Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 161: Hậu Quả Của Chiến Tranh**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 19:01:09 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 161: HẬU QUẢ CỦA CHIẾN TRANH

Trời không ra trời, đất không còn ra đất.

Tại ranh giới giữa Đệ Nhị Trọng Thiên và Đệ Tam Trọng Thiên, không gian như một bức họa bị xé rách bởi những bàn tay thô bạo. Những vệt đen ngòm của vết nứt hư không vẫn còn đó, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng "xoẹt xoẹt" đầy ghê rợn, hút lấy mọi thứ vật chất xung quanh vào trong bóng tối vô tận.

Tro tàn. Khắp nơi chỉ có tro tàn.

Chúng rơi rụng từ trên cao như một trận tuyết đen tàn khốc, phủ lên những xác chết chồng chất, phủ lên những thanh binh khí gãy nát, và phủ lên cả những gương mặt đã không còn hình hài rõ rệt. Mùi máu tươi nồng nặc quyện chặt lấy mùi khét của linh khí bị đốt cháy, tạo nên một bầu không khí nghẹt thở đến mức khiến người ta muốn nôn mửa.

Diệp Trần ngồi bất động trên một gò đất cao, hay đúng hơn là một gò xác của những tên Thiên Đạo Chấp Pháp Giả mặc giáp vàng. Thanh hắc kiếm găm chặt xuống đất, đôi tay hắn bám lấy chuôi kiếm, đốt ngón tay trắng bệch.

*Rắc! Rắc! Rắc!*

Tiếng động ghê người phát ra từ bên trong cơ thể hắn. Đó là tiếng của Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt đang tự phục hồi. Trong trận chiến kinh hoàng vừa qua, Diệp Trần đã để cho đám Chấp Pháp Giả cùng mười vị Trưởng lão của các đại tông môn vây hãm, để mặc cho những pháp bảo cấp bậc Địa giai nện nát ít nhất ba phần tư xương cốt trên người. Đổi lại, hắn dùng một chiêu *Cửu Trọng Thiên Băng* được vận dụng đến cực hạn, lấy nhục thân làm trung tâm, bùng nổ sức mạnh của Nghịch Mệnh Châu, quét sạch toàn bộ chiến trường trong bán kính mười dặm.

Mỗi khi một mẩu xương Phàm Cốt gãy đi, sức mạnh mới sinh ra lại cuồn cuộn như sóng thần, nhưng cái giá phải trả là sự thống khổ tận cùng. Diệp Trần nghiến răng đến mức ứa máu, mồ hôi quyện cùng máu tươi chảy xuống cằm, đọng lại thành từng giọt tím bầm dưới chân.

"Nhịn một chút, tiểu tử." Giọng nói già nua, có phần khàn đục của Lão Quy vang lên từ trong thức hải. Một đạo hư ảnh rùa đen lờ mờ hiện ra, gương mặt nhăn nheo của nó hiện lên vẻ nghiêm trọng hiếm thấy: "Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt của ngươi đang tiến vào giai đoạn hoàn thiện tại Trung Tam Thiên. Qua cơn đau này, nhục thân của ngươi sẽ có khả năng ngạnh kháng với Quy tắc cấp cao. Nhưng nhìn xem… cái giá này có vẻ hơi lớn."

Diệp Trần chậm rãi ngẩng đầu lên. Đôi mắt hắn, vốn lạnh lùng và sắc sảo, giờ đây phản chiếu một khung cảnh khiến kẻ sắt đá nhất cũng phải bàng hoàng.

Cách đó không xa, một ngôi trấn nhỏ của tu sĩ tự do đã biến thành bình địa. Khói đen bốc lên nghi ngút từ những ngôi nhà đổ nát. Những tiếng khóc thét xé lòng vọng lại từ trong khe đá, từ dưới hầm ngầm. Những tu sĩ vốn dĩ đầy kiêu ngạo, giờ đây lếch thếch như những bóng ma, lục lọi trong đống đổ nát để tìm kiếm người thân hoặc chút thực phẩm thừa thãi.

