Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 143: Tuyết Y Trợ Chiến**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:50:11 | Lượt xem: 1

Bầu trời Đệ Bát Trọng Thiên như một tấm gương khổng lồ bị ném mạnh xuống đá cứng, bắt đầu vỡ vụn từng mảng lớn. Những vệt tím rực lửa từ khe nứt vắt ngang vòm trời không chỉ mang theo sức nóng thiêu đốt mà còn mang theo một loại ý chí tối cao, lạnh lùng và tuyệt tình.

“Kẻ nghịch thiên, tội đáng tru di!”

Một giọng nói âm u, già cỗi nhưng lại vang vọng như sấm rền trực tiếp nổ tung trong thức hải của Diệp Trần. Cùng lúc đó, từ trong khe nứt màu tím, một cánh tay khổng lồ ngưng tụ từ lôi điện và quy tắc thái cổ chậm rãi thò ra. Cánh tay ấy to lớn đến mức che khuất cả mặt trời, mỗi ngón tay như một ngọn núi cao vút, chầm chậm ép xuống.

Áp lực kinh người khiến đống đổ nát của Thần Điện bên dưới chân Diệp Trần lập tức bị nghiền thành bột mịn. Xương cốt của Diệp Trần vang lên những tiếng "rắc rắc" ghê người. Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt trong cơ thể hắn đang rung động kịch liệt, không phải vì sợ hãi, mà vì sự phẫn nộ bị đè nén suốt vạn năm đang trỗi dậy.

Hắn phun ra một ngụm máu tươi, nụ cười trên môi lại càng thêm điên cuồng.

“Trường bối của Đệ Cửu Trọng Thiên cũng chỉ biết lấy mạnh hiếp yếu thôi sao?” Diệp Trần gầm lên, hai nắm đấm siết chặt đến mức máu thấm qua kẽ tay.

Thế nhưng, luồng uy áp kia quá mức cường đại. Đây không còn là sức mạnh của một tu sĩ đơn thuần, mà là sức mạnh của quy tắc toàn bộ giới diện. Đôi chân Diệp Trần bắt đầu lún sâu xuống lòng đất, lớp vảy rồng ẩn dưới da hắn bị ép đến mức rạn nứt, máu vàng tuôn rơi.

Ngay khi cánh tay lôi điện chỉ còn cách đỉnh đầu Diệp Trần mười trượng, một luồng hàn khí tinh thuần đến cực điểm đột ngột từ chân trời phía xa tràn tới.

Hàn khí đi đến đâu, không gian đang sôi sục vì hỏa diệm tím liền bị đóng băng đến đó. Một dải lụa trắng muốt, tựa như dải ngân hà vắt ngang bầu trời, chuẩn xác quấn lấy cổ tay của cánh tay khổng lồ kia, làm chậm lại đà rơi của nó trong chớp mắt.

Giữa màn tuyết trắng rơi rụng giữa mùa hạ oi nồng, một bóng dáng thanh tú, tuyệt mỹ như tiên tử lâm phàm bước ra từ hư không. Tà áo trắng bay múa, mái tóc dài như thác đổ tung bay trong cuồng phong, đôi mắt lạnh lùng nhưng lại chứa đựng một tia ấm áp duy nhất dành cho người thanh niên đang tắm máu bên dưới.

“Tuyết Y?” Diệp Trần ngẩn người.

Lăng Tuyết Y đáp xuống cạnh hắn, hơi thở của cô có chút dồn dập, sắc mặt trắng bệch nhưng ánh mắt lại kiên định hơn bao giờ hết. Cô không nói một lời, chỉ đưa bàn tay ngọc ngà nắm lấy bàn tay thô ráp đầy vết thương của Diệp Trần. Một luồng lương năng thanh mát lập tức tràn vào cơ thể hắn, làm dịu đi những cơn đau xé lòng từ Nghịch Thiên Cốt.

