Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 158: Cửu Bộ: Đạp Phá Cửu Trọng Thiên**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:59:26 | Lượt xem: 2

Chương 158: Cửu Bộ: Đạp Phá Cửu Trọng Thiên

Tại đỉnh cao nhất của Đệ Cửu Trọng Thiên, không gian lúc này không còn là bầu trời xanh thẳm, mà là một mảng hỗn độn xám xịt, nơi các quy tắc vạn vật bị vặn xoắn đến mức dị dạng. Gió lốc từ hư vô thổi qua, mang theo tiếng gào thét của vô số vong linh đã bị hiến tế suốt hàng vạn năm qua.

Diệp Trần đứng đó, giữa tâm bão của sự hủy diệt.

Thân hình hắn run rẩy, mỗi một tấc cơ thịt đều đang rỉ máu. Bộ hắc y thêu hình rồng của hắn đã rách nát, để lộ ra khung xương đen nhánh như hắc ngọc nhưng lại tỏa ra ánh kim quang rực rỡ từ sâu bên trong tủy. Đó là Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt đã hoàn thiện tới cực điểm. Mỗi khi một tiếng "rắc" vang lên do áp lực từ thiên địa, những vết nứt trên xương hắn lại lập tức lành lại, tỏa ra uy năng kinh khủng hơn trước.

Đối diện với hắn, Đế Thích Thiên ngồi trên bảo tọa vàng ròng, khuôn mặt ẩn sau lớp mặt nạ thánh khiết đang vặn vẹo vì kinh hãi.

"Diệp Trần! Ngươi là đồ điên! Ngươi có biết nếu tầng trời thứ chín này sụp đổ, trật tự vạn vật sẽ tan biến? Toàn bộ chúng sinh sẽ cùng ngươi chôn thây!"

Đế Thích Thiên gầm lên, tay hắn vung ra, điều khiển hàng vạn sợi xích ánh sáng từ hư không bắn tới. Đó là Luật Lệ Chi Khóa, sức mạnh tối cao dùng để phong ấn những tồn tại nghịch thiên.

Dưới chân đỉnh núi, Lăng Tuyết Y với đôi mắt nhòe lệ, cố gắng duy trì Băng Liên để bảo vệ Sở Cuồng và những tu sĩ phàm nhân còn lại. Nàng nhìn lên bóng lưng đơn độc ấy, tim đau như cắt. Nàng biết, Diệp Trần đang dùng tính mạng của mình để đặt cược cho một tương lai mà phàm nhân không còn bị coi là cỏ rác.

Lão Quy lúc này đã khôi phục chân thân viễn cổ, một con rùa khổng lồ bao phủ bởi hoa văn lôi đình, đang gồng mình chống đỡ lấy bầu trời đang sụp xuống. Nó gào lên:

"Diệp tiểu tử! Đừng nghe lão chó già đó sủa! Trời không nát, đất không hồi sinh! Bước ra bước cuối cùng đi! Lão tử tin cái mạng già này của mình vào ngươi đó!"

Diệp Trần không nói gì. Đôi mắt hắn không còn chút cảm xúc của người thường, chỉ còn lại sự kiên định tột cùng của một kẻ đã nếm trải đủ đắng cay của nhân gian.

Hắn nhớ lại ngày mình bị từ hôn ở Thanh Vân Trấn, nhớ lại lúc gân mạch đứt đoạn bị ném xuống Vạn Trượng Nhai, nhớ lại nỗi đau khi nhìn thấy bằng hữu ngã xuống. Tất cả những oán hận, tất cả những hy vọng của những người mang "Phàm Cốt" bị thế gian ruồng bỏ, lúc này đều tụ lại nơi chân hắn.

Hắn hít một hơi thật sâu. Không khí tràn vào phổi mang theo mùi máu và mùi vị của tự do.

"Tám bước đầu, ta đạp nát thiên đạo thối nát. Bước thứ chín này…"

Diệp Trần lên tiếng, giọng nói trầm đục nhưng vang vọng xuyên thấu cả chín tầng trời, từ Hạ Tam Thiên đến Thượng Tam Thiên, mỗi một sinh linh đều nghe rõ mồn một.

