Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 142: Đánh Nát Thần Điện**
Tiếng nổ rền vang từ Giới Bích giữa tầng thứ bảy và tầng thứ tám vẫn còn âm ỉ, dư chấn khiến toàn bộ mây mù linh khí trong vạn dặm bị quét sạch.
Diệp Trần bước ra từ vết nứt không gian.
Dưới chân hắn không phải là mặt đất vững chãi, cũng không phải là biển rồng sóng cuộn, mà là một đại dương vàng óng của Linh dịch hóa lỏng. Đệ Bát Trọng Thiên – vùng đất vốn chỉ dành cho những thực thể tiệm cận Thần vị, nơi mà mỗi hơi thở đều mang theo quy tắc của thiên đạo vĩnh hằng.
Phía trước mặt hắn, hiện ra giữa biển mây vàng rực rỡ ấy là tám mươi mốt tòa Thần Điện trôi nổi, liên kết với nhau bằng những sợi xích ánh sáng khổng lồ. Trung tâm của quần thể kiến trúc vĩ đại đó là "Thiên Quy Thần Điện" – nơi trấn giữ mạch sống của tầng trời này, cũng là nơi linh thiêng nhất mà đám Thiên Đạo Chấp Pháp Giả tôn thờ.
"Kẻ nghịch mệnh, dừng bước!"
Một giọng nói âm u như từ thời vạn cổ vang lên. Từ trong các tòa thần điện, hàng vạn luồng ánh sáng bắn ra, hóa thành những vị kim giáp vệ sĩ, tay cầm trường thương, cưỡi trên những con linh thú uy nghi. Đứng đầu là ba vị Đại Trưởng Lão của Chấp Pháp Điện, hơi thở mỗi người đều đạt tới đỉnh phong của Hợp Đạo Cảnh, chỉ thiếu nửa bước là chạm tới Đại Thừa.
Diệp Trần nhìn bọn họ, đôi đồng tử rồng đen kịt không chút dao động. Bộ giáp vảy rồng trên người hắn vẫn còn rỉ máu, hơi nóng từ những vết thương chưa kịp khép miệng bốc lên thành làn khói trắng nhàn nhạt.
Hắn đưa tay lên, nhìn mảnh tàn bào rách nát của Sở Cuồng đang buộc chặt nơi cổ tay, rồi lại nhìn về hướng Thần Điện nguy nga phía xa.
"Trang nghiêm, hoa lệ…" Diệp Trần thấp giọng lẩm bẩm, thanh âm khàn đục nhưng mang theo một lực xuyên thấu rợn người. "Máu của anh em ta, mồ hôi của phàm nhân dưới Hạ Tam Thiên, tất cả đều hóa thành những viên gạch vàng này sao?"
"Lỗ mãng! Đây là nơi tôn nghiêm nhất Cửu Trọng Thiên, mỗi viên gạch, mỗi phiến đá đều được hun đúc bởi quy tắc Thiên Đạo!" Một vị Đại Trưởng Lão gầm lên, râu tóc dựng ngược. "Ngươi là cái thá gì? Một kẻ mang Phàm Cốt bẩn thỉu, máu rồng nhơ nhuốc, dám bước chân lên chốn thanh tịnh này?"
Diệp Trần đột nhiên cười thảm. Hắn nhấc chân hữu, đạp mạnh vào hư không.
*Rắc!*
Một tiếng nứt vỡ rợn người vang lên. Không phải tiếng không gian vỡ, mà là tiếng xương chân của chính hắn gãy nát dưới áp lực của quy tắc tầng tám. Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, Nghịch Thiên Cốt trong tủy của hắn bắt đầu gầm rống. Ánh sáng đen từ trong vết nứt xương bắn ra, thôn phệ lấy linh áp xung quanh, tái tạo lại xương cốt mạnh hơn gấp mười lần.
"Thanh tịnh? Ta sẽ nhuộm đỏ sự thanh tịnh của các ngươi bằng chính máu của các ngươi!"
"Cửu Trọng Thiên Băng – Đệ Nhất Quyền!"
Diệp Trần biến mất.
Vị Đại Trưởng Lão vừa lên tiếng chỉ kịp cảm thấy một luồng sát ý đóng băng cả linh hồn. Ông ta vội vàng đưa quyền trượng lên chắn trước ngực. Thế nhưng, nắm đấm của Diệp Trần mang theo sức nặng của sự phẫn nộ tích tụ qua hai tầng trời, trực tiếp đập nát quyền trượng cấp Tiên khí, xuyên qua lồng ngực vị trưởng lão kia.
