Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 154: Ngũ Bộ: Nghịch Mệnh**
Giữa đống đổ nát hoang tàn của Thanh Vân Điện, Diệp Trần đứng đó, bóng lưng đơn độc nhưng sừng sững như một ngọn thương kình thiên, xuyên thủng bầu trời nhuốm máu. Cái chết của Thanh Huyền Trưởng lão không làm dịu đi sát khí trong mắt hắn, ngược lại, nó như một mồi lửa ném vào chảo dầu, khiến hơi thở của Nghịch Thiên Cốt trong cơ thể hắn bùng phát đến mức cực hạn.
Xung quanh, hàng ngàn đệ tử Thanh Vân Tông lùi lại, hơi thở dồn dập, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh hoàng tột độ. Trong mắt bọn họ, người thanh niên tóc đen rũ rượi, toàn thân nhuộm đầy huyết tinh kia không còn là một "phàm nhân" vô dụng nữa, mà là một tôn sát thần bò ra từ địa ngục Thái Cổ.
— Chết rồi… Trưởng lão thực sự chết rồi… Một chiêu bẻ cổ… — Tiếng lầm bầm run rẩy vang lên giữa đám đông, nhanh chóng lan ra như một dịch bệnh của sự sợ hãi.
Nhưng đúng lúc này, bầu trời phía trên Thanh Vân Điện đột ngột biến sắc. Những đám mây đen cuồn cuộn vốn đã bao phủ nay bỗng nhiên bị xé toạc bởi một luồng kim quang chói lòa. Một áp lực nặng nề gấp mười lần, gấp trăm lần Thanh Huyền Trưởng lão từ trên cao đổ xuống, khiến mặt đất trong bán kính mười dặm đồng loạt lún sâu xuống ba thước.
"Nghiệt súc! Dám ở trước cổng Thanh Vân Tông ta hành hung, sát hại trụ cột tông môn, tội này trời không dung, đất không tha!"
Thanh âm đó không phải phát ra từ cổ họng, mà như được đúc từ sấm sét, khiến màng nhĩ của những tu sĩ cấp thấp xung quanh trực tiếp vỡ nát, máu tươi chảy dài.
Giữa tầng không trung, một vết nứt không gian khổng lồ hiện ra. Một lão giả mặc đạo bào khảm những chòm sao lấp lánh, tay cầm một cây gậy trường khống bằng gỗ khô khốc bước ra. Đôi mắt lão không có lòng trắng, chỉ có một màu vàng kim lạnh lẽo, nhìn thấu hồng trần.
— Khô Mộc Thượng Nhân! Là Thái Thượng Trưởng lão của nội môn! — Những đệ tử còn sống sót quỳ rạp xuống, như thể nhìn thấy vị cứu tinh cuối cùng.
Lão Quy bên trong thức hải của Diệp Trần đột ngột rít lên, giọng nói vốn dĩ cợt nhả bỗng trở nên nghiêm túc đến lạ thường:
— Nhóc con, cẩn thận! Lão già này không giống những kẻ trước. Lão ta đã chạm tới 'Vận Mệnh Chi Đạo', một trong những quy tắc thượng tầng của Trung Tam Thiên. Lão ta không dùng lực lượng, lão ta dùng 'Mệnh' để giết người!
Diệp Trần ngước mắt, đồng tử co rút lại. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức kỳ quái đang bao trùm lấy mình. Nó không phải là linh khí áp chế, mà giống như có hàng vạn sợi chỉ vô hình đang quấn chặt lấy tứ chi, luồn lách vào từng kẽ xương, muốn trói buộc linh hồn hắn vào một bản án đã được định sẵn.
Khô Mộc Thượng Nhân lơ lửng trên cao, khinh thường nhìn xuống Diệp Trần, môi lão mấp máy, thanh âm vang lên như phán quyết của thần linh:
"Diệp Trần, ngươi sinh ra mang Phàm Cốt, mệnh định là kẻ tôi tớ dưới đáy xã hội. Ngươi tìm được tà pháp, mưu toan nghịch chuyển thiên cơ, đó là trọng tội chống lại Thiên Đạo. Hôm nay, ta lấy danh nghĩa Chấp Pháp Giả của Trung Tam Thiên, tước đoạt sinh mệnh của ngươi, trả lại trật tự cho vận mệnh!"
Lão giả giơ cây gậy trường khống lên, hư không xung quanh lão xuất hiện một vòng tròn bát quái khổng lồ, trên đó khắc đầy những cái tên của những kẻ đã chết trong tay Thanh Vân Tông.
