Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 149: Đạp Thiên Cảnh**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:54:12 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 149: ĐẠP THIÊN CẢNH**

Hỗn độn chi khí cuồn cuộn như vạn hải triều cường, điên cuồng vỗ đập vào rào cản mỏng manh giữa tầng trời thứ tám và tầng thứ chín. Tại nơi này, quy tắc không gian không còn là những sợi tơ vô hình mà đã kết tinh thành những xiềng xích thực thụ, lấp lánh ánh kim loại lạnh lẽo, chằng chịt khóa chặt lấy lối lên duy nhất.

Diệp Trần đứng đó, giữa tâm bão của sự hủy diệt.

Mái tóc bạc trắng của hắn bay lồng lộng trong cuồng phong, từng sợi tóc như chứa đựng kiếm ý kinh thiên, cắt nát mọi hư không chạm vào. Y phục trên người hắn từ lâu đã rách nát, để lộ nhục thân cường tráng với những đường vân rồng ẩn hiện dưới lớp da màu đồng cổ. Thế nhưng, điều kinh tâm động phách nhất chính là tiếng động phát ra từ bên trong cơ thể hắn.

*Rắc! Rắc!*

Tiếng xương gãy giòn tan vang lên liên hồi, khô khốc và rợn người. Từng mẩu xương trong cơ thể Diệp Trần đang bị áp lực khủng khiếp của Đệ Cửu Trọng Thiên ép cho vỡ vụn.

"Diệp Trần! Ngưng lại ngay!"

Trong thức hải, thanh âm của Lão Quy run rẩy kịch liệt, không còn vẻ cợt nhả thường ngày: "Đây không phải là thiên kiếp thông thường! Đế Thích Thiên đã đánh tráo quy tắc của tầng thứ chín, hắn dùng 'Vạn Đạo Gia Thân' để ép chết ngươi. Ngươi càng bước tới, quy tắc sẽ càng nặng nề. Xương cốt của ngươi dù có là Nghịch Thiên Cốt đi nữa, cũng sẽ hóa thành bụi mịn trước khi ngươi kịp chạm vào Giới Bích!"

Diệp Trần không đáp, khóe miệng hắn trào ra một dòng máu đen đặc. Đôi mắt hắn không có lấy một tia dao động, chỉ có một ngọn lửa hừng hực của ý chí nghịch mệnh.

Đau đớn? Hắn đã nếm trải đủ kể từ ngày bị phế bỏ ở Thanh Vân Trấn.
Tuyệt vọng? Hắn đã đi lên từ đáy Vạn Trượng Nhai.

Hắn thốt lên, giọng nói khàn đặc nhưng chấn động cả tám tầng trời bên dưới: "Lão Quy, ông nói xem… vì sao người đời gọi ta là Phàm Cốt?"

Lão Quy sững sờ.

"Bởi vì họ sợ." Diệp Trần gầm lên một tiếng, hai nắm tay siết chặt khiến không gian xung quanh sụp đổ thành những hắc động. "Họ sợ cái sự thật rằng, một kẻ không có tiên duyên, không có huyết thống thần thánh, chỉ bằng đôi bàn tay trắng và ý chí sắt đá, có thể dẫm nát mọi thứ thần linh định sẵn! Hôm nay, ta không tu Tiên, ta không cầu Đạo. Ta muốn dùng cái Phàm Cốt này, đạp nát cái Thiên Đạo mục nát kia!"

*Oanh!*

Toàn bộ Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt trong người Diệp Trần hoàn toàn nổ tung. Một cơn sóng thần sức mạnh màu vàng kim bộc phát từ tủy xương, hóa thành những sợi tơ thần kỳ bao bọc lấy từng mảnh vụn. Trong sự hủy diệt tột cùng ấy, một sự tái sinh kinh hoàng bắt đầu diễn ra.

Từng mảnh xương vỡ không bị đào thải, mà chúng đang hấp thụ chính những xiềng xích quy tắc đang ép xuống. Nghịch Thiên Cốt điên cuồng nuốt chửng áp lực của Đệ Cửu Trọng Thiên để đúc lại chính mình.

Xương mới mọc ra không còn là màu đen hay vàng, mà là một màu trắng thuần khiết nhưng lại mang theo hơi thở của sự vĩnh hằng. Mỗi đốt xương đều khắc đầy những phù văn Thái Cổ, lấp lánh như những vì tinh tú ẩn giấu sức mạnh khai thiên lập địa.

Hệ thống tu luyện của hắn, tại khoảnh khắc này, chính thức vượt qua Khai Khiếu Cảnh, chạm đến ngưỡng cửa của huyền thoại.

**ĐẠP THIÊN CẢNH!**

Trời đất bỗng nhiên lặng ngắt. Mọi âm thanh của sấm sét, mọi tiếng gào thét của gió lốc đều biến mất.

Ở Đệ Cửu Trọng Thiên, trong một tòa điện lơ lửng giữa mây mù thái sơ, một nam tử trung niên ngồi trên ngai vàng đang nhắm mắt trầm tư bỗng nhiên mở bừng mắt. Trong đôi mắt ấy, vạn vật sinh diệt, tinh thần luân chuyển. Hắn chính là chủ nhân của Cửu Trọng Thiên – Đế Thích Thiên.

"Một con kiến hôi mang Phàm Cốt… lại có thể chạm đến Đạp Thiên?" Thanh âm của hắn như vọng từ cõi hư vô, chứa đựng sự ngạc nhiên tột độ cùng một sát ý lạnh lẽo. "Nghịch tử, ngươi tưởng rằng Đạp Thiên dễ dàng thế sao?"