*Oành!*
Vị trưởng lão nổ tung thành một làn sương máu ngay lập tức. Diệp Trần không dừng lại, hắn giống như một vệt sao chổi đen đâm thẳng vào đội hình kim giáp vệ sĩ. Hắn không dùng kiếm, cũng không dùng bất kỳ pháp thuật hoa mỹ nào. Hắn dùng vai để húc, dùng tay để xé, dùng đầu để tông.
Mỗi khi một vị vệ sĩ đâm thương vào người hắn, Diệp Trần không thèm né tránh, trái lại còn dùng cơ bắp kẹp chặt mũi thương, bẻ gãy nó rồi dùng chính mảnh vụn đó đâm ngược lại đối phương.
Máu của hắn phun ra càng nhiều, Nghịch Thiên Cốt lại càng điên cuồng tái tạo. Toàn thân Diệp Trần giờ đây bùng nổ ra một luồng khí tức hồng hoang, mỗi bước chân của hắn khiến biển mây vàng dưới chân biến thành màu đen kịt.
"Vây hắn lại! Dùng Thiên Quy Đại Trận!" hai vị trưởng lão còn lại kinh hãi hét lên.
Tám mươi mốt tòa Thần Điện đồng thời phát sáng, những sợi xích ánh sáng khổng lồ rút về, đan xen thành một cái lồng giam vạn trượng, khóa chặt Diệp Trần vào giữa. Quy tắc của tầng trời thứ tám hóa thành những lưỡi dao không hình dáng, không ngừng cắt xẻo nhục thân hắn.
"Ta có thể cảm nhận được…" Diệp Trần đứng giữa lồng giam, để mặc cho da thịt bị lóc ra từng mảng. Hắn ngửa mặt lên trời, nhìn thẳng về tầng thứ chín mờ ảo phía trên. "Sự sợ hãi của các ngươi. Các ngươi xây Thần Điện thật cao, để không phải nhìn xuống đất. Các ngươi định ra quy tắc thật chặt, để không ai có thể ngóc đầu lên."
Hắn đột nhiên nắm chặt hai bàn tay. Xương cốt toàn thân hắn kêu lên răng rắc, như một bản nhạc của tử thần.
"Lão Quy từng nói, Tiên Cốt là xiềng xích, Phàm Cốt là tự do. Hôm nay, ta lấy cái danh Phàm Nhân, đập nát cái gọi là Thiên Quy này!"
"Nghịch Thiên Hóa Long – Vạn Cốt Quy Nhất!"
Một luồng sáng đen bùng nổ từ tim Diệp Trần, hóa thành một cột trụ hắc khí khổng lồ đâm xuyên qua mây mù tầng tám. Những lưỡi dao quy tắc cắt vào người hắn giờ đây không thể để lại dấu vết. Thay vào đó, sức mạnh của đại trận bị hắn hấp thụ ngược vào trong xương.
Diệp Trần đưa tay nắm lấy sợi xích ánh sáng đang quấn quanh người.
"Gãy!"
Hắn gầm lên một tiếng, sức lực bộc phát từ đôi tay mạnh đến mức kéo sập hai tòa Thần Điện lân cận đâm sầm vào nhau.
*Bùm! Bùm! Bùm!*
Tiếng nổ liên tiếp vang lên. Diệp Trần giống như một vị thần ma thức tỉnh, hắn lao thẳng về phía Thiên Quy Thần Điện trung tâm. Hai vị Đại Trưởng Lão lao ra ngăn cản nhưng chưa kịp chạm vào tà áo của hắn đã bị chấn động từ bước chân của hắn hất văng đi.
Hắn đáp xuống quảng trường của Thần Điện trung tâm.
Nơi đây lát bằng Bạch Ngọc Linh Thạch ngàn năm, mỗi phiến đá đều khắc ghi chiến công của Thiên Đạo Chấp Pháp Giả.
Diệp Trần chậm rãi bước đi, vết máu từ bàn chân hắn để lại những dấu ấn đen kịt trên nền ngọc trắng muốt. Phía trước hắn là bức tượng Đế Thích Thiên cao ngàn trượng, tay cầm kiếm chỉ trời, oai nghiêm bất khả xâm phạm.
"Ngươi… ngươi không thể phá hủy nơi này! Đây là nền móng của trật tự Cửu Trọng!" Những tu sĩ còn lại run rẩy bò lết dưới đất, nhìn Diệp Trần như nhìn thấy ác quỷ.
