Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 159: Sự Sụp Đổ Của Một Kỷ Nguyên**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 19:00:00 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 159: SỰ SỤP ĐỔ CỦA MỘT KỶ NGUYÊN**

Khi bước chân thứ chín của Diệp Trần nện thẳng xuống mặt đất của Đệ Cửu Trọng Thiên, cả thế giới dường như rơi vào một khoảng lặng chết chóc. Đó không phải là âm thanh của sự va chạm vật lý thông thường, mà là tiếng gãy vụn của các quy tắc vận hành vũ trụ.

Đế Thích Thiên – kẻ tự xưng là chủ nhân của thiên đạo, hiện diện như một vị thần tối cao với ánh sáng vàng kim bao phủ – lúc này chỉ còn là một bóng hình mờ nhạt. Hắn nhìn xuống lồng ngực mình, nơi bị bước chân của Diệp Trần đạp trúng. Một vết nứt bắt đầu từ trung tâm ngực hắn, lan rộng ra như mạng nhện, rắc rắc phát ra âm thanh khô khốc.

“Không… không thể nào! Ta là Thiên Đạo! Ta là vĩnh hằng!”

Đế Thích Thiên gào thét, âm thanh ấy làm rung chuyển cả chín tầng trời, nhưng lại mang theo sự tuyệt vọng vô bờ bến.

Diệp Trần đứng đó, toàn thân hắn bị bao phủ bởi một lớp sương máu đậm đặc. Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt trong cơ thể hắn đang rung lên dữ dội. Trận chiến vừa rồi đã bẻ gãy không dưới một ngàn mảnh xương của hắn, nhưng chính sự tàn khốc đó đã đẩy sức mạnh của Nghịch Thiên Cốt lên tới đỉnh cao chưa từng có. Mỗi mảnh xương gãy đi là một lần sức mạnh tăng vọt theo cấp số nhân. Giờ đây, xương cốt hắn không còn màu đen tuyền như bóng đêm nữa, mà bắt đầu tỏa ra một thứ ánh sáng xám tro của thuở sơ khai, thanh tao mà trầm mặc.

“Thiên đạo của ngươi là nô dịch, là xiềng xích.” – Diệp Trần lên tiếng, giọng nói của hắn như tiếng sấm nổ giữa hư không, từng chữ từng câu khiến giới bích của Cửu Trọng Thiên lung lay – “Thứ thiên đạo đó, hôm nay Diệp Trần ta thay vạn vật… đạp nát!”

“Ầm!!!”

Bước chân thứ chín hoàn toàn lún sâu vào ý chí của Đế Thích Thiên. Trong một khoảnh khắc, vầng hào quang rực rỡ của vị thần vạn cổ vụn vỡ như một tấm gương bị va đập mạnh. Những mảnh vỡ quy tắc văng tung tóe, hóa thành những vệt sao băng rực lửa rơi rụng khắp nơi.

Ở một góc điện thờ sụp đổ, Tiên Tử Linh Nhi đang quỳ rạp dưới đất. Gương mặt thanh cao vốn có của nàng giờ đây đầy rẫy vẻ kinh hoàng và tủi nhục. Nàng đã từng nghĩ mình là kẻ thông minh nhất khi chọn rũ bỏ Phàm Cốt của Diệp Trần để đi theo sự huy hoàng của Tiên Đạo chính thống. Nhưng giờ đây, nhìn thấy kẻ mình từng khinh rẻ đang đứng trên đầu Thiên Đạo, nàng chợt nhận ra mình chẳng khác nào một con kiến hôi cố gắng bám lấy một cây đại thụ sắp đổ.

“Trần… Diệp Trần…” – Nàng run rẩy thốt lên, đôi mắt mờ lệ đầy vẻ cầu xin.

Diệp Trần liếc nhìn nàng một cái, đôi mắt lạnh lùng như vạn năm băng tuyết. Không có thù hận, không có oán trách, chỉ có một sự bình thản đến đáng sợ. Đối với hắn lúc này, Linh Nhi hay bất kỳ kẻ phản bội nào đều đã không còn ý nghĩa. Khi một người đã nhìn thấy đỉnh cao của vũ trụ, bụi trần dưới chân đã không còn xứng để hắn bận tâm.

Ngay sau đó, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ sâu thẳm trong lòng đất. Cấu trúc của Cửu Trọng Thiên bắt đầu biến đổi. Giới bích ngăn cách giữa chín tầng trời – thứ được dựng lên để phân chia giai cấp, để nô dịch linh khí – lúc này bắt đầu sụp đổ hàng loạt.

Tại Hạ Tam Thiên, những phàm nhân vốn quanh năm sống trong cảnh linh khí loãng yếu bỗng thấy bầu trời nứt toác. Nhưng đó không phải là thảm họa, mà là sự cứu rỗi. Từng luồng linh khí đậm đặc như chất lỏng từ các tầng trời phía trên đổ xuống như thác lũ, tưới mát cho những vùng đất khô cằn.

