Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 167: Lão Quy Nghỉ Ngơi**
**CHƯƠNG 167: LÃO QUY NGHỈ NGƠI**
Đêm khuya, sau khi những ánh lửa bập bùng của buổi đại điển phong hậu dần lụi tắt dưới chân núi, Phàm Minh chìm vào một sự tĩnh lặng trang nghiêm. Trên đỉnh vách đá dựng đứng của Thiên Diệp Phong, gió rít gào qua những khe đá, mang theo cái lạnh thấu xương của Hạ Tam Thiên khi vào tiết đại hàn.
Diệp Trần ngồi xếp bằng trên một tảng đá phẳng hướng về phía Bắc. Dưới ánh trăng mờ đục, cơ thể hắn tựa như một pho tượng cổ xưa, trầm mặc và uy nghiêm. Luồng khí tức của *Nghịch Thiên Hóa Long Quyết* vận chuyển trong huyết quản hắn tạo ra những tiếng "ầm ầm" tựa như sóng vỗ, mỗi một lần hô hấp đều khiến linh khí loãng trong không gian xung quanh rung động theo nhịp điệu riêng biệt.
Tuy nhiên, tâm trí Diệp Trần lúc này không đặt vào việc tu luyện. Hắn đang dồn toàn bộ sự chú ý vào thần thức, tiến sâu vào bên trong khí hải, nơi *Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu* đang lơ lửng.
Khác với vẻ hào quang vạn trượng thường ngày, hạt châu lúc này tỏa ra một thứ ánh sáng xám xịt, lờ mờ như ngọn đèn cạn dầu trước gió. Phía trên mặt châu, hư ảnh của một con hắc quy già nua đang nằm bò, cái cổ rụt lại, đôi mắt vốn dĩ tinh ranh, xảo quyệt giờ đây đục ngầu, tràn đầy mệt mỏi.
"Lão già, ông tỉnh rồi sao?" Diệp Trần khẽ truyền âm bằng thần thức, giọng nói mang theo một chút lo lắng không dễ nhận ra.
Lão Quy từ từ mở mắt, cái miệng rộng ngáp một cái thật dài, nhưng lần này không có tiếng chửi bới oang oang hay những lời mỉa mai quen thuộc. Lão nhìn Diệp Trần, giọng khàn đặc:
"Tiểu tử thối… xem ra buổi tối động phòng hoa chúc của ngươi diễn ra không tệ. Thần sắc hồng nhuận, khí huyết sung mãn, chỉ có điều… thiên phú Nghịch Thiên Cốt này của ngươi đúng là cái máy nghiền linh khí, tiêu hao quá mức kinh người."
Diệp Trần trầm mặc một lát, sau đó trầm giọng nói: "Vết nứt trên linh hồn của ông lại lan rộng rồi. Là vì trận chiến bảo vệ ta trước giới bích lần trước, hay là do việc giúp ta dung hợp máu của Lăng Tuyết Y?"
Lão Quy cười khà khà, một nụ cười có phần khô khốc: "Cả hai. Lão phu vốn là tàn hồn của Thần thú Thái Cổ, bị nhốt trong cái hạt châu chết tiệt này bao nhiêu vạn năm, sớm đã mục nát rồi. Việc giúp ngươi cưỡng ép nghịch chuyển quy tắc của Hạ Tam Thiên để tấn thăng lên Đạp Thiên Cảnh sớm hơn dự tính đã tiêu tốn chút 'vốn liếng' cuối cùng của lão phu."
Diệp Trần siết chặt nắm đấm, ánh mắt rực lửa: "Có cách nào không? Linh thạch, dược liệu, hay linh hồn của những kẻ canh giữ tầng trời? Ta có thể đi săn lùng chúng cho ông."
Lão Quy lắc đầu, chiếc đầu rùa to lớn cử động một cách chậm chạp: "Vô dụng thôi. Những thứ phàm vật ở Hạ Tam Thiên này không bồi bổ nổi cho lão phu. Thứ lão phu cần là *Tiên Hồn Thạch* hoặc *Vạn Năm Uẩn Linh Tủy* ở Thượng Tam Thiên. Bây giờ, bản thể linh hồn của lão phu đã đạt đến giới hạn chịu đựng. Nếu không chìm vào ngủ sâu để tự bế quan phục hồi, chỉ sợ chưa kịp nhìn thấy ngươi dẫm nát tầng trời thứ chín, lão phu đã hóa thành mây khói rồi."
Không gian thần thức rơi vào một sự im lặng kéo dài. Diệp Trần biết rõ, kể từ khi hắn bị đẩy xuống Vạn Trượng Nhai, Lão Quy vừa là người thầy, vừa là người bạn, lại vừa là "bản đồ thư viện" sống đã đưa hắn đi qua biết bao sinh tử. Sự gian xảo và những chiêu thức "hắc ám" của Lão Quy đã không ít lần cứu mạng hắn. Nghĩ đến việc từ nay phải bước tiếp mà không có giọng nói oang oang bên tai, trong lòng Diệp Trần dâng lên một cảm giác trống trải lạ kỳ.
"Sẽ mất bao lâu?" Diệp Trần hỏi.
"Không biết." Lão Quy nhắm mắt lại, cơ thể bắt đầu có dấu hiệu hóa đá, từng lớp vảy hắc ín dần phủ lên hư ảnh. "Có thể là vài năm, cũng có thể là đến khi ngươi bước chân vào Trung Tam Thiên. Tiểu tử, nghe đây, đoạn đường phía trước lão phu không thể nhắc nhở ngươi được nữa. Mộ Dung Gia và đám Chấp Pháp Giả sẽ không để yên cho Phàm Minh đâu."