"Thiên Mệnh Chi Tỏa: Kết!"
*Vút! Vút! Vút!*
Từ trong vòng tròn bát quái, hàng vạn sợi xích màu vàng kim mang theo phù văn thần bí lao ra. Chúng không đánh vào nhục thân của Diệp Trần mà trực tiếp xuyên qua da thịt, găm thẳng vào xương cốt của hắn.
*Rắc!*
Tiếng xương cốt của Diệp Trần rên rỉ vang lên. Một cảm giác đau đớn chưa từng có ập tới. Không phải cái đau khi bị đánh gãy xương, mà là cái đau khi từng tế bào, từng mảnh linh hồn bị một ý chí vĩ đại cưỡng ép bóp méo. Khô Mộc Thượng Nhân đang dùng sức mạnh vận mệnh để ép Diệp Trần phải "chấp nhận" cái chết.
— Nhìn thấy chưa? Đây là mệnh của ngươi! — Khô Mộc Thượng Nhân cười lạnh, giọng nói tràn đầy sự cao ngạo — Dù ngươi có rèn luyện nhục thân đến mức nào, ngươi vẫn chỉ là một con kiến trong bàn cờ của ông trời. Ngươi nói muốn đạp phá Cửu Trọng Thiên? Nực cười! Bước chân của ngươi, ngay cả sợi xích vận mệnh này cũng không thoát nổi!
Diệp Trần quỳ một chân xuống đất, mặt đất dưới chân hắn nứt toác. Mồ hôi pha lẫn máu tươi chảy dài từ trán xuống cằm. Từng thớ cơ trên người hắn run rẩy kịch liệt dưới sức nặng của hàng ngàn sợi xích kim quang. Chúng đang cố kéo hắn xuống, ép hắn phải cúi đầu nhận tội.
"Mệnh…?"
Diệp Trần khàn giọng lẩm bẩm, một luồng khí lạnh lẽo từ tận sâu trong tủy xương bắt đầu trỗi dậy. Nghịch Thiên Cốt trong lồng ngực hắn đập thình thịch như một trống trận vạn cổ.
— Nhóc con, nếu không bước được bước thứ năm, hôm nay ngươi sẽ bị lão già này hóa thành một bức tượng phàm nhân, vĩnh viễn không thể siêu sinh! — Lão Quy hét lớn trong đầu Diệp Trần — Nhưng bước thứ năm… cái giá là rất lớn! Toàn bộ xương cốt của ngươi sẽ phải nát vụn một lần nữa để chứa đựng sức mạnh phản nghịch vận mệnh! Ngươi có dám không?!
"Có gì mà không dám?"
Diệp Trần đột nhiên cười, tiếng cười khàn đục nhưng chứa đựng một sự điên cuồng đến cực đoan. Hắn dùng đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng lên Khô Mộc Thượng Nhân.
"Nếu trời định ta là phàm, ta giết luôn cái trời đó. Nếu mệnh định ta phải chết, ta bước qua xác cái gọi là mệnh để đi tiếp!"
Diệp Trần bất ngờ chống hai tay xuống đất, gầm lên một tiếng long trời lở đất.
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Toàn bộ 206 mảnh xương trong cơ thể Diệp Trần đồng loạt nổ tung! Máu từ các lỗ chân lông bắn ra như một cơn mưa huyết sắc. Nhưng thay vì ngã xuống, một luồng sức mạnh đen kịt, lạnh lẽo vô biên từ Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu bùng nổ, quấn lấy những mảnh xương vỡ, bắt đầu tái cấu trúc chúng theo một quy luật hoàn toàn mới.
Một màu đen tuyền phủ lên xương cốt hắn, lấp lánh ánh bạc như dải ngân hà huyền bí. Khí tức của hắn lúc này không còn là của một tu sĩ, cũng không phải phàm nhân, mà là một sự tồn tại đứng bên ngoài vạn vật.
"Bước thứ nhất: Trấn Sơn Hà!"
"Bước thứ hai: Toái Thương Quỳnh!"
"Bước thứ ba: Diệt Pháp Tắc!"
"Bước thứ tư: Phá Quy Tắc!"
Mỗi khi Diệp Trần gọi tên một bước, không gian xung quanh lại chấn động một lần. Những sợi xích vận mệnh của Khô Mộc Thượng Nhân bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ.
Gương mặt Khô Mộc Thượng Nhân biến đổi hoàn toàn, từ cao ngạo chuyển sang kinh hãi:
"Ngươi… ngươi đang làm cái gì? Ngươi tự phế bỏ xương cốt? Ngươi muốn tự sát sao?!"