Tại Trung Tam Thiên, những đại đế quốc và tông môn huy hoàng một thời đang chao đảo. Những ngọn núi cao chọc trời sụp đổ, hòa lẫn vào bình nguyên phía dưới.

“Trời đất… đang hợp lại làm một!” – Sở Cuồng đang cầm quyền trượng đứng giữa một đống xác chết của thiên binh thiên tướng, hắn ngẩng đầu nhìn lên, trong mắt hiện rõ vẻ hưng phấn tột độ – “Đại ca! Huynh thực sự đã làm được! Huynh đã san bằng Cửu Trọng Thiên!”

Bên cạnh hắn, Lão Quy vốn luôn gian xảo, lúc này cũng thu lại vẻ cợt nhả. Lão nhìn vào Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu đang rực sáng trên tay Diệp Trần, lẩm bẩm: “Kỷ nguyên của lũ ngụy thần đã tận rồi. Phàm cốt… lại một lần nữa thống trị vạn cổ. Thật không ngờ, lão phu lại có ngày được chứng kiến khoảnh khắc này.”

Ở một góc chiến trường khác, Lăng Tuyết Y đang cầm thanh hàn kiếm đứng vững giữa dòng thác quy tắc hỗn loạn. Mái tóc trắng của nàng bay bay trong gió. Khi giới bích vỡ tan, luồng hàn khí từ Cửu U Hàn Thể của nàng như được cộng hưởng với toàn bộ thế giới, không còn bị kìm hãm bởi áp lực của quy chuẩn tầng trời. Nàng nhìn về phía bóng lưng cô độc và kiêu hãnh của Diệp Trần trên đỉnh cao nhất, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười nhàn nhạt.

Cuối cùng, xiềng xích của nàng, của hắn, và của chúng sinh, đều đã đứt đoạn.

Trên Đệ Cửu Trọng Thiên, Đế Thích Thiên hoàn toàn biến mất, chỉ để lại một khối tinh thạch rực rỡ – đó là “Mệnh cách Thiên Đạo”. Diệp Trần đưa tay nắm lấy nó, nhưng hắn không nuốt chửng, cũng không luyện hóa.

Hắn siết chặt bàn tay, trực tiếp bóp nát khối tinh thạch ấy.

“Từ nay về sau, trời đất không có chủ nhân. Vận mệnh của mỗi người, nằm trong tay chính họ!”

Tiếng nói của Diệp Trần truyền đến từng ngóc ngách của thế giới mới. Chín tầng trời chính thức hòa làm một giới giới duy nhất – một đại lục bao la vô tận không còn sự ngăn cách bởi địa vị tầng trời. Những ngọn núi bay rơi xuống đại dương, tạo thành những hòn đảo mới; những dòng sông linh khí cuộn trào kết nối lại toàn bộ sinh linh.

Màn đêm của kỷ nguyên cũ đã trôi qua. Sự sụp đổ của một hệ thống tu tiên cổ hủ và tàn nhẫn chính là bệ phóng cho một thời đại huy hoàng hơn.

Khi ánh mặt trời đầu tiên của thế giới mới ló rạng từ đường chân trời nơi từng là cực bắc của Đệ Cửu Trọng Thiên, nó không còn mang theo sự áp bức của thiên oai, mà dịu dàng và ấm áp vô cùng.

Diệp Trần chậm rãi bước xuống từ hư không. Mỗi bước đi, Nghịch Thiên Cốt trong người hắn lại phát ra những âm thanh rộn rã, tựa như đang tán thưởng chiến thắng vĩ đại nhất. Thân ảnh hắn dẫu nhỏ bé so với trời đất vừa được tái sinh, nhưng trong mắt hàng triệu vạn tu sĩ và phàm nhân lúc này, hắn mới chính là bầu trời duy nhất.

Sự sụp đổ của một kỷ nguyên đã hoàn thành. Một hành trình mới, rộng lớn và tự do hơn, đang chờ đợi ở phía trước. Diệp Trần đi tới trước mặt Lăng Tuyết Y, duỗi bàn tay chai sạn ra. Nàng đặt bàn tay mình vào lòng bàn tay hắn, hai người cùng nhìn về phía đại lục mới đang dần thành hình trong khói bụi và ánh sáng.

Phía sau họ, Lão Quy hò hét gọi Sở Cuồng đi đào mộ của những gia tộc Thái Cổ vừa mới sụp đổ, bầu không khí chiến tranh tang thương dần bị thay thế bởi hơi thở của cuộc sống.

Huyền thoại về Phàm Cốt Nghịch Tiên đã khép lại một chương đẫm máu, để mở ra một trang sử mới của sự tự do.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8