Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 150: Nhất Bộ: Toái Không**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:54:45 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 150: NHẤT BỘ: TOÁI KHÔNG**

Đỉnh của Đệ Cửu Trọng Thiên – Thần Đỉnh.

Nơi đây không có mây trắng bồng bềnh, không có thái dương hay minh nguyệt, chỉ có một vùng hư vô được bao phủ bởi những dòng thác Linh khí đặc quánh như thủy ngân, đổ từ chín tầng trời cao nhất xuống đại điện. Giữa vùng không gian ấy, một tòa Thần Điện lơ lửng, được xây dựng từ Thái Cổ Thần Thạch, tỏa ra áp lực đủ để khiến một vị tu sĩ Đại Thừa Cảnh vừa nhìn thấy đã phải vỡ nát thần hồn.

Trên ngai vàng bằng Huyền Kim vạn năm, một nam tử trung niên mặc trường bào thêu hình nhật nguyệt tinh thần đang ngồi sừng sững. Hắn chính là chủ nhân của thế giới này, kẻ tự xưng là ý chí của trời đất – Đế Thích Thiên.

Lúc này, đôi mắt vốn dĩ trầm mặc như đầm nước cổ xưa của Đế Thích Thiên đang co rút lại. Phía trước mặt hắn, nơi bức tường Giới Bích vừa tan vỡ thành nghìn vạn mảnh nhỏ, một bóng người nhuốm máu đang chậm rãi bước vào.

Diệp Trần.

Bộ y phục hắc bào trên người hắn đã rách nát hoàn toàn, để lộ ra khuôn ngực rắn chắc với những vết thương chằng chịt, máu tươi chảy dài dọc theo cánh tay xuống mũi kiếm đang run rẩy. Nhưng lạ lùng thay, dưới làn da ấy, mỗi khi một dòng máu chảy qua, những khúc xương bên trong lại phát ra ánh sáng tím đen thâm trầm, huyền bí và tràn đầy hơi thở diệt vong. Đó chính là Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt – thứ sức mạnh được tôi luyện từ nỗi đau của hàng vạn lần gãy vụn.

"Ngươi… thật sự đã đến được đây." Đế Thích Thiên lên tiếng, giọng nói trầm hùng vang vọng khắp Thần Điện, khiến không gian xung quanh rung lắc dữ dội. "Diệp Trần, một kẻ mang Phàm Cốt, sinh ra vốn đã là phế vật của tạo hóa. Ngươi nên nằm lại ở đáy Vạn Trượng Nhai, trở thành một nắm xương tàn mới đúng. Tại sao lại cố chấp đến mức này?"

Diệp Trần dừng bước. Hắn ngẩng đầu lên, mái tóc dài tung bay trước những cơn cuồng phong linh khí. Đôi mắt hắn không có oán hận, không có cuồng nộ, chỉ có một sự bình thản đến cực đoan – sự bình thản của kẻ đã nhìn thấu cái chết để đi tìm một con đường sống duy nhất cho chúng sinh.

"Cố chấp?" Diệp Trần khẽ nhếch môi, giọng nói khàn khàn nhưng rõ mồn một. "Đế Thích Thiên, ngươi ngồi trên cao quá lâu, đã quên mất cảm giác bị mặt đất ghì chặt là như thế nào rồi sao? Đối với ngươi, chúng sinh là dược liệu, là quân cờ. Nhưng đối với ta, mỗi một lần xương cốt bị ngươi bẻ gãy, ta lại nghe thấy tiếng nói của những kẻ đã bị ngươi chôn vùi. Ta đến đây không phải để hỏi tại sao, ta đến để đòi lại nợ."

"Hừ, sâu kiến mà cũng đòi nghịch thiên!"

Đế Thích Thiên lạnh lùng hừ một tiếng, bàn tay hắn khẽ nhấc lên. Ngay lập tức, quy tắc của Đệ Cửu Trọng Thiên vận hành. Vô số sợi xích vàng ròng từ trong hư không lao ra, mỗi một sợi xích đều mang theo uy áp của Thiên Đạo, có thể khóa chặt cả thời gian và không gian, quấn lấy tứ chi của Diệp Trần.

