Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 151: Nhị Bộ: Đoạn Lưu**
**CHƯƠNG 151: NHỊ BỘ: ĐOẠN LƯU**
Máu.
Máu của Diệp Trần không còn mang màu đỏ thẫm đơn thuần của phàm nhân, mà len lỏi trong đó là những tia sáng vàng ròng nhàn nhạt, tựa như hổ phách lỏng chứa đựng khí tức từ thời hồng hoang khởi thủy. Từng giọt máu rơi xuống mặt đất vụn nát của Thần Đỉnh, vang lên tiếng "xèo xèo" như dung nham gặp tuyết lạnh, đốt cháy cả quy tắc đang vây hãm hắn.
Trên bầu trời, Đệ Cửu Trọng Thiên lúc này không còn là tiên cảnh huyền ảo. Dưới cơn thịnh nộ của Đế Thích Thiên, "Chúng Sinh Khổ Hải" hiện ra như một giấc mộng kinh hoàng nhất của vạn cổ. Đó là một đại dương đỏ ngầu, không phải tạo thành từ nước, mà từ hàng tỷ linh hồn đang quằn quại. Họ là những thiên tài kiêu ngạo của vạn năm trước, là những cường giả của Trung Tam Thiên bị "thanh trừng", là những phàm nhân vô tội hiến tế cho cái gọi là trật tự Thiên Đạo.
Tiếng gào khóc từ Khổ Hải mang theo lực lượng tinh thần cực mạnh, có thể ngay lập tức làm tan biến thức hải của một vị Hóa Thần cường giả. Nhưng Diệp Trần đứng đó, sống lưng hắn vẫn thẳng tắp như một thanh kiếm thiên cổ chưa bao giờ chịu khuất phục.
"Trần Phàm, nhìn xem! Đây là cái giá của việc nghịch thiên!" Đế Thích Thiên gầm lên, giọng nói vang vọng như sấm đình từ thời Thái Cổ. "Ngươi nói ta tàn bạo? Không, ta là cứu tinh! Nếu không có sự nuôi dưỡng của Khổ Hải, Cửu Trọng Thiên đã sớm sụp đổ vì sự tham lam của lũ tu sĩ các ngươi. Ta thu thập linh hồn là để duy trì sự vĩnh hằng!"
"Vĩnh hằng của ngươi, được xây bằng xương trắng của chúng sinh." Diệp Trần ngước mắt, đôi đồng tử hằn lên những sợi tơ máu vỡ vụn, nhưng ánh nhìn lại tĩnh lặng đến lạ kỳ. "Thứ trật tự dùng máu để tưới tẩm, không gọi là Thiên Đạo. Đó là Ma Đạo núp bóng thần linh."
Chân phải của Diệp Trần nhấc lên.
Hành động này trông cực kỳ chậm chạp, như thể hắn đang phải mang theo cả sức nặng của toàn bộ chín tầng trời. Mỗi thốn cơ bắp trên chân hắn đều rung động dữ dội, tiếng xương cốt gãy răng rắc truyền ra rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng của Thần Điện.
Lão Quy trong Nghịch Mệnh Châu nín thở. Nó biết, Diệp Trần đang làm một việc điên cuồng nhất: Hắn đang chủ động dùng sức mạnh của mình để ép nát xương cốt của chính mình.
Phàm Cốt Nghịch Thiên, gãy đi một lần là mạnh thêm mười phần. Hắn không chờ đối phương tấn công, mà tự biến mình thành một lò luyện ngục.
"Nghịch Thiên Hóa Long Quyết – Chấn Tủy!"
Diệp Trần khẽ quát một tiếng. Từ tủy xương sâu nhất của hắn, sức mạnh của Nghịch Mệnh Châu bùng phát như núi lửa. Những mảnh xương phàm đen nhánh dưới áp lực kinh khủng bắt đầu nát vụn, sau đó dưới tác dụng của máu vàng, chúng tái cấu trúc với một tốc độ không thể tin nổi. Mỗi lần tái sinh, những khúc xương đó lại càng thêm óng ánh, phủ đầy những phù văn cổ xưa mà ngay cả Đế Thích Thiên cũng không nhận diện nổi.
