Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 152: Tam Bộ: Diệt Thần**
**CHƯƠNG 152: TAM BỘ: DIỆT THẦN**
Bóng tối bao trùm lấy Đệ Cửu Trọng Thiên không phải là sự biến mất của ánh sáng, mà là sự sụp đổ của các quy tắc cơ bản nhất cấu thành nên thế giới. Trong hư vô tăm tối ấy, chỉ còn duy nhất một nguồn sáng đang bùng lên rực rỡ, đó là ngọn lửa màu bạc phát ra từ huyết mạch của Diệp Trần. Mỗi giọt máu đỏ tươi giờ đây đã hóa thành những đốm lửa tinh thuần, đốt cháy cả hư không, biến hắn thành một chiến thần bước ra từ thuở hồng hoang đại ngàn.
Cánh tay phải của hắn gần như đã không còn hình dạng. Những mảng xương trắng hếu, nát vụn lòi ra ngoài lớp thịt cháy đen, nhưng kỳ lạ thay, chúng không hề rơi rụng mà lại rung động theo một nhịp điệu thần bí. Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu trong lồng ngực Diệp Trần xoay chuyển với tốc độ kinh hồn, mỗi vòng quay lại hút cạn linh khí mỏng manh còn sót lại của tầng trời thứ chín, biến nó thành chất dinh dưỡng để tái tạo những mảnh xương đã gãy.
"Rắc… rắc…"
Tiếng xương cốt cọ xát vào nhau giữa thinh không nghe lạnh người. Đó không phải tiếng của sự hủy diệt, mà là âm thanh của sự tiến hóa đến cực hạn. "Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt" của Diệp Trần đang thực hiện lần chuyển hóa cuối cùng. Hắn đã hiểu ra lời dạy của Lão Quy: Phàm Cốt không phải là phế vật, nó là "Nguyên Thủy", là cái nôi của vạn vật trước khi bị thiên đạo nguyền rủa.
Đế Thích Thiên đứng đối diện, gương mặt vốn thanh cao tựa thần thánh giờ đây vặn vẹo vì kinh hoàng. Hắn cảm nhận được quyền năng kiểm soát thế giới của mình đang bị tước đoạt. Những sợi xích quy tắc vàng rực bao quanh hắn bắt đầu rạn nứt, từng mảng từng mảng vỡ tan như thủy tinh rơi xuống vực thẳm.
— Diệp Trần! Ngừng lại ngay! — Đế Thích Thiên gầm lên, giọng nói vốn vang vọng khắp chín tầng trời giờ đây lộ rõ vẻ run rẩy — Ngươi có biết mình đang làm gì không? Ngươi đang phá hủy nền tảng của tu hành! Nếu Cửu Trọng Thiên sụp đổ, tất cả sinh linh sẽ tan thành tro bụi! Ngươi muốn là kẻ tội đồ của vạn cổ sao?
Diệp Trần chậm rãi ngẩng đầu. Đôi mắt hắn lúc này không còn lòng trắng, chỉ còn một màu đen thăm thẳm, sâu hun hút như muốn nuốt chửng cả linh hồn đối phương. Khóe miệng hắn rướm máu, nhưng nụ cười lại mang theo sự ngạo nghễ đến cực điểm.
— Tội đồ? — Diệp Trần cất tiếng, giọng nói khàn đặc nhưng uy nghiêm như sấm trạng — Nếu cái giá của "trật tự" là sự nô dịch, là việc coi chúng sinh như dược liệu để ngươi trường sinh, vậy thì cái trật tự này… không cần cũng được!
Hắn hít vào một hơi thật sâu, cảm nhận toàn bộ sức mạnh của Nghịch Thiên Cốt đang dồn nén xuống chân trái. Bước chân thứ ba này không nhắm vào xác thịt, cũng chẳng nhắm vào không gian.
Nó nhắm vào linh hồn.
— Bước thứ nhất, nát không gian bách dặm.
— Bước thứ hai, đoạn lưu nhân quả luân hồi.
— Bước thứ ba… Diệt. Thần. Linh!
Ngay khi chân trái của Diệp Trần nhấc lên khỏi hư không, một tiếng nổ kinh thiên động địa phát ra từ tận sâu trong tâm thức của mọi sinh linh trên toàn thế giới. Không có sóng xung kích, không có ánh sáng lóe lên, nhưng tất cả cao thủ từ Hạ Tam Thiên đến Thượng Tam Thiên đều đồng loạt quỳ rạp xuống, linh hồn họ run rẩy như đứng trước sự phán xét cuối cùng.
Đế Thích Thiên hét lên đau đớn. Hắn thấy một cái bóng khổng lồ, cao vạn trượng, hình dáng giống hệt Diệp Trần nhưng toàn thân cấu tạo từ những khúc xương cổ xưa đen nhánh, đang từ trên trời cao giẫm xuống một bước. Bước chân ấy dẫm thẳng vào Thần Đài của hắn, nơi trú ngụ của nguyên thần.
"Ầm!!!"
Phòng ngự của Đế Thích Thiên hoàn toàn vô dụng. Hết thảy thần thông, pháp bảo, cho đến cả tấm thân Tiên thể đã tôi luyện qua hàng triệu năm cũng không thể ngăn cản bước chân này. Những vết nứt bắt đầu xuất hiện trên trán của Đế Thích Thiên, lan rộng xuống cổ, ngực và rồi bao trùm toàn thân. Đó không phải là vết nứt trên da thịt, mà là linh hồn hắn đang bị xé nát.
