Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 160: Đế Thích Thiên Tan Biến**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 19:00:31 | Lượt xem: 1

**Chương 160: Đế Thích Thiên Tan Biến**

Đệ Cửu Trọng Thiên chưa bao giờ hỗn loạn như lúc này. Không gian vốn là nơi vĩnh hằng, nay nứt toác ra từng mảng như những tấm gương khổng lồ bị búa tạ nện vào. Gió rít lên qua những khe nứt hư không, mang theo tiếng khóc than của một kỷ nguyên sắp lụi tàn.

Giữa tâm điểm của sự hủy diệt, Đế Thích Thiên đang điên cuồng.

Gương mặt từng thanh cao như thần thánh của hắn nay vặn vẹo, đầy những vết nứt phát ra ánh sáng vàng kim nhạt nhòa. Hắn lơ lửng giữa trời, hai tay giang rộng, điên cuồng điều động chút sức mạnh quy luật cuối cùng của Cửu Trọng Thiên. Những sợi xích ánh sáng từ hư không vươn ra, quấn chặt lấy tứ chi hắn, giống như một kẻ đang cố níu giữ lấy chiếc ngai vàng đang tan chảy dưới chân.

"Diệp Trần! Ngươi không thể thắng!" Đế Thích Thiên gào lên, thanh âm chấn động cả tám tầng trời phía dưới. "Ta là ý chí của vạn vật! Ta là người định ra quỹ đạo cho tinh thần! Ngươi chỉ là một cái Phàm Cốt bẩn thỉu, một kẻ lẽ ra phải thối rữa dưới vực sâu, lấy tư cách gì đòi lật đổ Thiên Đạo?"

Diệp Trần không đáp. Hắn đứng đó, giữa những cơn lốc quy luật có thể xé nát một vị Chân Tiên thành bụi phấn, nhưng toàn thân hắn lại vững chãi như một ngọn núi bất biến.

Bộ y phục đen trên người hắn đã rách nát, để lộ lồng ngực vạm vỡ và làn da ẩn hiện những vảy rồng mờ nhạt của *Nghịch Thiên Hóa Long Quyết*. Nhưng điều đáng sợ nhất chính là bộ xương của hắn. Dưới lớp da thịt, 206 mảnh xương toàn thân đang phát ra một loại ánh sáng đen kịt, thâm thúy còn hơn cả bóng tối của thái sơ. Đó là Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt sau khi đã kinh qua ngàn vạn lần gãy nát và tái sinh, giờ đây nó không còn là vật chất bình thường, mà là hiện thân của sự phản kháng vĩ đại nhất vũ trụ.

Diệp Trần chậm rãi nâng chân lên.

"Thiên Đạo mà ngươi nói, chỉ là cái lồng chim ngươi dựng lên để nuôi nhốt chúng sinh." Diệp Trần lạnh lùng lên tiếng, mỗi chữ phát ra đều khiến quy luật không gian xung quanh đóng băng. "Hôm nay, ta sẽ dẫm nát cái lồng này."

*Rắc!*

Diệp Trần đạp xuống bước thứ sáu.

Không gian dưới bàn chân hắn nổ tung thành một vũng bùn đen. Sức ép khủng khiếp khiến những sợi xích quy luật xung quanh Đế Thích Thiên đứt đoạn hàng loạt. Hắn nôn ra một ngụm máu vàng, ánh mắt hiện lên sự kinh hoàng tột độ. Hắn chưa bao giờ thấy một loại sức mạnh nào thô bạo và thuần túy đến thế — không cần pháp thuật, không cần đạo tắc, chỉ bằng nhục thân thô lậu mà đạp nát cả thiên uy.

"Không! Thái Cổ Trật Tự, nghe lệnh ta, Trấn Áp!"

Đế Thích Thiên gầm thét, đốt cháy cả thọ nguyên triệu năm để tạo thành một vầng mặt trời rực rỡ từ trên cao giáng xuống. Đó là "Thiên Hình", đòn trừng phạt tối cao của kẻ cai trị Cửu Trọng Thiên.

Diệp Trần ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo không một chút gợn sóng. Hắn bước tiếp bước thứ bảy.

