Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 156: Thất Bộ: Đạp Thiên**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:58:19 | Lượt xem: 2

Giữa khoảng không vô tận của Giới Bích nối liền Hạ Tam Thiên và Trung Tam Thiên, không gian không phải màu đen của màn đêm, mà là một màu xám xịt của sự hỗn loạn. Những luồng khí lưu không gian sắc lẹm như đao, điên cuồng chém giết tất cả những gì dám bén mảng vào cấm địa này.

Diệp Trần sải bước giữa những cơn bão không gian, vạt áo bào đen rách rưới bay phần phật. Trên vai hắn, Lão Quy thu nhỏ thân hình, đôi mắt hạt đỗ đầy vẻ ngưng trọng:

— Nhóc con, cẩn thận! Trung Tam Thiên không giống như cái xó xỉnh Hạ Tam Thiên đâu. Quy tắc ở đây nặng nề hơn ít nhất mười lần. Ngươi đang mang trọng thương, xương cốt rạn nứt từ trận chiến trước còn chưa kịp hồi phục hoàn toàn, cưỡng ép xông qua lúc này là đang đùa với lửa!

Diệp Trần không đáp, khuôn mặt hắn tái nhợt nhưng ánh mắt lại sáng quắc như hai ngọn hỏa thần đăng. Mỗi một bước hắn đặt xuống, hư không dưới chân đều phát ra tiếng kẽo kẹt rợn người, như thể một tảng đá ngàn cân đang dẫm lên một tấm gương mỏng.

“Rắc!”

Một tiếng rạn nứt nhỏ vang lên từ sâu trong tủy xương của Diệp Trần. Hắn nhíu mày, cổ họng trào lên vị tanh nồng. Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt vốn đã nứt nẻ sau khi thi triển Lục Bộ Luân Hồi, giờ đây dưới áp lực khổng lồ của Giới Bích, những vết nứt đó đang có dấu hiệu lan rộng.

— Ha ha, Lão Quy, ông nói xem… — Diệp Trần bỗng lên tiếng, giọng nói khàn đặc nhưng chứa đựng một sự ngông cuồng không thể che giấu. — Nếu trời không muốn cho ta qua, ta có nên lùi bước không?

Lão Quy chửi thề một tiếng:

— Cái thằng điên này! Lúc nào rồi còn triết lý? Chạy mau, ý chí của Trung Tam Thiên đang thức tỉnh, nó cảm nhận được Nghịch Thiên Chi Khí trên người ngươi!

Lời lão rùa vừa dứt, toàn bộ không gian xám xịt bỗng nhiên đông cứng lại. Từ trên cao, một luồng ánh sáng vàng óng rực rỡ đột ngột xé toạc màn sương, hiện ra một con mắt khổng lồ không có đồng tử, lạnh lẽo và vô tình nhìn xuống Diệp Trần.

Đây là Thiên Đạo Chi Nhãn của Trung Tam Thiên!

Trong mắt thiên hạ, thiên đạo là công bằng, là chí cao vô thượng. Nhưng đối với Diệp Trần, cái thứ đang nhìn hắn chỉ là một tên đồ tể canh giữ lò luyện đan, không muốn thấy một “vị thuốc” như hắn thoát ra khỏi tầm kiểm soát.

“Ầm!”

Một đạo lôi điện màu tím sẫm dày bằng thân người từ con mắt kia giáng xuống, mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa. Tốc độ của nó nhanh đến mức không gian xung quanh bị đốt cháy, biến thành một dải chân không tuyệt đối.

— Nghịch Thiên Hóa Long Quyết! — Diệp Trần gầm lên một tiếng.

Vảy rồng màu đen sẫm hiện lên dày đặc dưới lớp da, quấn quýt lấy cánh tay phải của hắn. Diệp Trần không tránh, hắn vung quyền đấm thẳng lên trời.

“Bùm!”

Va chạm tạo ra một luồng sóng xung kích quét sạch hàng vạn dặm khí lưu không gian. Cánh tay của Diệp Trần nổ tung thành một làn sương máu, xương tay đen nhánh của hắn lộ ra, bị đánh đến nát bấy từng đoạn. Hắn bị đẩy lùi về phía sau hàng ngàn trượng, đôi chân ghim chặt vào hư không, kéo theo hai rãnh nứt dài dằng dặc.

— Thấy chưa? Ta đã nói rồi! Ngươi chưa đủ thực lực đối chọi với quy tắc tầng này! — Lão Quy hét lên, bộ mai rùa của lão cũng bắt đầu rạn nứt dưới dư chấn.