“Huynh nói huynh muốn đạp phá Cửu Trọng Thiên.” Lăng Tuyết Y khẽ mấp máy môi, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông bạc vang vọng giữa chiến trường đầy mùi tử khí. “Thiếp không thể giúp huynh đạp nát trời xanh, nhưng thiếp có thể giúp huynh đóng băng luân hồi trong thoáng chốc.”

Bầu trời dường như bị chọc giận. Cánh tay khổng lồ lôi điện vùng vẫy, dải lụa trắng bắt đầu xuất hiện những vết nứt. Giọng nói già nua kia lại vang lên, lần này mang theo sự khinh miệt: “Cửu U Hàn Thể? Một con kiến cỏ của Băng Tuyết Tiên Cung cũng dám ngăn cản Thiên Đạo thi hành án?”

Lăng Tuyết Y ngẩng đầu, đôi môi anh đào nhếch lên một độ cong lạnh lẽo. Cô đột ngột cắn đầu lưỡi, một ngụm tinh huyết màu xanh nhạt bắn ra, rơi vào giữa trán của chính mình, tạo thành một ấn ký hoa tuyết chín cánh rực rỡ.

“Cấm thuật: Cửu U Tuyệt Diệt – Tuế Nguyệt Đống Kết!”

Ầm!

Toàn bộ linh lực trong người Lăng Tuyết Y dường như bị rút cạn trong nháy mắt. Một vòng tròn hào quang màu xanh lam thẳm lan tỏa ra từ tâm điểm là hai người bọn họ. Đi đến đâu, vạn vật đều đứng im lìm.

Những mảnh vụn đá đang bay giữa không trung – dừng lại.
Ngọn lửa tím đang bập bùng cháy – đứng bóng.
Ngay cả cánh tay lôi điện khổng lồ đang ép xuống kia cũng cứng đờ, những tia sét tím li ti vẫn còn vương vấn trên đó nhưng không hề chuyển động.

Thời gian, vào khắc này, đã bị cưỡng ép dừng lại.

“Ba giây!” Lăng Tuyết Y ngã quỵ vào lòng Diệp Trần, máu từ khóe môi chảy ra không ngừng, làm ướt đẫm vạt áo trắng của cô. “Diệp Trần… thiếp chỉ có thể giữ cho huynh… ba giây…”

Ba giây.

Đối với người phàm, đó chỉ là một cái chớp mắt. Nhưng đối với một kẻ mang Nghịch Thiên Cốt như Diệp Trần, ba giây là khoảng cách giữa sinh và tử, giữa phàm nhân và thần linh.

Giây thứ nhất.

Diệp Trần ôm chặt Tuyết Y trong tay trái, tay phải hắn đột ngột cắm thẳng vào lồng ngực mình. Một tiếng gào thét thảm thiết vang lên từ sâu trong linh hồn. Hắn không phải đang tự sát, hắn đang cưỡng ép bẻ gãy mảnh xương sườn quan trọng nhất – Nghịch Mệnh Cốt.

Quy tắc của Nghịch Thiên Cốt là: Phá rồi mới lập, gãy càng nhiều, lực càng cường!

Nỗi đau thấu xương khiến đồng tử Diệp Trần co rụt lại, nhưng sức mạnh bùng nổ sau đó lại khiến không gian xung quanh vùng đóng băng của Tuyết Y bắt đầu rạn nứt. Máu của hắn bốc hơi, hóa thành một con huyết long quấn quanh cánh tay phải.

Giây thứ hai.

Hắn đặt Tuyết Y xuống một vùng không gian an toàn nhất, rồi đạp mạnh chân xuống đất. Một bước này, hắn không dùng linh lực, hắn dùng toàn bộ tinh hoa huyết mạch và ý chí của một kẻ bị ruồng bỏ suốt bao năm qua.

“Nghịch Thiên Hóa Long – Cửu Trọng Thiên Băng!”