*Ầm!*

Thời gian như ngừng trôi. Vầng mặt trời "Thiên Hình" chưa kịp chạm đến đỉnh đầu hắn đã bị một lực đạo vô hình bóp nát. Sóng xung kích hất văng mọi tàn tích trên đỉnh Đệ Cửu Trọng Thiên vào hư không.

"Bước thứ tám." Diệp Trần nhẹ nhàng thốt lên.

Khi bàn chân hắn chạm vào không trung, toàn bộ quy luật ngũ hành của thế giới này hoàn toàn sụp đổ. Lửa không còn nóng, nước không còn chảy, kim loại hóa thành tro bụi. Đế Thích Thiên bị áp lực trực diện nện trúng ngực, bộ Tiên Cốt hoàng kim của hắn phát ra tiếng vỡ vụn khô khốc.

Hắn rơi xuống, đập mạnh vào tàn tích của Thần Điện, không còn chút dáng vẻ của một vị thần cai trị.

"Làm sao có thể…" Đế Thích Thiên lẩm bẩm, máu tràn ra khỏi miệng đen ngòm. "Phàm Cốt… vốn là rác rưởi… vốn phải bị nguyền rủa…"

"Ngươi sai rồi." Diệp Trần đi tới, đứng trên đỉnh đầu của kẻ tự xưng là Thiên Đạo. "Ngươi nguyền rủa Phàm Cốt, vì ngươi sợ nó. Ngươi sợ sự nỗ lực không ngừng nghỉ của con người sẽ vượt qua cái vạch đích mà ngươi định sẵn."

Diệp Trần từ từ nâng bàn chân phải lên cao. Ánh sáng từ Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt hội tụ lại ở gót chân hắn, tạo thành một điểm đen nhỏ bé nhưng chứa đựng sức nặng của cả chín tầng trời hợp lại.

"Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên."

*Bùm!*

Bước thứ chín dẫm xuống.

Một tiếng nổ trầm đục vang lên, nhưng nó không lan tỏa ra ngoài mà hướng thẳng vào linh hồn của Đế Thích Thiên. Toàn bộ đỉnh Đệ Cửu Trọng Thiên hóa thành hư vô trong một cái chớp mắt. Hình thể của Đế Thích Thiên bắt đầu tan rã từ đôi bàn tay, sau đó là ngực, rồi đến đầu.

Hắn không còn gào thét nữa. Ánh mắt hắn trước khi tan biến chứa đựng một nỗi trống rỗng vô tận. Hắn nhìn thấy phía sau Diệp Trần là hàng tỷ linh hồn đang hò reo, là sức mạnh của sự tự do mà hắn đã cố gắng bóp nghẹt suốt hàng triệu năm qua.

Cuối cùng, tất cả những gì còn lại của Đế Thích Thiên chỉ là một khối tinh thạch rực rỡ lơ lửng trong không trung — Mệnh Cách Thiên Đạo.

Diệp Trần đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy khối tinh thạch ấy. Sức mạnh vĩ đại nhất thế giới đang nằm trong tay hắn, chỉ cần một ý niệm, hắn có thể trở thành thần mới, thống trị mọi sinh linh.

Nhưng Diệp Trần chỉ nhìn nó một chút, rồi đột ngột siết chặt nắm tay.

*Răng rắc!*

Khối tinh thạch vỡ tan thành ngàn vạn mảnh nhỏ, hóa thành những cơn mưa ánh sáng đổ xuống tám tầng trời bên dưới.

"Từ nay, trời đất không chủ, vận mệnh tại nhân."

Giọng nói của hắn xuyên qua tầng mây, truyền đến tai của mọi tu sĩ đang run rẩy, mọi phàm nhân đang quỳ lạy.

Ngay khi Mệnh Cách tan vỡ, một hiện tượng kinh thiên động địa xảy ra. Các Giới Bích ngăn cách giữa các tầng trời vốn kiên cố hàng vạn năm bắt đầu tan chảy như băng gặp lửa. Đệ Cửu Trọng Thiên sụp xuống, hòa quyện vào Đệ Bát, Đệ Thất… cho đến tận Đệ Nhất Trọng Thiên.

Địa hình thay đổi, linh khí loãng ở hạ giới trộn lẫn với linh khí đậm đặc ở thượng giới. Những ngọn núi vạn trượng đổ xuống, tạo thành những bình nguyên bao la. Những đại dương vốn bị ngăn cách nay hòa làm một.