Áp lực xung quanh bỗng nhiên khựng lại.
Đế Thích Thiên nheo mắt kinh hãi. Hắn nhận ra một điều vô lý: Thời gian dường như đang trôi chậm lại. Không, không phải thời gian trôi chậm, mà là dòng chảy của vạn vật đang bị một lực lượng thô bạo cắt đứt.
"Hành động của ngươi… bước chân của ngươi…" Đế Thích Thiên thốt lên đầy hoảng loạn. Hắn thấy chân của Diệp Trần nhấc lên một thốn, nhưng trong thốn đó, hình bóng của Diệp Trần bỗng nhòe đi thành hàng vạn ảo ảnh. Có hình ảnh hắn lúc còn là thiếu chủ Diệp Gia bị khinh rẻ, có hình ảnh hắn dưới vực sâu Vạn Trượng Nhai, có hình ảnh hắn vung kiếm chém nát thiên quân vạn mã tại Trung Tam Thiên.
Hành trình tu luyện của Diệp Trần, toàn bộ quá khứ của hắn bỗng nhiên hội tụ lại vào bước chân này.
"Thái Cổ hữu đạo, đạo tại phàm tâm. Thiên hữu thường lưu, ta định đoạn lưu!"
Diệp Trần gầm lên một tiếng đầy đau đớn nhưng tràn đầy hào hùng. Chân phải của hắn rốt cuộc cũng bước xuống.
**"Đạp Thiên Bộ: Nhị Bộ – Đoạn Lưu!"**
*OÀNG!!!*
Một tiếng nổ không phát ra từ thính giác, mà phát ra từ linh hồn của tất cả sinh linh trong Cửu Trọng Thiên.
Ngay khi lòng bàn chân của Diệp Trần chạm xuống hư không, một vòng tròn năng lượng màu xám bạc từ tâm điểm bàn chân lan tỏa ra toàn bộ Đệ Cửu Trọng Thiên. Vòng tròn ấy đi tới đâu, không gian không chỉ vỡ nát như bước thứ nhất, mà nó đông cứng lại thành những mảnh tinh thể.
"Chúng Sinh Khổ Hải" đang điên cuồng gào thét bỗng nhiên im bặt. Những làn sóng máu đỏ tươi đang cuộn trào bỗng chốc hóa thành những khối đá lạnh lẽo, lơ lửng giữa không trung. Những oan hồn đang nanh vuốt dữ tợn bỗng nhiên đứng hình, biểu cảm của họ dừng lại ở khoảnh khắc kinh sợ nhất.
Đó là sự ngưng đọng của thời gian. Đó là sự cắt đứt của dòng chảy nhân quả.
Sắc mặt Đế Thích Thiên đại biến. Hắn cảm thấy "quyền năng" cai trị của mình đang bị tước đoạt. Bản thân hắn là kẻ thao túng thời gian để đạt được sự trường sinh, nhưng hiện tại, bước chân của Diệp Trần đã cưỡng ép chặt đứt mọi liên kết của hắn với quy luật vận hành của vũ trụ.
"Ngươi… ngươi dám cắt đứt thọ nguyên của bản thân để thực hiện chiêu này?" Đế Thích Thiên nhìn thấy tóc của Diệp Trần đang lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được từ đen chuyển sang trắng xóa.
Dùng nhục thân phàm nhân để cắt đứt dòng chảy thiên đạo, cái giá phải trả là cực kỳ khủng khiếp. Mỗi giây trôi qua trong trạng thái "Đoạn Lưu", thọ nguyên của Diệp Trần trôi đi hàng ngàn năm.
"Có gì không dám?" Diệp Trần cười lạnh, hàm răng nhuộm đỏ máu. "Thần linh các ngươi tham sống sợ chết, nên mới cần nô dịch chúng sinh. Còn ta, kẻ có Phàm Cốt, sinh ra đã biết thế nào là cái chết, nên ta không sợ mất đi nó!"
Diệp Trần lại bước thêm một phân.
Lần này, không gian xung quanh Đế Thích Thiên vang lên tiếng vỡ vụn của kính. Những dải lụa tiên khí rực rỡ xung quanh hắn bị bước chân của Diệp Trần giẫm nát, biến thành những bụi sáng tầm thường.
