Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 141: Cơn Giận Của Nghịch Thiên Giả**
**CHƯƠNG 141: CƠN GIẬN CỦA NGHỊCH THIÊN GIẢ**
Gió ở Đệ Thất Trọng Thiên vốn dĩ mang theo vị thanh khiết của tiên khí, nhưng lúc này, nó chỉ nồng nặc mùi máu và hỏa tinh.
Trên bầu trời vỡ vụn, Diệp Trần đứng đó, mái tóc dài bạc trắng như tuyết bay loạn trong cuồng phong. Hắn không nhìn vạn dặm sơn hà đang sụp đổ dưới chân, cũng chẳng nhìn những tu sĩ đang run rẩy quỳ lạy như nhìn thấy tận thế. Đôi mắt hắn chỉ chăm chú nhìn vào mảnh tàn bào đỏ thẫm vì máu đang buộc chặt nơi cổ tay trái.
Đó là mảnh áo duy nhất còn sót lại của Sở Cuồng.
Người huynh đệ ấy, kẻ đã dùng tấm thân tu luyện bằng sắt đá của mình để chắn một kiếm chí mạng từ Thiên Đạo Chấp Pháp Giả, giờ đây đã tan thành mây khói, ngay cả một tia hồn phách cũng không kịp lưu lại trong luân hồi.
"Huynh đệ… thế giới này rốt cuộc có gì tốt đẹp?" Diệp Trần khàn giọng lẩm bẩm, thanh âm của hắn nhỏ nhưng lại truyền đi khắp hàng vạn dặm, khiến tâm thần của những kẻ nghe thấy phải rúng động. "Bọn chúng tự xưng là tiên, coi chúng ta là sâu kiến. Chúng dùng sinh mạng của vạn vật để đắp xây ngai vàng bất tử. Một cái thế giới thối nát như vậy, giữ lại để làm gì?"
*Rắc!*
Một tiếng động khô khốc phát ra từ bên trong cơ thể Diệp Trần. Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt sau khi trải qua trận chiến kinh thiên động địa vừa rồi đã gãy vụn hơn phân nửa, nhưng chính lúc này, một luồng năng lượng màu xám trắng từ Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu bắt đầu điên cuồng tuôn ra, bao phủ lấy từng mảnh xương vụn.
Cốt cách đang tái tạo. Và mỗi lần tái tạo, nó lại mang theo một loại sức mạnh mang tính hủy diệt vượt xa trước đó.
"Oành —!"
Linh khí giữa đất trời đột ngột bị hút cạn. Không gian xung quanh Diệp Trần bắt đầu vặn xoắn, hắc khí đặc quánh như mực từ lỗ chân lông hắn thoát ra, cuồn cuộn bốc lên, che khuất cả vầng thái dương của tầng trời thứ bảy.
"Tiểu tử, ngươi định…" Trong thức hải, tiếng của Lão Quy vang lên, không còn sự cợt nhả thường ngày mà mang theo một sự kinh hãi tột độ. "Ngươi định hoàn toàn thức tỉnh Nghịch Thiên Long Huyết sao? Nếu không khống chế được, ngươi sẽ biến thành một con quái vật chỉ biết giết chóc đấy!"
"Nếu không giết hết đám thần tiên giả tạo kia, ta sống để làm gì?" Diệp Trần gầm lên một tiếng lạnh thấu xương. "Lão Quy, mở ra giới hạn cuối cùng của Nghịch Mệnh Châu cho ta!"
"Grà gào —!"
Một tiếng rồng ngâm vốn dĩ không thuộc về nhân gian vang dội khắp thiên địa.
Dưới ánh mắt kinh hoàng của vạn dân, thân ảnh của Diệp Trần đột nhiên nổ tung thành một đám mây đen khổng lồ. Từ trong bóng tối vô tận ấy, một đôi đồng tử đỏ rực như hai hồ máu khổng lồ từ từ mở ra.
Một cái đầu rồng đen kịt, mang theo lớp vảy cứng cáp như được đúc từ thép nguội viễn cổ, từ từ trồi ra khỏi hư không. Nghịch Thiên Hóa Long Quyết ở trạng thái cực hạn nhất đã biến Diệp Trần thành một con Ma Long đen dài hàng vạn trượng, thân hình hắn cuồn cuộn bao phủ cả một vùng trời Đệ Thất Trọng Thiên.
Mỗi một chiếc vảy rồng đều khắc họa những đồ văn thái cổ, phát ra luồng khí tức làm đông cứng cả không gian. Sự uy nghiêm của một vị thần thú thái cổ hòa quyện với sát ý của một kẻ nghịch mệnh đã tạo nên một áp lực khủng khiếp, khiến toàn bộ các dãy núi phía dưới bị san phẳng chỉ trong một nhịp thở.
"Chết hết cho ta!"
Tiếng gầm của Ma Long chấn động màng nhĩ của tất cả những kẻ đứng gần. Một cái đuôi rồng vắt ngang trời, giống như một dải thiên hà đen kịt quất mạnh xuống.
Đoàn quân Thiên Đạo Chấp Pháp Giả gồm hàng ngàn tu sĩ từ Nguyên Anh đến Hóa Thần vốn đang kiêu ngạo lập trận phía xa, trong nháy mắt chưa kịp kêu lên một tiếng đã bị cái đuôi ấy quét thành sương máu. Pháp bảo, linh khiên, ngay cả quy tắc không gian tại đó cũng vỡ nát như những miếng sành rẻ tiền.