Diệp Trần quỳ một chân giữa hư không, hơi thở dồn dập. Cánh tay phải bị phế, đau đớn xuyên tim thấu cốt truyền vào đại não. Nhưng thay vì sợ hãi, khóe miệng hắn lại cong lên một nụ cười tàn độc.

— Gãy rồi… tốt lắm. Càng nát, càng mạnh!

Linh khí nồng đậm chứa trong túi trữ vật của Mộ Dung Thiên Thạch đột ngột bị hắn nuốt chửng như cá voi hút nước. Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu trong cơ thể xoay chuyển điên cuồng, phun trào ra những luồng sức mạnh đen kịt thấm vào từng mảnh xương vụn.

Dưới ánh mắt kinh hãi của Lão Quy, những mảnh xương tay nát bấy của Diệp Trần đang tự động gắn kết lại với nhau. Nhưng lần này, chúng không còn màu đen thuần túy nữa, mà loáng thoáng hiện lên những đường vân màu đỏ rực như dung nham, tỏa ra khí tức hung sát thái cổ.

“Rắc! Rắc! Rắc!”

Tiếng xương cốt tái tạo vang lên rợn người giữa không gian tĩnh mịch. Diệp Trần đứng dậy, cả người hắn bỗng nhiên cao lớn thêm một phần, mái tóc dài tung bay, sát ý ngút trời.

Thiên Đạo Chi Nhãn dường như cảm thấy bị sỉ nhục. Nó chớp mắt một cái, lần này không phải lôi điện, mà là chín thanh kiếm ánh sáng khổng lồ đại diện cho cửu ngũ chí tôn, mang theo ý chí trấn áp tất cả những kẻ phản loạn, đồng loạt chém xuống.

— Diệp Trần! Ngươi làm gì thế? Chạy đi! — Lão Quy kinh hãi cảm nhận được mỗi thanh kiếm đó đều đủ sức tiêu diệt một vị cao thủ Hóa Thần Viên Mãn.

Diệp Trần hít vào một hơi thật sâu, đôi mắt hắn hoàn toàn hóa thành màu đen đậm đặc. Hắn không nhìn chín thanh kiếm kia, mà nhìn vào bàn chân mình.

Hắn nhớ lại những ngày tháng bị khinh bỉ ở Thanh Vân Trấn, nhớ lại khoảnh khắc bị Tiên Tử Linh Nhi phản bội, nhớ lại cảm giác khi đứng dưới đáy Vạn Trượng Nhai lạnh lẽo.

— Ta sinh ra vốn là phàm, nhưng xương ta không chịu cúi đầu! Nếu trời muốn ta quỳ, ta sẽ đạp nát cái trời xanh này!

Diệp Trần dồn toàn bộ sức mạnh, toàn bộ huyết nhục và linh hồn vào bước chân tiếp theo.

— Nhất Bộ: Đoạn Giang!
— Nhị Bộ: Toái Địa!
— Tam Bộ: Diệt Quân!
— Tứ Bộ: Phá Quân!
— Ngũ Bộ: Nghịch Mệnh!
— Lục Bộ: Luân Hồi!

Hắn liên tục bước ra sáu bước thần tốc. Mỗi bước chân sau lại đè chồng sức mạnh lên bước chân trước. Không gian xung quanh hắn bắt đầu sụp đổ, tan vỡ như thủy tinh. Chín thanh kiếm quy tắc vừa chạm đến gần đã bị lực lượng khổng lồ kia bóp méo, cong vẹo đi.

Và rồi, khi hơi thở của hắn đạt đến đỉnh điểm của sự điên cuồng, khi tất cả xương cốt trên người hắn vang lên tiếng gầm thét vạn cổ, Diệp Trần nâng chân lên, đặt xuống bước chân thứ bảy mà hắn chưa từng thực hiện thành công.

— THẤT BỘ: ĐẠP THIÊN!

“UỲNH!!!”

Một tiếng nổ kinh thiên động địa bùng phát. Thế giới dường như mất đi âm thanh trong một khoảnh khắc.

Dưới bàn chân của Diệp Trần, một đóa sen đen khổng lồ được tạo thành từ những vết nứt không gian nở rộ. Bước chân này không còn là một chiêu thức bình thường, nó là sự hiện hóa của một loại ý chí bất khuất đến tột cùng.

Cái gọi là “Đạp Thiên”, không phải là bước đi trên bầu trời, mà là dẫm lên đầu của quy tắc, nghiền nát sự uy nghiêm của thần linh dưới gót chân!