"Hư ảo… toàn bộ đều là hư ảo!" Lão Quy gào lên trong hưng phấn. "Nhóc con, giẫm tiếp cho ta! Đánh thẳng vào bản thể già nua của hắn!"
Đế Thích Thiên gầm lên một tiếng phẫn nộ, hắn đưa tay ra hư không, rút ra một thanh quyền trượng bằng vàng ròng, bên trên khảm một con mắt màu xanh biếc – Thiên Đạo Chi Nhãn.
"Ta là Thiên, ta là Địa! Đoạn Lưu thì sao? Trong lãnh địa của ta, ta chính là thời gian!"
Thiên Đạo Chi Nhãn mở lớn, một luồng ánh sáng hủy diệt bắn thẳng về phía Diệp Trần. Luồng sáng này chứa đựng sức mạnh lão hóa, bất cứ thứ gì chạm vào nó đều sẽ hóa thành cát bụi của thời gian ngay lập tức.
Nhưng, điều kinh dị đã xảy ra.
Khi luồng sáng tiến vào vùng không gian dưới chân Diệp Trần, nó bắt đầu uốn cong. Ánh sáng vạn năng ấy giống như một dòng suối gặp phải tảng đá khổng lồ ở giữa dòng, nó bị rẽ sang hai bên, hoàn toàn không thể chạm tới vạt áo của kẻ mang Phàm Cốt.
Bước chân thứ hai của Diệp Trần đã tạo ra một vùng "Vô Pháp Địa", nơi mọi quy tắc của Đế Thích Thiên đều trở nên vô hiệu.
"Đây không phải là đạo pháp… đây là lực lượng thuần túy của nhục thân vỡ nát quy tắc!" Đế Thích Thiên run rẩy. Hắn rốt cuộc đã hiểu, "Nghịch Thiên Cốt" của Diệp Trần sau hàng trăm lần bị đánh gãy và tái tạo, đã đạt đến mức độ "Bất Diệt". Nó cứng cỏi hơn cả thời gian, bền bỉ hơn cả luân hồi.
Diệp Trần bước tới gần Đế Thích Thiên hơn một bước. Mỗi bước chân của hắn khiến Thần Đỉnh rạn nứt những khe rãnh sâu hoắm, xuyên qua cả tầng mây tiến xuống Đệ Bát Trọng Thiên. Ở tầng trời bên dưới, các cường giả đang ngước nhìn lên, chỉ thấy bầu trời bị rạch ra một đường xám xịt, giống như một bàn chân khổng lồ của một vị thần đang giẫm nát bầu trời của họ.
"Đế Thích Thiên, thọ nguyên của ta có thể hết, nhưng Phàm Cốt của ta vẫn sẽ đứng đây." Diệp Trần giơ tay lên, không dùng kiếm, mà là một nắm đấm thuần túy tích tụ toàn bộ sức mạnh của "Đoạn Lưu". "Người phàm sống một đời ngắn ngủi nhưng oanh liệt, hơn kẻ sống vạn đời trong bóng tối như ngươi!"
"Cút ngay cho ta!!!" Đế Thích Thiên gào lên trong sự nhục nhã, hắn tung toàn bộ tu vi Đệ Cửu Trọng Thiên vào thanh quyền trượng, muốn va chạm trực diện với nắm đấm của Diệp Trần.
*BÙM!*
Không gian nổ tung lần nữa, nhưng lần này không có tiếng vang. Đó là sự sụp đổ lặng lẽ của năng lượng.
Thanh quyền trượng của Thiên Đạo bị nắm đấm của Diệp Trần ép đến cong vòng, con mắt Thiên Đạo rạn nứt từng đường li ti. Cánh tay của Diệp Trần nổ tung, máu thịt văng khắp nơi, để lộ ra những khúc xương Nghịch Thiên trắng ngần như ngọc nhưng rực lửa chiến ý.
Dù cánh tay nát vụn, Diệp Trần không hề lùi bước. Hắn dùng chính khúc xương cụt ấy, đâm sâu vào lồng ngực của Đế Thích Thiên.