"…Ta trả lại tôn nghiêm cho phàm cốt!"

Hắn nâng chân phải lên.

Chỉ một động tác nhỏ này, nhưng cả Đệ Cửu Trọng Thiên đột nhiên đứng khựng lại. Thời gian dường như ngừng trôi. Đế Thích Thiên kinh hoàng nhận ra, quy luật của hắn không còn tác động được đến Diệp Trần nữa. Hắn bây giờ không còn đứng trong vòng luân hồi, hắn chính là người tạo ra luân hồi mới.

"Không! Dừng lại ngay!"

Đế Thích Thiên điên cuồng dồn toàn bộ linh khí vào thanh Thiên Đạo Chi Kiếm, chém thẳng về phía Diệp Trần. Một nhát chém đủ sức chia cắt cả đại lục, hủy diệt một tinh cầu.

Nhưng Diệp Trần không thèm tránh.

Hắn đạp xuống!

"ẦM —!!!"

Tiếng nổ này không vang lên bằng tai, mà vang lên trực tiếp trong linh hồn của mọi thực thể hiện hữu.

Dưới gót chân của Diệp Trần, không gian sụp đổ như gương vỡ. Những vết nứt li ti bắt đầu lan rộng ra từ tâm chấn, bò lên trời cao, bò xuống vực thẳm.

Cửu Bộ: Đạp Phá Cửu Trọng Thiên!

Ánh sáng vàng từ Thiên Đạo Chi Kiếm của Đế Thích Thiên khi chạm vào làn sóng xung kích phát ra từ bước chân Diệp Trần đã vỡ tan thành những đốm sáng nhỏ bé, rồi biến mất như chưa từng tồn tại. Bảo tọa vàng ròng sụp đổ, cung điện hoa lệ của chư thần nát vụn thành cát bụi.

Sức mạnh từ bước thứ chín này mang theo ý chí "Nghịch Mệnh" tuyệt đối. Nó không chỉ là phá hủy, mà còn là thanh tẩy.

"Rắc… Rắc… Rắc…"

Màn chắn ngăn cách chín tầng trời – Giới Bích huyền thoại từng không ai có thể vượt qua, giờ đây giống như những tấm màn mỏng manh bị xé toạc.

Ở Hạ Tam Thiên, những người dân nghèo khổ đang cuốc đất, những tu sĩ Phàm Cốt đang bị truy sát, đồng loạt ngẩng đầu lên. Họ nhìn thấy trên bầu trời âm u suốt hàng vạn năm qua, những tầng mây xám xịt bị quét sạch, để lộ ra một bầu trời vô tận, trong trẻo và ngập tràn linh khí thuần khiết nhất.

Linh khí không còn bị giữ lại ở tầng thứ chín để nuôi béo một nhóm "Thần", mà bắt đầu trút xuống như những trận mưa rào, tưới mát cho vạn vật khắp chín tầng đất trời.

"A!!!"

Đế Thích Thiên rú lên đau đớn. Thân thể hắn vốn được xây dựng từ quy tắc và đức tin giả dối đang tan rã. Mặt nạ vỡ nát, lộ ra khuôn mặt già nua, nhăn nheo đầy sợ hãi.

"Tại sao… Một phàm nhân… Với một bộ phàm cốt thối nát… Tại sao lại có thể…"

Diệp Trần lúc này đã tiến sát đến trước mặt hắn. Ánh mắt Diệp Trần nhìn xuống như nhìn một hạt cát nhỏ bé.

"Ngươi gọi đây là phàm cốt thối nát?"

Diệp Trần đưa tay ra, nắm lấy cổ họng của kẻ từng tự xưng là Thiên Đạo. Bàn tay hắn mang sức mạnh nặng nề của hàng tỷ bước chân phàm nhân trên thế giới này cộng lại.

"Thứ ngươi gọi là Tiên Cốt cao quý, chẳng qua chỉ là xiềng xích mà ngươi dùng để cai trị. Còn bộ Phàm Cốt này của ta, nó mang sức nặng của sự nỗ lực, của nước mắt và sự hy sinh. Nó không chịu sự ban ơn của ngươi, cho nên nó mới là sức mạnh thật sự của trời đất!"