"Trong lãnh địa của ta, ta chính là Đạo! Ta bảo ngươi chết, ngươi không thể sống quá hơi thở thứ hai!"

Diệp Trần đứng yên không nhúc nhích. Khi những sợi xích Thiên Đạo chuẩn bị xuyên qua ngực hắn, sâu trong thức hải, tiếng cười khẩy của Lão Quy vang lên: "Thằng nhóc, nhìn xem, tên này lại dùng mấy trò vặt vãnh này để lừa bịp. Nhớ kỹ lời ta dạy, quy tắc do hắn đặt ra thì chỉ có thể áp chế những kẻ đi trong quy tắc đó. Còn ngươi… ngươi là kẻ đứng ngoài vạn định!"

Ánh mắt Diệp Trần đột nhiên lóe sáng. Hắn không lùi mà tiến, cánh tay phải siết chặt, sức mạnh của Nghịch Thiên Cốt bùng nổ, hóa thành một luồng khí đen cuồn cuộn bao phủ toàn thân.

"Đế Thích Thiên, nhìn cho kỹ. Đây là bước đầu tiên ta dành cho ngươi!"

Diệp Trần hít một hơi sâu, lồng ngực hắn phồng lên như một lò luyện khổng lồ. Toàn bộ linh khí nồng đậm trong Thần Điện đột ngột bị hút sạch vào cơ thể hắn trong một tích tắc. Một chân của hắn nhấc lên, nặng nề như gánh vác cả một vạn đại sơn.

"ĐẠP THIÊN BỘ – NHẤT BỘ: TOÁI KHÔNG!"

Khi gót chân của Diệp Trần chạm xuống nền gạch Thần Điện, thời gian như ngưng đọng lại trong một phần vạn giây.

Một vòng sóng xung kích màu đen từ tâm điểm bàn chân hắn lan tỏa ra. Không có tiếng nổ lớn ngay lập tức, mà là một âm thanh chói tai của sự nứt vỡ. Những sợi xích Thiên Đạo vàng ròng khi vừa chạm vào vòng sóng này liền giống như thủy tinh gặp phải búa tạ, tan nát thành từng mảnh vụn li ti rồi bốc hơi vào hư không.

Chưa dừng lại ở đó, toàn bộ không gian xung quanh Diệp Trần bắt đầu sụp đổ. Những mảng không gian bị xé rách như những mảnh giấy cũ nát, lộ ra những vệt đen ngòm của khe nứt hư không. Càng lúc tốc độ sụp đổ càng nhanh, nó lan truyền theo đường thẳng, lao thẳng về phía ngai vàng của Đế Thích Thiên.

Đế Thích Thiên biến sắc. Hắn cảm nhận được, bước chân này của Diệp Trần không phải dùng lực đạo vật lý, mà là dùng một loại ý chí cường liệt vô thượng để giẫm nát các sợi tơ quy tắc duy trì sự tồn tại của tầng trời này.

Không gian vốn là một thực thể kiên cố, nhưng dưới bước chân mang theo "Nghịch Mệnh" chi lực, nó trở nên mỏng manh hơn bao giờ hết.

"Thiên địa quy nhất, trấn cho ta!" Đế Thích Thiên gầm lên, hai tay kết ấn, một tòa tháp ánh sáng khổng lồ xuất hiện phía trước mặt hắn để ngăn cản sự sụp đổ của không gian.

*ẦM!*

Hai luồng sức mạnh va chạm nhau. Sức mạnh của Thiên Đạo và sức mạnh Nghịch Thiên tạo nên một trận địa chấn quét sạch mọi kiến trúc xung quanh. Những cột trụ đá cao hàng trăm trượng của Thần Điện bị thổi bay như lá rụng trong bão.

Đế Thích Thiên kinh hoàng nhận ra, tòa tháp ánh sáng của mình đang rạn nứt. Những vết nứt đó không thể chữa lành, bởi vì quy tắc không gian tại nơi đó đã biến mất hoàn toàn. Diệp Trần không chỉ phá hủy, mà là đang xóa sổ sự tồn tại của vật chất tại nơi bước chân hắn đi qua.