Đế Thích Thiên đưa tay nhấn một cái xuống hư không.

Từ trên cao nhất, một bàn tay khổng lồ cấu thành từ lôi đình tím ngắt và hỏa diễm vạn năm che phủ cả bầu trời, ầm ầm giáng xuống. Bàn tay đó mang theo ý chí của Thiên Đạo, đại diện cho sự trừng phạt tuyệt đối.

Dưới áp lực ấy, ngay cả các cao thủ ở Trung Tam Thiên cũng cảm thấy linh hồn mình như muốn tan biến.

Diệp Trần ngẩng đầu, nụ cười trên môi đầy sự ngạo nghễ và điên cuồng.

"Nhất bộ… toái sơn hà!"

Diệp Trần nhấc chân, bước ra bước thứ nhất.

*Bùm!*

Khi bàn chân hắn hạ xuống hư không, một vòng tròn xung kích màu bạc lan tỏa ra vạn dặm. Toàn bộ áp lực từ bàn tay khổng lồ kia bị chặn đứng lại giữa chừng. Không gian tầng thứ tám trực tiếp vỡ vụn như thủy tinh. Bước chân này không phải dựa vào linh khí di chuyển, mà là dùng sức mạnh nhục thân thuần túy cưỡng ép bẻ cong quy tắc vạn vật.

"Nhị bộ… liệt không gian!"

Bước chân thứ hai của Diệp Trần nện xuống. Lần này, không gian xung quanh hắn không chỉ vỡ, mà là tan biến. Một khoảng chân không tuyệt đối xuất hiện, cắt đứt mọi mối liên hệ của Thiên Đạo Chấp Pháp Giả với khu vực này. Bàn tay lôi đình của Đế Thích Thiên bắt đầu xuất hiện những vết nứt dài vạn trượng.

Lão Quy trong thức hải nhìn thấy cảnh này thì trợn mắt há mồm: "Thần thông… không, đây không phải thần thông! Đây là nhục thân áp chế đạo pháp! Đạp Thiên Cảnh… tiểu tử này thực sự biến cơ thể mình thành một phương thế giới độc lập rồi!"

Diệp Trần bước tiếp bước thứ ba. Mỗi bước chân của hắn đi lên cao hơn một phân, nhưng cái uy thế mà nó dẫm xuống lại tăng lên gấp bội.

"Tam bộ… trấn vạn cổ!"

*Răng rắc!*

Bàn tay khổng lồ của Đế Thích Thiên hoàn toàn nổ tung, hóa thành những đốm lửa li ti giữa hư không.

Diệp Trần lúc này đã đứng ngay trước Giới Bích của Đệ Cửu Trọng Thiên. Tấm màn ngăn cách kiên cố nhất vạn đại lúc này đang run rẩy dưới sức ép từ đôi bàn chân của hắn.

Hắn hít vào một hơi thật sâu, cảm nhận huyết dịch Nghịch Thiên đang sôi trào trong huyết quản, cảm nhận sức mạnh vô tận của Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt đang truyền tới mỗi tế bào. Hắn nhìn thấy phía sau lớp Giới Bích kia là điện thờ uy nghiêm, là kẻ đã sắp đặt quân cờ vận mệnh cho cả thế gian này, và hắn nhìn thấy cả hình bóng mờ ảo của Lăng Tuyết Y đang bị giam cầm trong xiềng xích băng giá.

"Linh Nhi, Mộ Dung Thần, Đế Thích Thiên… Cửu Trọng Thiên mà các ngươi tự hào, vương tọa mà các ngươi coi là bất biến…"

Diệp Trần dồn toàn bộ sức mạnh vào bước chân cuối cùng. Hào quang từ Nghịch Mệnh Châu tỏa ra bao phủ lấy hắn như một vị thần ma xuất thế.

"Hôm nay, ta sẽ đạp nát nó cho các ngươi xem!"

"ĐẠP THIÊN BỘ – VẠN GIỚI BĂNG!"

Diệp Trần bước mạnh một bước lên Giới Bích.

*RẦM!*

Một tiếng động kinh thiên động địa vang vọng khắp chín tầng trời, từ Hạ Tam Thiên đến Thượng Tam Thiên, hàng tỷ sinh linh đồng loạt quỳ sụp xuống vì sự chấn động không thể chống lại.

Tấm Giới Bích được mệnh danh là bất tử, nơi mà ngay cả Thần khí cũng không thể để lại dấu vết, lúc này xuất hiện một vết nứt hình bàn chân khổng lồ. Từ vết nứt đó, những vết rạn lan ra như mạng nhện, che kín cả bầu trời.

*Xoảng!*

Giới Bích sụp đổ.

Diệp Trần bước chân vào Đệ Cửu Trọng Thiên, chính thức bước vào vùng đất của thần linh.

Sức mạnh từ Đạp Thiên Cảnh phản phệ ngược lại nhục thân hắn, khiến mỗi tấc da thịt đều rỉ máu, nhưng khí thế của hắn lại cao đến mức cực điểm. Hắn đứng đó, đối diện với Đế Thích Thiên đang kinh ngạc đứng dậy từ ngai vàng.

"Đế Thích Thiên, ta đã đến."

Thanh âm Diệp Trần bình thản đến lạ thường, nhưng dưới chân hắn, nền đá cứng nhất của Thần Điện đang rạn vỡ. Một kẻ mang Phàm Cốt, dùng 149 bước đi từ đáy vực thẳm lên đến tận đỉnh trời, chính thức tuyên chiến với kẻ thống trị vạn vật.

Trận chiến nghịch thiên thực thụ, bây giờ mới bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8