Đây chính là hậu quả của chiến tranh. Khi những "Thần tiên" tầng trên chiến đấu, người gánh chịu tai ương luôn là chúng sinh ở tầng dưới.

"Bọn chúng không liên quan gì đến trận chiến này." Giọng nói của Diệp Trần khàn đặc như sỏi đá cọ xát vào nhau.

"Trên con đường nghịch thiên, cỏ rác và tiên nhân vốn không có gì khác biệt trong mắt Thiên Đạo." Lão Quy thở dài, âm thanh mang theo chút bi thương của kẻ đã sống qua mấy thời đại: "Ngươi muốn phá vỡ trật tự cũ, thì trật tự đó sẽ kéo theo tất cả xuống mồ cùng với nó. Đế Thích Thiên không quan tâm đến bao nhiêu mạng người nằm xuống, hắn chỉ quan tâm đến việc giữ cho cái lồng này không bị ngươi đập vỡ."

Một cơn gió lạnh đột ngột thổi qua, mang theo hương hoa tuyết nhàn nhạt nhưng tinh khiết. Diệp Trần không cần quay lại cũng biết ai đang tới.

Lăng Tuyết Y bước đi trên đống đổ nát, tà váy trắng tinh của nàng hoàn toàn lạc quẻ giữa khung cảnh xám xịt này. Nàng đi tới bên cạnh Diệp Trần, đôi tay thon dài khẽ chạm lên bờ vai đang run rẩy của hắn. Một luồng hàn khí nhu hòa truyền vào, giúp hắn trấn áp cơn nóng hầm hập của dòng máu đang sôi sùng sục.

"Đã băng bó xong cho những người sống sót ở phía Nam rồi chứ?" Diệp Trần hỏi, giọng hắn đã nhẹ đi đôi chút.

Lăng Tuyết Y khẽ gật đầu, đôi mắt màu băng lam nhìn về phía xa xăm: "Có gần một vạn người mất đi nhà cửa. Lương thực và linh thạch bị dư chấn trận đánh nghiền nát sạch sẽ. Nếu không có viện trợ, e rằng họ sẽ không trụ nổi qua mùa đông của Đệ Tam Trọng Thiên."

Nàng dừng lại một chút, rồi tiếp lời với giọng trầm buồn: "Họ đang gọi ngươi là… Kẻ Mang Đến Tai Ương. Họ nói vì sự xuất hiện của ngươi, vì ngươi dám chống lại Thiên Đạo, nên họ mới bị trừng phạt."

Diệp Trần cười nhạt, nụ cười tràn đầy cay đắng: "Ta giết bọn Chấp Pháp Giả là để họ không còn bị bóc lột, nhưng chính tay ta lại phá hủy nơi ở của họ. Thật là châm chọc."

"Đừng nghe lũ dân đen đó nói nhảm!" Một giọng nói oang oang cắt ngang bầu không khí trầm mặc.

Sở Cuồng vác theo chiếc quyền trượng khổng lồ từ xa chạy tới. Trên người hắn đầy những vết chém sâu thấy xương, máu nhuộm đỏ cả bộ y phục rách rưới. Hắn nhổ một bãi nước miếng đầy máu xuống đất, đôi mắt vằn tia đỏ rực lửa phẫn nộ: "Nếu không có Diệp huynh nện chết đám Chó Săn vàng đó, thì ngày mai cả cái trấn này cũng sẽ bị bọn chúng bắt đi để tế luyện hồn phách cho tầng thứ chín mà thôi. Chết kiểu nào cũng là chết, ít nhất chết trong trận chiến này là chết có tôn nghiêm!"