"Rắc! Rắc! Rắc!"

Những mảnh vỡ không gian sắc lẹm bay tứ tung, cắt nát lớp bảo hộ của Đế Thích Thiên. Một vệt máu đỏ tươi hiện lên trên gò má của vị chủ nhân tầng trời thứ chín. Hắn bị đẩy lùi lại ba bước trên ngai vàng – điều chưa từng xảy ra suốt vạn năm qua.

Diệp Trần vẫn đứng đó, chân trái vẫn còn đặt trên nền đá đã vụn nát hoàn toàn thành bột mịn. Máu từ mắt, tai và mũi hắn rỉ ra do áp lực phản phệ kinh hoàng của bước chân đầu tiên này.

Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt trong người hắn rung động dữ dội, truyền đến những cơn đau xé lòng như muốn nổ tung. Nhưng ánh mắt hắn lại càng trở nên sắc bén hơn bao giờ hết.

"Bước thứ nhất, vỡ không gian, xóa sạch xiềng xích của ngươi đối với ta."

Diệp Trần hơi cúi người, trọng tâm dồn vào chân còn lại. Khí thế của hắn không hề giảm đi mà lại bắt đầu tích tụ theo cấp số nhân. Một luồng uy áp còn khủng khiếp hơn cả bước thứ nhất bắt đầu rục rịch sinh ra.

"Đế Thích Thiên, ngươi chuẩn bị xong chưa? Đây chỉ mới là sự bắt đầu."

Lão Quy bên trong Nghịch Mệnh Châu cũng cảm thấy huyết dịch nóng hổi, nó hét lớn trong tâm trí Diệp Trần: "Hay lắm! Thằng nhóc, giẫm nát cái vẻ thanh cao giả tạo của hắn cho ta! Nghịch Thiên chính là như thế, không cần đạo lý, không cần quy tắc, chỉ cần một bước chân này của ngươi là đủ!"

Phía đối diện, Đế Thích Thiên từ trong kinh ngạc đã chuyển sang phẫn nộ tột cùng. Hắn đứng bật dậy khỏi ngai vàng, mái tóc tung bay lộ ra một vết xăm hình con mắt rực sáng trên trán.

"Ngươi muốn nhìn thấy bước thứ hai của mình? Diệp Trần, ngươi đã thành công chọc giận một vị thần thực thụ rồi. Đệ Cửu Trọng Thiên – Chúng Sinh Khổ Hải, hiện!"

Bầu trời trên đỉnh Thần Điện đột ngột biến đổi, từ hư vô chuyển sang một màu đỏ ngòm như máu. Tiếng than khóc, gào thét của hàng triệu linh hồn bị Đế Thích Thiên nuốt chửng qua các thời kỳ vang vọng khắp không gian, tạo thành một đại trận trấn áp linh hồn vĩ đại nhất lịch sử.

Nhưng Diệp Trần chỉ nhìn lên bầu trời đầy oan hồn ấy, thanh kiếm trong tay hắn rung lên một tiếng "ong" thanh thúy, như thể đang hưng phấn vì được thách thức một kẻ địch mạnh nhất.

Bước thứ hai của Đạp Thiên Bộ đang rục rịch chuẩn bị tung ra. Toàn bộ Thần Đỉnh đang run rẩy, dường như cũng đang cảm thấy sợ hãi trước một kẻ mang Phàm Cốt sắp sửa dẫm nát vương quyền của thần linh.

Không gian tại Đệ Cửu Trọng Thiên lúc này đã hoàn toàn nát vụn, chỉ còn lại sự đối đầu giữa một kẻ giữ đạo tàn bạo và một người nghịch mệnh đến cùng.

Diệp Trần hít vào một hơi thở đầy mùi máu, chân phải của hắn bắt đầu nhấc lên khỏi mặt đất vụn.

"Bước thứ hai: Đoạn Luân Hồi!"

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8