần đánh thành sương máu. Cảm giác đau đớn khủng khiếp mà hắn chưa từng nếm trải trong hàng vạn năm cai trị tầng trời này tràn ngập trí não.
Hắn nhìn thấy trong đôi mắt của Diệp Trần không chỉ là sự hận thù, mà là một thế giới hoàn toàn mới – nơi phàm nhân không còn là cỏ rác, nơi sức mạnh được rèn luyện từ trong cái chết và sự tái sinh.
“Ngươi… ngươi không phải người… ngươi là…”
Hắn không bao giờ nói hết câu được nữa.
Giây thứ ba!
Mười vạn quyền hội tụ lại thành một điểm duy nhất ngay giữa ngực vị Thủ Vệ.
“Cút xuống địa ngục mà hỏi Thiên Đạo của ngươi!” Diệp Trần gầm lên.
Nắm đấm cuối cùng găm sâu vào ngực đối phương, một luồng sức mạnh hủy diệt xuyên thấu từ trước ra sau, đánh tan linh hồn của vị Thủ Vệ thành hàng triệu đốm sáng trắng nhạt.
Một cơn sóng xung kích kinh thiên động địa lan tỏa ra khắp Thần Đỉnh. Những sợi tơ quy tắc màu bạc xung quanh đứt đoạn hàng loạt. Cung điện xa xăm vốn đang tĩnh lặng bỗng dưng rung chuyển dữ dội, những cột đá trụ trời nứt vỡ, rơi xuống hư không.
Chỉ mất đúng ba giây. Một Thủ Vệ của Đệ Cửu Trọng Thiên – thực thể có thể diệt sát một vị cường giả Đại Thừa cảnh trong nháy mắt – đã bị Diệp Trần dùng nắm đấm trần đánh cho tan xương nát thịt, hồn phi phách tán.
Sau khi tung ra 10 vạn quyền trong thời gian ngắn kỷ lục, toàn bộ lỗ chân lông trên người Diệp Trần đều rỉ máu. Lớp da trên nắm đấm của hắn đã biến mất hoàn toàn, để lộ ra những đốt xương màu vàng đen đang bốc khói trắng. Cơn đau thấu xương thấu tủy ập đến, nhưng hắn ngay cả lông mày cũng không nhướng lấy một cái.
Hắn đứng đó, lồng ngực phập phồng, mái tóc dài rối bời tung bay trong cuồng phong do chính mình tạo ra.
Bên trong Nghịch Mệnh Châu, tiếng cười của Lão Quy vang lên, có chút nghẹn ngào nhưng tràn đầy tự hào: “Khá lắm tiểu tử! 10 vạn quyền chấn nát thiên uy. Ngươi rốt cuộc cũng hiểu được thế nào là Nghịch Thiên thực thụ rồi.”
Diệp Trần không đáp lời. Hắn ngước đầu nhìn về phía cung điện vàng rực ở tận cùng hư không. Ở đó, hắn cảm nhận được một luồng hơi thở quen thuộc mà hèn hạ, luồng hơi thở của kẻ đã đứng sau tất cả bi kịch của hắn và Tuyết Y.
“Đế Thích Thiên, ta đã đến đây.”
Hắn lau vết máu trên miệng, bàn tay run rẩy đưa lên ngực, nơi có một viên ngọc nhỏ chứa đựng linh hồn yếu ớt của Lăng Tuyết Y. Một tia dịu dàng thoáng qua trong ánh mắt sắc lạnh của hắn.
“Tuyết Y, nàng thấy không? Thiên Đạo mà nàng sợ hãi, cũng chỉ chịu nổi mười vạn quyền của ta mà thôi.”
Diệp Trần hít một hơi thật sâu, nuốt hết vị máu tanh vào trong. Hắn nhấc chân, dẫm lên hư không. Mỗi bước đi, dưới chân hắn lại xuất hiện một vết nứt đen ngòm. Hắn đang dẫm lên quy tắc của Đệ Cửu Trọng Thiên để bước tới.
Ánh sáng vàng từ Nghịch Thiên Cốt tỏa ra càng lúc càng mãnh liệt, chiếu sáng cả vùng không gian tăm tối. Diệp Trần không còn là một kẻ đi tìm sự công bằng, hắn chính là sự phán xét dành cho những kẻ tự xưng là Thần.
Hành trình từ Thanh Vân Trấn đến đây, hắn đã mất quá nhiều. Người thân, danh dự, và suýt chút nữa là cả người phụ nữ hắn yêu. Mỗi bước chân của hắn bây giờ không chỉ mang theo sức nặng của cơ thể, mà còn mang theo nỗi hận của hàng vạn phàm nhân đã bị Thiên Đạo chèn ép suốt hàng triệu năm qua.
Từ xa xa, cánh cửa của cung điện khổng lồ từ từ mở ra. Một luồng ánh sáng chói lòa tràn ra ngoài, kèm theo đó là hàng vạn tiếng tụng kinh của chư thần. Nhưng tất cả những thứ đó không làm Diệp Trần chùn bước.
Ngược lại, nó khiến sát ý trong lòng hắn cháy rực hơn bao giờ hết.
“Trời định ta là phàm, ta bước một bước nát cả trời xanh.”
Diệp Trần lạnh lùng cất bước chân thứ sáu của bộ pháp *Nhất Bộ Đạp Phá*. Toàn bộ không gian phía trước cung điện Thần Đỉnh như một mặt gương khổng lồ, tan vỡ tan tành trước áp lực từ đôi chân mang theo 10 vạn quyền oán hận ấy.
Kẻ đứng sau cánh cửa kia, Đế Thích Thiên, cuối cùng cũng phải lộ diện. Cuộc đối đầu lớn nhất trong lịch sử Cửu Trọng Thiên, chính thức bước vào giai đoạn đẫm máu nhất.