Một thế giới duy nhất, rộng lớn và không có xiềng xích, đang thành hình.

Diệp Trần lơ lửng giữa trời cao, chứng kiến cảnh tượng hoành tráng ấy. Toàn thân hắn rã rời, hơi thở hồng hộc, nhưng đôi mắt lại sáng rực như những vì sao tinh tú nhất. Áp lực của Nghịch Thiên Cốt dần dịu lại, hắn cảm nhận được cơ thể mình đang thực sự hòa vào thiên nhiên, không phải bằng sự thống trị, mà bằng sự giao hòa.

"Xong rồi chứ, tên nhóc thối?" Một giọng nói khàn khàn, pha chút giễu cợt quen thuộc vang lên.

Một con rùa đen nhỏ với đôi mắt láo liên từ trong tay áo Diệp Trần chui ra, đó chính là Lão Quy. Nó nhìn cơn mưa ánh sáng và sự hợp nhất của chín tầng trời, tắc lưỡi vẻ tiếc rẻ: "Phá hủy Mệnh Cách… thật là lãng phí. Biết bao nhiêu năng lượng đủ để lão tử khôi phục nhục thân thần thú trong nháy mắt đấy."

Diệp Trần mỉm cười nhàn nhạt: "Nếu giữ lại nó, ta sẽ lại trở thành một Đế Thích Thiên thứ hai. Đó không phải con đường của ta."

"Hừ, đúng là cái đồ gàn dở. Nhưng mà… cũng không tồi." Lão Quy lầm bầm, trong ánh mắt ẩn hiện sự tán thưởng hiếm thấy.

Từ phía xa, một tia sáng trắng bay tới. Lăng Tuyết Y với mái tóc dài bạc phơ như sương tuyết, tà váy tung bay giữa cuồng phong, đáp xuống bên cạnh Diệp Trần. Gương mặt vốn lạnh lùng của nàng lúc này đẫm lệ, nhưng nụ cười lại rạng rỡ hơn bất cứ bông hoa tuyết nào trên đời.

Nàng không nói gì, chỉ tiến lại gần, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay sần sùi đầy vết sẹo của Diệp Trần.

"Chúng ta… thắng rồi sao?" Nàng khẽ hỏi.

"Ừ. Chúng ta đã tự do." Diệp Trần siết nhẹ tay nàng.

Từ phía bên kia mảnh vỡ của không gian, một bóng dáng to lớn lao tới như một viên pháo đại. Sở Cuồng vác theo chiếc quyền trượng nhuốm máu, cười lớn sảng khoái: "Diệp huynh! Lão tử vừa nện nát cái đầu của tên chấp pháp giả cuối cùng rồi! Ha ha ha! Cả đời này chưa bao giờ thấy sướng thế này!"

Bốn người họ — một kẻ mang Phàm Cốt nghịch thiên, một thánh nữ băng giá, một linh hồn già nua và một gã tu thể điên cuồng — đứng nhìn về phía đường chân trời.

Tại nơi đó, ánh bình minh của kỷ nguyên mới đang bắt đầu ló rạng. Nó không còn là ánh vàng kim đầy áp bức của thần linh, mà là ánh sáng trắng hồng nhu hòa của một buổi sáng sớm bình thường. Ánh sáng chiếu lên mặt đất vừa tái sinh, chiếu lên những mầm non đang trồi lên từ tro tàn, và chiếu lên cả những vết sẹo hào hùng trên cơ thể Diệp Trần.

Kể từ hôm nay, người phàm có thể tu luyện đến đỉnh cao bằng chính đôi tay mình. Các thiên tài không còn bị săn đuổi để làm dược liệu. Những bức tường giai cấp đã sụp đổ theo tiếng bước chân của kẻ mang Phàm Cốt.

Diệp Trần hít một hơi thật sâu không khí trong lành của thế giới mới. Hắn không nhìn lại cái ngai vàng hư ảo đã vỡ nát phía sau, mà bước một bước thật dài về phía trước, dẫn theo những người bạn đồng hành của mình đi vào vầng thái dương rực rỡ.

Huyền thoại về Diệp Trần, về kẻ nhất bộ đạp phá Cửu Trọng Thiên, từ đây chỉ mới bắt đầu một chương mới của tự do và bất diệt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8