Chín thanh kiếm ánh sáng nháy mắt tan nát thành những hạt bụi lấp lánh. Dư chấn của bước chân thứ bảy trực tiếp chấn vào Thiên Đạo Chi Nhãn phía trên cao. Con mắt không có đồng tử kia lần đầu tiên lộ ra một sự chấn động, những tia máu đỏ lòm lan rộng trên bề mặt nó.

Toàn bộ Giới Bích của Trung Tam Thiên rung chuyển dữ dội như thể sắp sụp đổ hoàn toàn.

— Khốn kiếp! Nó dẫm nát cả ý chí của tầng trời này sao? — Lão Quy rống lên, vừa hưng phấn vừa run rẩy.

Diệp Trần lúc này giống như một tôn chiến thần bước ra từ địa ngục. Hắn không dừng lại, mượn uy thế của bước chân thứ bảy, cơ thể hắn hóa thành một tia sáng đen xé toạc màn sương mù cuối cùng của Giới Bích.

Thiên Đạo Chi Nhãn trơ mắt nhìn bóng dáng gầy gò nhưng thẳng tắp kia vượt qua ranh giới, để lại phía sau một vùng hư không tan hoang và tiếng cười lạnh lẽo vang vọng.

Ở một góc nào đó của Trung Tam Thiên, tại Băng Tuyết Tiên Cung cao quý.

Một nữ tử đang ngồi xếp bằng giữa hồ băng giá lạnh bỗng nhiên mở bừng mắt. Trái tim nàng khẽ run lên một cái, máu trong cơ thể vốn đang bị hàn băng phong ấn bỗng dưng nóng rực lạ thường. Nàng nhìn về hướng hạ giới, đôi môi anh đào khẽ mấp máy:

— Trần… là huynh sao?

Cách đó không xa, tại đỉnh cung điện vàng son của Mộ Dung Gia ở tầng trời thứ tư, một lão giả mặc trường bào dát vàng đột ngột đứng bật dậy, bóp nát chén ngọc trong tay.

— Ai?! Kẻ nào dám ngang nhiên đánh nát ý chí quy tắc để thâm nhập vào Trung Tam Thiên? Lập tức truyền lệnh xuống, tra cho ta! Bất luận là ai, dám động đến uy nghiêm của Mộ Dung Gia ở vùng ranh giới, đều phải chết!

Diệp Trần đặt chân xuống mặt đất rắn rỏi của Trung Tam Thiên.

Hắn lảo đảo vài bước, cảm giác nặng nề của trọng lực tầng này lập tức ép xuống khiến hắn suýt ngã quỵ. Cánh tay phải vừa tái tạo lại đang run rẩy, những vệt máu tươi bắt đầu rỉ ra từ lỗ chân lông do sức ép của Thất Bộ Đạp Thiên quá lớn.

— Khụ khụ… — Hắn ho ra một búng máu, nhưng đôi mắt lại sáng rực nhìn về chân trời xa lạ trước mắt.

Nơi này linh khí đậm đặc hơn Hạ Tam Thiên gấp hàng chục lần, trong không trung thoang thoảng mùi thuốc quý và mùi vị của chiến tranh.

— Nhóc con, ngươi thắng rồi. Ngươi thật sự dùng cái thân xác phàm cốt này bò lên tới đây. — Lão Quy chui ra khỏi vai hắn, biến thành một lão già lùn tịt với cái lưng khòm, chống gậy nhìn quanh, chậc lưỡi nói. — Nhưng nhìn kìa, ngươi dẫm nát Thiên Đạo của người ta, giờ chắc đám “chó săn” của nó đang lùng sục ngươi đấy.

Diệp Trần đứng thẳng lưng, bàn tay nắm chặt thanh kiếm gãy còn sót lại đeo bên hông. Hắn nhìn lên bầu trời, nơi có những hòn đảo bay huyền ảo và những cung điện lơ lửng trong mây.

— Đến thì đến thôi. Ta không chỉ dẫm lên mặt đất này, ta sẽ dùng bộ xương này bước từng bước, cho đến khi không còn tầng trời nào ở trên đầu ta nữa.

Trung Tam Thiên, chuẩn bị đón nhận cơn ác mộng mang tên Trần Phàm đi.

Chương 156 kết thúc bằng hình ảnh Diệp Trần đi khập khiễng nhưng hiên ngang đi về phía hoàng hôn của thế giới mới, bóng của hắn kéo dài trên mặt đất, cô độc nhưng đầy vẻ thách thức cả vạn cổ tiên tông.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8