"Tự sát? Không."
Diệp Trần đứng thẳng dậy, dù máu vẫn còn đang tuôn chảy, nhưng khí thế của hắn đã áp đảo hoàn toàn thiên địa. Chân trái hắn nhấc lên, chậm rãi, nhưng mỗi milimet di chuyển đều khiến thời gian như dừng lại. Những cánh hoa rơi giữa không trung khựng lại, bụi bặm trong gió đứng yên, ngay cả luồng kim quang phán xét cũng đóng băng.
"Đây là bước mà ta đã lĩnh ngộ được khi rơi xuống Vạn Trượng Nhai… Bước này, dành riêng cho những kẻ tự coi mình là thượng đế."
"Vạn Cổ Bộ Pháp: Bước thứ năm — NGHỊCH MỆNH!"
*UỲNH!*
Chân trái của Diệp Trần dẫm mạnh xuống hư không.
Một tiếng nổ không phát ra âm thanh, nhưng lại trực tiếp vang dội trong linh hồn của mọi sinh linh hiện diện tại Thanh Vân Tông. Một làn sóng xung kích màu đen nhánh từ dưới chân Diệp Trần lan tỏa ra, đi tới đâu, không gian và thời gian nơi đó bị "tước đoạt".
Hàng vạn sợi xích vận mệnh vàng kim giống như gặp phải thiên địch, trong chớp mắt biến thành tro bụi. Bản đồ bát quái của Khô Mộc Thượng Nhân vỡ tan tành thành từng mảnh nhỏ.
"Không! Điều đó là không thể! Mệnh của ngươi là Phàm Cốt! Ngươi không được phép chống lại Thiên Đạo!"
Khô Mộc Thượng Nhân hét lên đau đớn, lão kinh hoàng nhận ra mái tóc trắng của mình đang rụng xuống, làn da già nua bắt đầu khô héo và thối rữa với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Sức mạnh "Nghịch Mệnh" của Diệp Trần không chỉ phá vỡ chiêu thức của lão, mà còn đang tước đoạt quyền sở hữu sinh mạng của lão.
Lão đang bị phản phệ bởi chính cái gọi là Vận Mệnh!
"Ông trời của lão muốn ta chết, nhưng ta bảo lão phải chết trước."
Diệp Trần biến mất.
Khô Mộc Thượng Nhân đồng tử co lại, lão cảm nhận được một luồng tử khí kinh người xuất hiện ngay sau lưng mình. Theo bản năng, lão định xoay người bỏ chạy, nhưng đôi chân của lão đã bị đông cứng trong không gian đóng băng của bước thứ năm.
Diệp Trần hiện thân, bàn tay hắn — giờ đây trông như được đúc từ thép đen — đặt nhẹ lên vai lão giả.
"Lão nói mệnh của ta đã định sẵn? Vậy nhìn cho kỹ, mệnh của lão bây giờ… nằm trong tay ta."
Diệp Trần bóp mạnh một cái.
*Rầm!*
Toàn bộ thân thể của Khô Mộc Thượng Nhân bị lực lượng nghìn cân nhấn xuống, rơi thẳng từ tầng mây xuống đất, tạo thành một hố sâu thăm thẳm.
Diệp Trần từ trên cao đáp xuống, đôi chân đáp nhẹ trên ngực lão già đang thoi thóp. Sức mạnh của bước thứ năm vẫn chưa tan biến hoàn toàn, khiến cho vùng đất xung quanh trở thành một vùng "vô luật lệ", nơi mà linh khí bị triệt tiêu, chỉ có sức mạnh thuần túy của Nghịch Thiên Cốt tồn tại.
Khô Mộc Thượng Nhân run rẩy, máu đen trào ra từ miệng:
"Ngươi… ngươi không phải là người… ngươi là con quái vật Thái Cổ… Chấp Pháp Giả sẽ không để yên… Thiên Đạo sẽ…"
"Thiên Đạo?"
Diệp Trần cúi xuống, ánh mắt lạnh lẽo không một chút gợn sóng:
"Nếu Thiên Đạo cản ta, ta dẫm nát Thiên Đạo. Nếu Thần Linh cản ta, ta diệt sạch Thần Linh. Từ hôm nay trở đi, Trung Tam Thiên sẽ phải làm quen với một cái tên mới."
Diệp Trần vung tay, một đạo quyền lực đen nhánh đấm thẳng vào đầu Khô Mộc Thượng Nhân, xóa sổ hoàn toàn linh hồn của một vị cao thủ chạm tới vận mệnh.