Diệp Trần bóp chặt. Một luồng hắc kim quang bùng nổ.

Thân ảnh Đế Thích Thiên hoàn toàn tiêu tán vào hư không. Một thế hệ kẻ thống trị cổ xưa, cuối cùng đã kết thúc dưới gót chân của một kẻ mang Phàm Cốt.

Lúc này, toàn bộ Đệ Cửu Trọng Thiên bắt đầu sụp đổ hoàn toàn. Cấu trúc chín tầng chồng chéo dần hòa làm một. Những ngọn núi bay lơ lửng hạ cánh xuống mặt đất, những dòng sông linh khí nối liền giữa các giới diện.

Một thế giới mới đang hình thành.

Diệp Trần đứng giữa hư không đang dần ổn định lại, sức mạnh của Nghịch Mệnh Châu trong cơ thể hắn đang hòa tan vào máu thịt, biến hắn trở thành một sự tồn tại siêu việt hơn cả Tiên, hơn cả Thần.

Hắn quay đầu lại, nhìn thấy Lăng Tuyết Y đang nhìn mình mỉm cười qua những giọt nước mắt hạnh phúc. Nàng đã chờ giây phút này quá lâu rồi. Hắn thấy Sở Cuồng đang đấm tay vào không trung gào thét vì sung sướng. Hắn thấy Lão Quy đang nhai ngấu nghiến một miếng linh thạch cực phẩm, lầm bầm: "Cuối cùng cũng xong rồi, mệt chết lão rùa rồi."

Diệp Trần mỉm cười. Nụ cười đầu tiên sau bao nhiêu năm chinh chiến đẫm máu.

Hắn vung tay lên, Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu từ trong ngực bay ra, hóa thành hàng vạn tinh cầu lấp lánh hòa vào đại địa. Hắn không giữ lấy món bảo vật này cho riêng mình, hắn trả nó về với thế giới, để mỗi người dân, mỗi kẻ mang Phàm Cốt đều có cơ hội tự nắm lấy vận mệnh của mình.

"Trời không còn là rào cản. Đất không còn là ngục tù."

Diệp Trần trầm giọng hô khẽ, tiếng vang xao động tới tận cùng của thái cổ xa xôi.

Trên đỉnh núi cao nhất của thế giới mới, bóng dáng của người nam tử trẻ tuổi với bộ xương đen nhánh đang tỏa sáng rực rỡ dưới ánh bình minh đầu tiên của một kỷ nguyên mới.

Phàm Cốt Nghịch Tiên, Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên.

Truyền thuyết này, từ nay về sau, sẽ không bao giờ phai nhạt. Bởi vì mỗi một bước chân phàm nhân đạp lên con đường tu luyện, đều sẽ khắc ghi danh tự của hắn.

Diệp Trần – Kẻ đã dạy cho Thần linh biết thế nào là sự giận dữ của một người bình thường.

Bầu trời hoàn toàn trong xanh. Linh khí bắt đầu vận chuyển theo một quy luật mới, tự do và bình đẳng hơn. Diệp Trần thu lại khí tức, đáp xuống bên cạnh Lăng Tuyết Y. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ nắm lấy bàn tay còn dính đầy tro bụi của hắn.

"Huynh định làm gì tiếp theo?" – Nàng khẽ hỏi.

Diệp Trần nhìn ra phía chân trời rực rỡ, nơi mây trắng đang trôi thong dong:

"Tìm một nơi yên bình, nấu một bầu rượu ngon, cùng nàng ngắm xem cái 'Thiên' mà ta vừa mới đạp phá kia… rốt cuộc đẹp đến nhường nào."

Ánh dương buổi sớm chiếu rọi lên hai bóng người, trải dài trên mặt đất đang tràn đầy nhựa sống.

Cửu Trọng Thiên sụp đổ, nhưng một chân trời mới của tự do và khát vọng, vừa mới chính thức mở ra.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8