Diệp Trần nhìn bức tượng. Hắn thấy trong mắt bức tượng đó sự khinh bỉ mà hắn đã phải chịu đựng mười mấy năm qua tại Diệp Gia. Hắn thấy sự lạnh lùng của Tiên Tử Linh Nhi. Hắn thấy sự ngạo mạn của Mộ Dung Thần.
Hắn dồn toàn bộ sức mạnh vào chân phải. Cánh tay rồng đen bám chặt lấy vai, cơ bắp cuồn cuộn như những dãy núi thu nhỏ.
"Trật tự được xây trên xác người, không gọi là trật tự. Đó là tội ác!"
"Bước thứ nhất: Đạp Phá Tôn Nghiêm!"
Diệp Trần dậm chân xuống.
*OÀNH!*
Mặt đất bằng Bạch Ngọc ngay lập tức sụp đổ. Một đường nứt khổng lồ kéo dài từ chân hắn, xuyên qua quảng trường, đâm thẳng vào nền móng của Thiên Quy Thần Điện. Toàn bộ đỉnh núi mây vàng rung chuyển dữ dội. Những viên gạch tiên linh lấp lánh bắt đầu rơi rụng, những cột trụ chạm rồng trổ phượng vỡ vụn như đất sét rẻ tiền.
Bức tượng Đế Thích Thiên bắt đầu nghiêng ngả. Diệp Trần bay vọt lên không trung, ngang hàng với khuôn mặt khổng lồ bằng đá của bức tượng.
"Bước thứ hai: Đập Nát Thần Quyền!"
Hắn tung một quyền. Không gian phía trước nắm đấm co rút lại thành một điểm đen duy nhất rồi bùng nổ.
Cái đầu của bức tượng nghìn trượng vỡ tan tành. Những mảnh đá vụn mang theo linh áp khủng khiếp bắn ra tứ phía, phá hủy tất cả những tòa kiến trúc phụ xung quanh. Thiên Quy Thần Điện – niềm kiêu hãnh của Đệ Bát Trọng Thiên, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn dưới chân một người phàm.
Bụi mù mịt chưa kịp tan, Diệp Trần đã đứng trên đỉnh của đống đổ nát ấy. Chung quanh hắn, vạn vị chấp pháp giả hoặc đã chết, hoặc đang rên rỉ trong sự kinh hoàng tận độ. Tôn nghiêm của bọn họ bị dẫm đạp, đức tin của bọn họ bị nghiền nát.
Linh khí vàng óng của tầng thứ tám bắt đầu hỗn loạn, cuồng phong nổi lên tứ phía.
Trên tầng mây cao nhất, một khe nứt màu tím rực lửa xuất hiện. Áp lực từ tầng thứ chín – Đệ Cửu Trọng Thiên – đang tràn xuống. Một hơi thở mạnh mẽ gấp trăm lần vị Đại Trưởng Lão vừa rồi bắt đầu khóa chặt lấy Diệp Trần.
Thế nhưng, Diệp Trần không sợ. Hắn rút ra một vò rượu nát từ trong nhẫn trữ vật – thứ rượu rẻ tiền nhất ở Hạ Tam Thiên – uống một ngụm lớn rồi tưới xuống đống gạch vụn của Thần Điện.
"Sở huynh, đệ đã lấy Thần Điện này làm mồ chôn cho chúng. Huynh hãy nhìn xem, trời cao mà bọn chúng tôn thờ, cũng có lúc phải sụp đổ dưới chân chúng ta!"
Hắn quăng vò rượu đi, ngước nhìn khe nứt màu tím phía trên, đôi mắt rực cháy ý chí nghịch thiên.
Tại Đệ Cửu Trọng Thiên, sâu trong cung điện của thiên đạo, một đôi mắt mang theo uy lực của vũ trụ chậm rãi mở ra. Đế Thích Thiên cuối cùng đã không thể ngồi yên được nữa.
Nhưng Diệp Trần đã sẵn sàng. Hắn thu chân, dồn lực. Hắn sẽ không bay lên. Hắn sẽ đạp nát quy tắc của tầng thứ tám này để lấy đà, thực hiện một bước nhảy cuối cùng xuyên thủng cả trời xanh.
Tầng thứ tám đang sụp đổ. Và đây chỉ mới là sự bắt đầu của cơn thịnh nộ.