Sở Cuồng đi tới chỗ những tu sĩ đang than khóc, hắn quăng xuống một túi trữ vật chứa đầy linh dược mà hắn vừa cướp được từ xác bọn trưởng lão: "Khóc cái gì mà khóc? Lấy thuốc ra mà cứu người! Muốn sống thì phải tự đứng lên mà giành lấy, dựa vào Thiên Đạo để nó ban phước sao? Nó chỉ ban cho các ngươi quan tài mà thôi!"

Tiếng chửi bới của Sở Cuồng vang vọng cả một vùng, khiến những tiếng khóc lóc vơi bớt đi phần nào. Đám đông bắt đầu nhốn nháo, những đôi mắt vô hồn dần ánh lên chút thần thái. Họ sợ Sở Cuồng, nhưng họ cũng cần những thứ trong tay hắn để sống sót.

Diệp Trần đứng dậy. Cơ thể hắn vang lên những tiếng nổ giòn giã như pháo nổ, các đốt xương đã tái tạo xong, mỗi thớ thịt bây giờ đều mang theo một sức bật kinh người. Hắn bước xuống khỏi gò xác, bước đi trên mảnh đất đã nhuốm đen vì máu.

Đi được vài bước, Diệp Trần bỗng dừng lại trước một bé gái đang ngồi bên xác mẹ mình. Đứa bé mới chỉ năm, sáu tuổi, gương mặt lem luốc nhưng đôi mắt to tròn lại đầy vẻ sợ hãi và u uất. Nó nhìn Diệp Trần, rồi nhìn vào hắc kiếm của hắn.

Nó không khóc, chỉ run rẩy đưa tay lên, chỉ vào ngực Diệp Trần: "Ngươi… ngươi là người xấu phải không?"

Không gian như đóng băng lại. Lăng Tuyết Y nín thở, nàng lo sợ một cơn cuồng nộ từ Diệp Trần sẽ quét sạch chút sự sống còn sót lại này.

Nhưng Diệp Trần không giận. Hắn chậm rãi cúi xuống, thu kiếm vào bao, rồi đưa bàn tay thô ráp xoa nhẹ lên đầu đứa nhỏ.

"Đúng, ta là người xấu." Diệp Trần trầm giọng nói, âm thanh bình thản đến lạ thường: "Nhưng ta là kẻ xấu cuối cùng mà ngươi sẽ phải thấy. Ta hứa với ngươi, sau khi ta bước nát cái bầu trời này, con đường của ngươi đi sẽ không còn những kẻ giống ta nữa."

Nói rồi, hắn đứng phắt dậy, tà áo rách nát bay phần phật trong gió. Hắn không nhìn lại nữa, ánh mắt đã lấy lại được sự kiên định cực đoan ban đầu.

"Lão Quy, ngươi từng nói ở Đệ Tam Trọng Thiên này có một nơi gọi là 'Vạn Nhân Trủng', là nơi chứa hài cốt của những người mang Phàm Cốt từ thời Thái Cổ đúng không?"

Lão Quy giật mình: "Tiểu tử, ngươi định làm gì? Nơi đó quy tắc cực kỳ hỗn loạn, lại là vùng cấm của Thiên Đạo Chấp Pháp Giả tầng sáu xuống canh giữ. Với tình trạng hiện giờ của ngươi…"

"Hậu quả của chiến tranh không thể chỉ mình họ gánh chịu." Diệp Trần cắt ngang, đôi mắt hắn lóe lên tia sáng đen rực: "Thiên Đạo muốn nuôi nhốt chúng sinh bằng nỗi sợ, vậy ta sẽ mang nỗi sợ đó trả lại cho nó. Chúng ta sẽ đến Vạn Nhân Trủng, dùng tro cốt của tiền nhân để đúc lại Nghịch Thiên Kỳ."

Sở Cuồng nghe vậy liền hưng phấn vác quyền trượng lên vai: "Lão tử đi với ngươi! Đánh mấy con Chó Săn đó ta chưa thấy đủ đô!"

Lăng Tuyết Y cũng im lặng tiến lại gần, thanh kiếm băng trong tay nàng phát ra những tiếng ngân nga đầy sắc lạnh, thể hiện rõ quyết tâm.