Lão Quy dừng lại một chút, như thể đang cố gom góp chút sức lực cuối cùng để dặn dò:
"Ngươi có Nghịch Thiên Cốt, nhưng nhớ kỹ, xương cứng thì dễ gãy, linh hoạt mới là đạo trường tồn. *Nghịch Thiên Hóa Long Quyết* không chỉ là rèn luyện sức mạnh, mà là rèn luyện ý chí. Khi nào ngươi cảm thấy nhục thân sắp tan rã dưới áp lực của quy tắc tầng trời, đó chính là lúc ngươi đang gần với chân lý của 'Nghịch' nhất. Đừng sợ chết, kẻ sợ chết không xứng đáng mang trên mình mảnh xương này."
Diệp Trần gật đầu mạnh một cái: "Ta hiểu."
"Còn nữa…" Giọng Lão Quy nhỏ dần, chỉ còn như hơi gió thoảng. "Con bé Lăng Tuyết Y kia… Cửu U Hàn Thể của nó rất đặc biệt. Đừng để nó đơn thuần là hậu phương. Khi băng hỏa giao hòa, đó sẽ là chìa khóa để ngươi mở ra cánh cổng tầng thứ sáu. Và cuối cùng… nếu gặp lại lão già thối tha nào tự xưng là 'Bắc Huyền', nhớ đạp vào mặt hắn một cái hộ lão phu."
Nói xong câu đó, hư ảnh Lão Quy hoàn toàn biến thành một bức tượng đá màu đen huyền bí, trầm mình sâu vào lõi của Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu. Toàn bộ hạt châu cũng thu lại ánh sáng, trở nên bình lặng như một viên đá cuội bình thường nằm trong đan điền của Diệp Trần.
Sợi dây liên kết thần thức bỗng chốc đứt đoạn.
Diệp Trần mở bừng mắt. Trên đỉnh Thiên Diệp Phong, hắn cảm thấy thế giới xung quanh dường như tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Gió vẫn thổi, mây vẫn bay, nhưng cảm giác có một người tiền bối lão luyện luôn canh chừng sau lưng đã biến mất.
Hắn đứng dậy, tay chạm vào vị trí của đan điền, cảm nhận hơi ấm cuối cùng còn sót lại của hạt châu.
"Lão già, ông yên tâm nghỉ ngơi đi." Diệp Trần thì thầm vào khoảng không, ánh mắt hắn bỗng chốc trở nên sắc lạnh và sắc bén như thanh tuyệt thế thần kiếm vừa ra khỏi bao. "Quãng đường còn lại, ta sẽ dùng đôi bàn tay này dẫm nát mọi kẻ thù. Khi ông tỉnh lại, ta hứa với ông, thế giới mà ông thấy sẽ không còn là cái lồng giam tù túng này nữa, mà là đỉnh cao nhất của Cửu Trọng Thiên!"
Hắn quay người, bóng dáng cao lớn cô độc bước đi trên đỉnh núi. Ánh trăng đổ dài trên mặt đất, tạo thành một con đường bạc kéo dài về phía Bắc – nơi giới bích ngăn cách với tầng trời thứ tư đang cuồn cuộn mây đen.
Diệp Trần biết, thời gian của hắn không còn nhiều. Việc Lão Quy ngủ sâu đồng nghĩa với việc hắn mất đi một tấm lá chắn thông tin cực lớn. Những thế lực ở Trung Tam Thiên chắc chắn sẽ không ngồi yên nhìn Hạ Tam Thiên thống nhất dưới trướng Phàm Minh.
Hắn bước đến mép vực, nhìn xuống phía dưới. Những ánh lửa từ doanh trại của Phàm Minh vẫn đang âm ỉ cháy, Sở Cuồng chắc hẳn đang đốc thúc huynh đệ luyện tập, còn Lăng Tuyết Y… có lẽ nàng đang đứng bên cửa sổ chờ hắn quay về.
Sức mạnh Nghịch Thiên Cốt trong cơ thể Diệp Trần bỗng nhiên rộn ràng như cảm nhận được sự cô độc của chủ nhân. Những khúc xương gãy đã được tái tạo vạn lần nay rung lên bần bật, tỏa ra một ý chí chiến đấu sục sôi.
Không còn người chỉ đường, vậy thì hắn sẽ tự mình khai mở một con đường.
Không còn người nhắc nhở nguy hiểm, vậy thì hắn sẽ trở thành nỗi nguy hiểm lớn nhất đối với thiên địa này.
"Chương mới của ta, sẽ do máu của thần linh viết lên!"
Diệp Trần gầm nhẹ một tiếng, thân hình hóa thành một đạo hắc quang, lao thẳng về phía màn đêm cực Bắc, bắt đầu quá trình chuẩn bị cho bước nhảy vọt vĩ đại nhất của đời mình: Một bước đạp nát giới bích, chinh phục Trung Tam Thiên.
Hạ Tam Thiên từ đêm nay, chính thức chỉ còn lại một vị vua duy nhất. Nhưng vị vua ấy cũng hiểu rằng, ngai vàng chân chính của mình nằm ở tầng mây thứ chín kia, nơi kẻ tự xưng là Thiên Đạo đang run rẩy trước bước chân của một người mang Phàm Cốt.
Lão Quy đã nghỉ ngơi, nhưng huyền thoại của Nghịch Thiên Cốt thì chỉ vừa mới thực sự bắt đầu vang dội khắp cõi Cửu Trọng.