Sức mạnh từ Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu trong đan điền rung động đến cực hạn. Toàn bộ hư ảnh của các tầng trời bên dưới – từ Đệ Nhất đến Đệ Thất – đột ngột xuất hiện sau lưng hắn như một bức tranh hùng vĩ. Sức mạnh của bảy tầng trời dồn nén vào một nắm đấm duy nhất.

Giây thứ ba.

Khi tia sáng màu xanh lam trên ấn ký hoa tuyết của Lăng Tuyết Y hoàn toàn biến mất, cũng là lúc thời gian bắt đầu trôi trở lại.

Nhưng, đã quá muộn cho Thiên Đạo Chấp Pháp Giả.

Diệp Trần đã hóa thành một tia sáng huyết sắc, xuyên thủng màn đêm, lao thẳng lên cánh tay lôi điện khổng lồ kia.

“Oanh!”

Một tiếng nổ khủng khiếp rung chuyển toàn bộ Đệ Bát Trọng Thiên. Nắm đấm của Diệp Trần va chạm với lòng bàn tay lôi điện. Ánh sáng vàng của Nghịch Thiên Cốt đối chọi với ánh sáng tím của Thiên Phạt.

Khói bụi tan đi, vạn vật lặng thinh.

Trên bầu trời, cánh tay khổng lồ ngưng tụ từ quy tắc ấy bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt chi chít. Từ điểm va chạm với nắm đấm của Diệp Trần, từng mảng lôi điện vỡ vụn, rơi rụng như mưa sao băng.

“Cái gì?! Nhục thân phàm nhân… có thể đánh tan ý chí của ta?” Giọng nói từ Đệ Cửu Trọng Thiên lần đầu tiên run rẩy, mang theo một sự kinh hãi không thể che giấu.

Diệp Trần đứng giữa hư không, nắm đấm vẫn còn ghim chặt trong mớ quy tắc hỗn độn của tầng trời thứ chín. Hắn quay đầu nhìn lại, thấy Lăng Tuyết Y đang mỉm cười nhạt nhòa giữa vũng máu, tim hắn như bị vạn tiễn xuyên tâm.

Sự thù hận trong lòng hắn hóa thành một ngọn lửa đen ngòm bao phủ toàn thân.

“Ba giây của nàng, ta sẽ trả cho bọn chúng bằng vạn năm bóng tối!”

Diệp Trần rống lên một tiếng chấn thiên động địa, Nghịch Thiên Cốt trong người hắn hoàn toàn hóa vàng rực rỡ. Hắn không rút tay lại mà mượn lực của cánh tay đang vỡ vụn kia, đạp bước thứ sáu của *Nhất Bộ Đạp Phá*.

“Rắc!”

Giới bích ngăn cách giữa Đệ Bát Trọng Thiên và Đệ Cửu Trọng Thiên chính thức bị bước chân này dẫm nát.

Diệp Trần không còn là kẻ chạy trốn nữa. Hắn đang trực tiếp xé toạc bầu trời, bước vào cấm địa của thần linh.

Cả Đệ Bát Trọng Thiên sụp đổ sau lưng hắn, nhưng hắn không quan tâm. Trong mắt hắn lúc này chỉ có một con đường: Lên đến tầng cao nhất, giết sạch những kẻ tự xưng là Thiên Đạo, và đòi lại công đạo cho những phàm cốt bị khinh rẻ dưới chân trần.

“Tuyết Y, đợi ta. Chờ ta dẫm nát cái thiên đạo này, sẽ đưa nàng đi ngắm khắp nhân gian!”

Hình bóng Diệp Trần biến mất vào trong khe nứt màu tím, để lại một đống hoang tàn và nỗi sợ hãi bao trùm lên toàn bộ giới diện.

Hắn, Diệp Trần – biệt danh Trần Phàm, đã chính thức đặt chân vào lãnh địa của kẻ cai trị. Cuộc chiến thực sự, bây giờ mới bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8