Cái chết của Thái Thượng Trưởng lão thứ hai trong vòng chưa đầy một khắc đồng hồ khiến Thanh Vân Tông sụp đổ hoàn toàn về tinh thần. Các đệ tử bắt đầu vứt vũ khí, bỏ chạy thục mạng. Những kẻ trước đó còn sỉ nhục Diệp Trần nay chỉ hận cha mẹ không sinh ra cho mình thêm hai đôi chân để chạy cho nhanh.
Diệp Trần không đuổi theo những kẻ tôm tép đó. Hắn đứng giữa quảng trường vương vãi xác người, ngực phập phồng thở dốc. 206 mảnh xương vừa mới tái tạo lại đang run rẩy, hấp thụ lượng linh khí tàn dư và vận mệnh chi lực từ xác của Khô Mộc Thượng Nhân.
Xương của hắn từ màu đen tuyền bắt đầu chuyển dần sang một màu xám tro kỳ lạ, cứng hơn, sắc sảo hơn.
— Khá lắm nhóc con. — Lão Quy cũng thở phào một hơi — Dùng Nghịch Thiên Cốt để nuốt chửng vận mệnh của đối thủ… Chiêu này thực sự là 'ăn thịt người không nhả xương'. Nhưng bước thứ sáu… ta e rằng cái giá sẽ là sinh mệnh lực của chính ngươi đó.
Diệp Trần lấy ra một bình linh dịch, tu một ngụm lớn, lau vệt máu trên môi:
"Sinh mệnh của ta sớm đã không còn thuộc về ta từ lúc bị đẩy xuống Vạn Trượng Nhai rồi. Mỗi bước ta đi tiếp đều là mượn của Diêm Vương, phải dùng thật đáng giá."
Hắn nhặt lên một chiếc áo choàng của đệ tử Thanh Vân Tông còn sạch sẽ, khoác lên mình, che đi những vết thương đáng sợ. Ánh mắt hắn nhìn về phía bắc — hướng đi tới Băng Tuyết Tiên Cung.
Ở đó, có Lăng Tuyết Y đang đợi.
Ở đó, có Tiên Tử Linh Nhi — kẻ đã từng thề non hẹn biển rồi phản bội hắn một cách cay đắng nhất.
Ở đó, có Mộ Dung Thần — kẻ mà hắn nhất định phải tự tay bóp nát bộ Tiên Cốt hoàng kim cao quý kia.
Diệp Trần chậm rãi bước đi. Cứ mỗi bước chân, sức mạnh của bước thứ năm lại thấm thấu sâu hơn vào mặt đất. Thanh Vân Tông — tông môn từng hùng bá một phương tại Hạ Tam Thiên và có tiếng nói ở Trung Tam Thiên, sau ngày hôm nay chính thức bị gạch tên khỏi bản đồ tu chân.
— Lão Quy. — Diệp Trần đột nhiên lên tiếng khi bước ra tới cổng tông môn.
— Hử? Nhóc con lại muốn hỏi gì?
— Đệ Cửu Trọng Thiên… có thật sự cao đến thế không?
Lão Quy im lặng một lúc, rồi giọng nói trở nên trầm lắng chưa từng có:
— Nó cao đến mức những kẻ ở tầng dưới cùng cả đời chỉ thấy một mảnh mây che phủ. Nhưng với bộ pháp của ngươi… nếu ngươi không chết giữa đường, ta tin rằng có ngày, đỉnh Cửu Trọng Thiên sẽ phải hạ thấp mình trước bàn chân của ngươi.
Diệp Trần không nói gì nữa. Hắn vươn tay hái một nhành cỏ dại ven đường, lơ đãng bứt từng cánh, đôi mắt nhìn vào hư không xa xăm.
"Tuyết Y, chờ ta. Ta không dùng mây bay, không dùng kiếm khí. Ta sẽ dùng đôi chân Phàm Cốt này, đạp bằng mọi ngăn cách để đến đón nàng."
Gió lộng thổi tung vạt áo đen. Bóng dáng Diệp Trần dần khuất xa trong bóng chiều tà, chỉ để lại một vùng đất nát vụn với dấu chân hằn sâu vào đá tảng — dấu chân của một kẻ vừa mới dám cả gan bẻ gãy cổ của vận mệnh.
Chương 154 kết thúc tại đây, mở ra một trang sử máu và lửa mới cho Trung Tam Thiên. Tên của hắn, Trần Phàm (Diệp Trần), bắt đầu trở thành một cơn ác mộng truyền tai trong giới tu sĩ, một dấu hiệu của sự hủy diệt mà ngay cả trời xanh cũng phải dè chừng.