Lúc này, trên đỉnh Đệ Bát Trọng Thiên, những tia sét vàng kim liên tục giáng xuống nhằm ngăn cản con Ma Long đen kịt kia tiến lên. Đó là sự phẫn nộ của Thiên Đạo, là quy tắc mà Đế Thích Thiên đã thiết lập để bảo vệ ngôi vị của mình.
Nhưng Diệp Trần, lúc này trong thân xác Ma Long, chỉ dùng đôi mắt đầy hận thù nhìn lên thượng tầng.
"Thiên đạo của ngươi, chính là cái lồng chim này sao?"
Ma Long há miệng, một luồng hỏa diễm màu đen mang theo khí tức mục nát phun trào. *Nghịch Thiên Hắc Long Tức*! Ngọn lửa này không đốt cháy vật chất, nó đốt cháy "mệnh vận". Những tòa thành trì nguy nga, những linh mạch cổ xưa mang hơi thở của tiên gia hễ chạm vào hắc hỏa đều tiêu tan như chưa từng tồn tại.
Diệp Trần dùng móng vuốt rồng khổng lồ, bám chặt lấy ranh giới của Giới Bích nối tầng bảy và tầng tám. Hắn không tìm cửa ngõ, hắn muốn xé toạc nó ra bằng bạo lực.
*Roạt —!*
Âm thanh giống như tiếng vải rách vang lên giữa tầng không. Giới bích vốn dĩ vững chắc bất biến qua hàng vạn năm giờ đây bị móng vuốt của Diệp Trần rạch ra một đường rãnh khổng lồ dài hàng trăm dặm. Linh khí tầng trên tràn xuống tạo thành những cơn lốc xoáy kinh hoàng, nhưng Diệp Trần không thèm quan tâm.
Máu của hắn – thứ máu rồng đen đặc đang nhỏ xuống từ những kẽ vảy. Cứ mỗi giọt máu rơi xuống, một vùng đất phía dưới lại nảy mầm những đóa hoa máu yêu dị.
"Đế Thích Thiên, ngươi nhìn cho kỹ!" Diệp Trần rống lớn, giọng nói vang lên từ linh hồn của Ma Long. "Hôm nay ta bước một bước phá tầng bảy, mai này ta sẽ dùng đầu ngươi để tế vong hồn của huynh đệ ta!"
Bên trong cung điện Thần Đỉnh ở tầng trời thứ chín, gương mặt của Đế Thích Thiên trở nên vặn vẹo. Hắn đứng bật dậy khỏi bảo tọa, sức mạnh tiên linh bao quanh hắn rung động kịch liệt. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng một "Phàm cốt" bị phế bỏ lại có thể dựa vào thù hận và một khối xương lạ lùng mà tu luyện đến mức có thể rung chuyển nền móng của Cửu Trọng Thiên.
"Một con thú hoang bị thương, cũng dám đòi lật đổ bầu trời này sao?" Đế Thích Thiên gầm gừ, đôi bàn tay hắn kết ấn, điều động toàn bộ thiên lôi của Đệ Bát Trọng Thiên hội tụ lại thành một thanh giáo ánh sáng khổng lồ. "Tru Thần Mâu, đi!"
Từ trên đỉnh cao nhất, một dải sáng màu vàng xé toạc mây mù, mang theo lực lượng đủ để xóa sổ một vị Chân Tiên hạ phàm, lao thẳng về phía đầu con Ma Long đen.
Thế nhưng, Diệp Trần không né tránh. Hắn để mặc cho thanh giáo xuyên qua lớp vảy cứng, cắm phập vào vai trái. Máu rồng đen phun ra như suối, nhưng đôi mắt đỏ rực của hắn không hề chớp lấy một cái.
Hắn cười. Điệu cười mang theo sự điên rồ của kẻ không còn gì để mất.
"Ngươi đau sao? Cơn đau này chưa thấm vào đâu so với những gì huynh đệ ta đã chịu!"
Diệp Trần dùng răng rồng trực tiếp ngoạm chặt lấy thanh Tru Thần Mâu, dùng sức lực nhục thân thuần túy vắt gãy nó thành từng mảnh vụn. Hắn lấy sự sỉ nhục từ thiên đạo để nuôi dưỡng sự phẫn nộ trong tim, lấy vết thương trên thân xác để làm bàn đạp cho bước thăng tiến tiếp theo.
"Thái Cổ Nghịch Mệnh, chuyển hóa!"
Mảnh vụn của thanh giáo thần thánh bị hắc khí nuốt chửng, sức mạnh chứa đựng trong đó bị Nghịch Thiên Cốt hấp thụ sạch sẽ. Một lớp vảy mới mọc ra, dày đặc và u tối hơn, bao phủ lấy vết thương.
Lúc này, cơ thể Ma Long bắt đầu thu nhỏ lại, nhưng mật độ sức mạnh lại tăng lên gấp bội. Diệp Trần trở lại nhân dạng, nhưng trên trán đã mọc ra một đôi sừng rồng đen kịt, toàn thân bao phủ bởi một bộ giáp bằng vảy rồng đen huyền ảo.
Hắn đứng giữa vết nứt của hai tầng trời, nhìn về phía vầng sáng chói lọi của tầng tám, tay nắm chặt mảnh tàn bào của Sở Cuồng.
"Đệ Bát Trọng Thiên… ta tới rồi đây."
Hắn bước một bước.
Hư không dưới chân hắn nổ tung. Toàn bộ kiến trúc vĩ đại nhất của Đệ Thất Trọng Thiên phía sau lưng hắn đồng loạt đổ sập, hóa thành cát bụi bụi hồng trần, giống như một lời tiễn biệt cay đắng dành cho quá khứ.
Cơn giận của một người phàm, đủ để làm cháy cả chín tầng trời.