— Không thể nào… Ta là Thiên Đạo… Ta là bất tử! — Đế Thích Thiên cuồng loạn đánh ra những luồng hào quang vàng rực, cố gắng chắp vá lại linh hồn đang tan vỡ — Ta nắm giữ quy tắc! Ta nắm giữ sinh sát! Ngươi chỉ là một tên mang Phàm Cốt thấp kém! Tại sao… tại sao…
Diệp Trần nghiến răng, mặc cho máu từ khóe mắt, lỗ tai và lỗ mũi trào ra. Việc gánh chịu sức mạnh của bước thứ ba đang đẩy nhục thân của hắn tới bờ vực sụp đổ hoàn toàn. Mỗi phân tế bào đều như đang bị hàng ngàn thanh kiếm chém qua. Nhưng ý chí của hắn, sự căm hận tích tụ từ những ngày bị phế bỏ tại Thanh Vân Trấn, cho tới sự kiên định để bảo vệ Lăng Tuyết Y, đã hóa thành một sợi dây xích cứng cáp nhất, trói chặt lấy mạng sống của hắn.
— Bởi vì… — Diệp Trần gằn từng chữ — Thiên Đạo chân chính không cần một kẻ cai trị. Phàm nhân cũng có quyền chạm tới trời xanh. Một bước này, là thay cho vạn vạn anh linh đã bị ngươi nuốt chửng!
"Rắc!!!"
Tiếng động cuối cùng vang lên, thanh thúy và dứt khoát.
Linh hồn của Đế Thích Thiên rốt cuộc không chịu nổi áp lực khủng khiếp của "Vạn Cổ Nghịch Thiên Bộ". Nguyên thần của hắn vỡ tung thành hàng tỷ mảnh nhỏ li ti. Những mảnh vỡ ấy mang theo linh khí tinh khiết nhất của tầng trời thứ chín, bắt đầu tràn ra ngoài, len lỏi qua các khe nứt giới bích để đổ xuống các tầng trời phía dưới.
Đệ Cửu Trọng Thiên bắt đầu rung chuyển kịch liệt. Những cung điện lộng lẫy bằng vàng ròng sụp đổ, những ngọn núi bay biến thành bụi phấn. Ánh sáng vàng rực thống trị hàng vạn năm qua dần tắt ngấm, nhường chỗ cho một bầu trời màu lam thanh khiết nhất.
Diệp Trần đứng giữa đống đổ nát, chân trái của hắn rốt cuộc cũng đã chạm xuống sàn của Đỉnh Thần. Khi bàn chân chạm đất, một làn sóng xung kích màu bạc lan tỏa khắp Cửu Trọng Thiên, xóa sạch mọi dấu vết tà ác và phong ấn của Thiên Đạo cũ.
Hắn thở dốc, từng ngụm máu lớn tuôn ra. Cánh tay phải lúc này đã hoàn toàn hóa thành những mảnh xương bạc li ti, tủy xương bên trong cạn kiệt đến mức khô héo.
— Nhóc con… ngươi làm được rồi. — Giọng của Lão Quy vang lên, không còn sự cợt nhả thường ngày mà đầy vẻ nghẹn ngào và tôn kính — Ngươi thực sự đã đạp nát trời xanh bằng cái xương phàm này…
Diệp Trần lảo đảo, hắn cảm thấy sức lực đang rời bỏ mình nhanh chóng. Tầm nhìn của hắn mờ dần, bóng dáng của Đế Thích Thiên đã tan biến vào hư không, chỉ còn lại một hạt châu vàng ròng lơ lửng — Thiên Đạo Chi Tâm. Nhưng Diệp Trần không thèm liếc nhìn nó dù chỉ một cái.
Hắn nhìn xuống phía dưới. Nhờ sự sụp đổ của Giới Bích, hắn có thể thấy những tầng trời bên dưới đang dần hòa quyện vào nhau. Ở đó, có Sở Cuồng đang hò reo cùng quân đoàn phàm nhân, có Lăng Tuyết Y vừa bừng tỉnh trong băng giá, đôi mắt cô ấy ngước nhìn lên cao như đang tìm kiếm bóng hình hắn.
— Tuyết Y… ta… không nuốt lời…
Cơ thể Diệp Trần đổ sụp xuống. Nhưng ngay trước khi hắn rơi xuống vực thẳm của sự kiệt quệ, Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu bỗng phát ra một luồng sinh cơ mãnh liệt hơn bao giờ hết. Những mẩu xương gãy, những mảng thịt nát bắt đầu hút lấy linh khí cuồn cuộn từ Thiên Đạo Chi Tâm vừa vỡ.
Gãy đi để tái tạo. Hủy diệt để trường sinh.
Xương cốt của Diệp Trần bắt đầu tỏa ra một thứ ánh sáng màu ngọc thạch, vừa bền bỉ như phàm nhân, vừa uy nghiêm như thánh thần. Hắn không trở thành Thiên Đạo mới, hắn đã trở thành một thứ gì đó vượt xa khỏi mọi cấp độ tu luyện từng được ghi chép lại.
Từ hôm nay, Cửu Trọng Thiên không còn ranh giới. Từ hôm nay, linh khí thuộc về tất cả chúng sinh.
Giữa hư không đổ nát của tầng trời thứ chín, một bóng người chậm rãi đứng dậy, dù quần áo rách nát, máu me đầy mình, nhưng khí thế ấy đã đủ để khiến trời đất phải cúi đầu.
Một bước đạp phá Cửu Trọng Thiên.
Kẻ mang Phàm Cốt, cuối cùng đã đứng trên đỉnh của vạn cổ.