Khi ba người định rời đi, đột nhiên từ trên bầu trời tối tăm, một tiếng sấm rền vang vang lên, nhưng đó không phải là lôi kiếp, mà là một vầng sáng vàng kim rực rỡ từ trên cao chiếu xuống. Giữa vầng sáng đó, một hình chiếu khổng lồ hiện ra, uy nghiêm và lạnh lẽo vô cùng. Đó là gương mặt của một người phụ nữ tuyệt đẹp, nhưng đôi mắt lại vô tình như nhìn về loài sâu kiến.

"Linh Nhi…" Lăng Tuyết Y khẽ thốt lên.

Tiên Tử Linh Nhi, người năm xưa đã phản bội Diệp Trần, lúc này gương mặt nàng ta hiện lên trên tầng mây, giọng nói như từ thiên giới vọng xuống: "Diệp Trần, nhìn xem ngươi đã làm gì với thế giới này. Vì sự ngông cuồng của ngươi, muôn dân đồ thán, núi sông sụp đổ. Ngươi không phải là anh hùng, ngươi chỉ là một con quỷ mang đến sự diệt vong."

Diệp Trần ngửa mặt lên trời cười dài. Tiếng cười của hắn đầy vẻ ngạo nghễ, rung chuyển cả mây xanh.

"Tiên Tử Linh Nhi, ngươi núp dưới cái chân của Đế Thích Thiên bao lâu rồi mà quên mất mùi vị của mặt đất này?" Hắn chỉ tay lên hình chiếu: "Muôn dân đồ thán không phải vì ta, mà vì những kẻ tự xưng là Thần tiên như các ngươi ngồi quá lâu trên cao, đã quên mất cảm giác bị dẫm đạp là như thế nào. Trở về nói với tên chủ tử của ngươi, hãy giữ lấy cái mạng già đó cho thật kỹ. Đệ Tam Trọng Thiên này, ta đã đạp phá phân nửa rồi. Ngày ta lên đến Đệ Cửu Trọng Thiên, sẽ không có lời nói nhảm nào cứu được các ngươi đâu!"

Hình chiếu của Linh Nhi biến đổi, gương mặt nàng ta lộ ra vẻ căm phẫn lẫn một chút hoảng hốt: "Ngu muội! Ngươi sẽ sớm nhận ra hậu quả thật sự…"

Vầng sáng vàng dần tắt ngấm. Bầu trời lại trở về với vẻ xám xịt nguyên thủy của nó.

Diệp Trần quay đầu nhìn lại đống đổ nát một lần cuối. Hắn thấy những tu sĩ đang dìu nhau dậy, thấy đứa bé gái kia đã nhận lấy bánh bao từ tay một người khác. Sự sống, dù trong nghịch cảnh tàn khốc nhất, vẫn có cách để vươn lên.

"Đi thôi." Diệp Trần lạnh lùng ra lệnh.

Ba bóng người dứt khoát bước đi, bỏ lại sau lưng bãi chiến trường đẫm máu. Họ đi về phía Tây, nơi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết nhòa đi, nơi mà quá khứ lầm than đang chờ được đánh thức để bùng nổ cho một cuộc chiến còn kinh thiên động địa hơn.

Hậu quả của chiến tranh là sự sụp đổ, nhưng trong tro tàn của sự sụp đổ ấy, mầm mống của sự nổi loạn chân chính đã bắt đầu bén rễ.

Cửu Trọng Thiên sẽ phải rung chuyển.

Bởi vì kẻ mang Phàm Cốt không còn chỉ chiến đấu vì thù hận cá nhân, mà giờ đây, mỗi bước đi của hắn đều mang theo sức nặng của hàng vạn sinh linh đang nằm dưới lớp bùn đen kia.

Nhất bộ đạp phá… không chỉ là sức mạnh, mà là sự cứu rỗi trong cuồng bạo.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8