"Khặc…" Đế Thích Thiên nôn ra một ngụm máu màu xanh nhạt. Hắn nhìn trân trân vào khúc xương đang ghim vào cơ thể mình. "Làm sao có thể… Phàm Cốt lại có thể tổn thương đến thần thể…"
"Vì đó là nỗi đau của hàng triệu người đã bị ngươi sát hại hội tụ lại." Diệp Trần lạnh lùng đáp, áp sát vào tai Đế Thích Thiên. "Ngươi cảm nhận được không? Sự lạnh lẽo của Khổ Hải mà ngươi tạo ra?"
Lực lượng "Đoạn Lưu" từ vết thương bắt đầu xâm nhập vào cơ thể Đế Thích Thiên. Mái tóc óng ánh của hắn bắt đầu khô héo, làn da mịn màng bắt đầu xuất hiện những nếp nhăn của tuổi già. Hắn đang bị chính thời gian mà mình vốn thao túng phản phệ.
Diệp Trần rũ bỏ cánh tay đang tái tạo một cách đau đớn, hắn lùi lại một bước, hơi thở dồn dập nhưng khí thế càng lúc càng trở nên điên cuồng.
Cái giá của Bước thứ hai là rất lớn. Toàn bộ phía bên phải cơ thể của Diệp Trần đã nát bấy, xương vai lòi ra ngoài trắng hếu. Nhưng mỗi giọt máu rơi ra, lại bùng cháy thành một ngọn lửa bạc bao phủ lấy hắn.
Lão Quy nghẹn ngào nói: "Nhóc con, đừng đánh tiếp nữa… Cánh tay của ngươi, tủy xương của ngươi đang cạn kiệt… Nếu nhấc chân thực hiện bước thứ ba, ngươi sẽ tan biến hoàn toàn trước khi giẫm chết hắn mất!"
Diệp Trần không trả lời Lão Quy. Hắn chỉ quay đầu nhìn về hướng Tây – nơi sâu thẳm trong ký ức có bóng dáng của một cô gái tóc bạc trắng đang ngủ say trong băng giá, và đâu đó ở Hạ Tam Thiên là những huynh đệ đang chờ đợi hắn.
Hắn lại quay nhìn Đế Thích Thiên – kẻ đang cố sức chữa trị vết thương trong cơn kinh hoàng.
"Một bước nát không gian. Bước thứ hai đoạn lưu nhân quả." Diệp Trần khẽ lẩm bẩm, ánh sáng trong đôi mắt hắn bỗng nhiên thu hẹp lại, trở thành một điểm đen thăm thẳm. "Bước thứ ba… ta sẽ dẫm nát linh hồn của ngươi."
Hắn bắt đầu nâng chân trái lên.
Hành động này vừa khởi động, toàn bộ Đệ Cửu Trọng Thiên bỗng nhiên lâm vào bóng tối tuyệt đối. Không phải mây đen kéo đến, mà là toàn bộ linh khí, toàn bộ ánh sáng bị một sức mạnh khủng bố nào đó hút sạch.
Đế Thích Thiên hét lên đầy tuyệt vọng: "Không! Dừng lại! Ngươi điên rồi! Bước thứ ba… ngươi cũng sẽ chết!"
"Sống như một phàm nhân bị nô dịch, không bằng chết như một tiên nhân nghịch mệnh."
Diệp Trần mỉm cười. Nụ cười ấy thanh thản đến lạ kỳ giữa cảnh đổ nát của thiên giới.
Dòng chảy thời gian bị cắt đứt đã khiến cả hai đứng trong một vùng không gian dị thường. Tại đây, chỉ có ý chí của kẻ mạnh nhất mới có quyền tồn tại. Và lúc này, ý chí của người mang Phàm Cốt đang vượt xa kẻ ngồi trên ngai vàng cao cao tại thượng kia.
Xương cốt của Diệp Trần lại phát ra tiếng rền rĩ, chuẩn bị cho một sự hủy diệt mới và một sự tái sinh vĩ đại hơn. Bước chân thứ ba đang hình thành, mang theo định mệnh của cả Cửu Trọng Thiên.