Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 166: Lăng Tuyết Y

Cập nhật lúc: 2026-05-13 19:04:11 | Lượt xem: 1

Chương 166: Lăng Tuyết Y – Hoàng Hậu Thế Giới Mới

Ánh bình minh của ngày thứ ba sau khi Phàm Minh thành lập không còn mang cái vẻ héo úa, ảm đạm thường thấy ở Hạ Tam Thiên. Dưới sự cải tạo của Diệp Trần, địa mạch của Thanh Vân Trấn như một con rồng đất được đánh thức sau giấc ngủ ngàn năm, cuồn cuộn phun trào linh khí tinh khiết nhưng không hề mang theo áp lực của thiên đạo. Ánh nắng xuyên qua lớp băng sương huyền ảo do Lăng Tuyết Y tạo ra, tán xạ thành những dải cầu vồng rực rỡ bao phủ lên toàn bộ trấn nhỏ.

Khắp các ngả đường của Phàm Minh, người dân không ai bảo ai đều tự tay treo lên những dải lụa đỏ đơn sơ. Họ không có gấm vóc quý giá của các đại tông môn, không có linh thạch lấp lánh để trang hoàng, nhưng trên khuôn mặt mỗi người phàm ấy là nụ cười chân thành và niềm tôn kính tột độ.

Ở giữa đại sảnh Phàm Minh, Diệp Trần đứng đó, tay chắp sau lưng, ánh mắt nhìn sâu vào khoảng không vô tận. Hôm nay hắn không mặc bộ hắc bào đầy vết máu thường ngày, mà khoác trên mình một thân trường bào thẫm màu, cổ áo thêu chỉ bạc hình rồng uốn lượn – một lễ phục do những thợ may già nhất trong trấn thức trắng đêm để khâu tặng.

"Thằng nhóc, có vẻ ngươi cũng biết lo lắng nhỉ?" Lão Quy hiện hình, cái mai rùa đen bóng loáng hiếm khi được lau chùi sạch sẽ, trên đầu còn quấn một dải duy băng đỏ trông cực kỳ lệch tông.

Diệp Trần khẽ cười, bàn tay vân vê một mảnh băng tinh nhỏ trong lòng bàn tay: "Ta từng đối mặt với vạn quân, từng bị đâm xuyên tim mà không hề chớp mắt. Nhưng hôm nay, trong lồng ngực này dường như có gì đó không yên."

"Đó là lòng người, là vướng bận hồng trần." Lão Quy thở dài, nhưng trong mắt lại có chút ý vị nhẹ nhõm: "Kẻ tu Nghịch Thiên Quyết như ngươi, gân xương gãy vụn càng mạnh, nhưng trái tim lại dễ bị tổn thương nhất. Tuy nhiên, nếu không có cái tâm này, ngươi cũng chỉ là một khối đá vụn nát trong mắt Thiên Đạo mà thôi."

Bỗng nhiên, một luồng hàn khí thanh khiết từ hậu sảnh lan tỏa. Một bóng hình từ từ bước ra, khiến toàn bộ không gian như ngưng đọng lại.

Lăng Tuyết Y.

Nàng không còn mặc bộ băng phục xanh lạnh lùng của Băng Tuyết Tiên Cung. Nàng mặc một bộ hỉ phục màu đỏ thắm rực rỡ, nhưng kỳ lạ thay, sắc đỏ ấy lại không làm lu mờ đi khí chất thanh cao, thoát tục của nàng. Ngược lại, nó khiến vẻ lạnh lùng như băng sơn ấy tan chảy, thay vào đó là sự dịu dàng nhu tình khiến vạn vật phải si mê. Trên trán nàng, đóa hoa băng cửu u tỏa ra ánh sáng xanh lam huyền ảo, ẩn hiện dưới lớp khăn trùm đầu mỏng như cánh ve.

Sở Cuồng đứng bên cạnh cửa, bình thường là một gã to xác thô lỗ, giờ đây cũng phải nín thở, miệng lầm bầm: "Đẹp… thực sự là quá đẹp. Chỉ có huynh trưởng mới xứng đáng với nữ thần như vậy."

Diệp Trần sững sờ trong giây lát. Hắn bước tới, đưa bàn tay đầy những vết chai sạn và sẹo lồi ra. Lăng Tuyết Y khẽ đặt bàn tay ngọc ngà, lạnh như băng nhưng đang run rẩy nhẹ nhàng vào lòng bàn tay hắn.

"Nghĩ kỹ chưa?" Diệp Trần khẽ hỏi, giọng nói trầm thấp nhưng đầy kiên định. "Đi theo ta, nàng sẽ không còn là Thánh nữ của Tiên Cung, không còn sự che chở của luật lệ. Nàng sẽ là kẻ thù của Cửu Trọng Thiên, là người đi cùng một kẻ 'phàm cốt' đang tìm cách dẫm nát trời xanh này."

Lăng Tuyết Y ngước đôi mắt trong vắt nhìn hắn, một nụ cười nhẹ – nụ cười đầu tiên kể từ khi nàng rời khỏi Thượng Tam Thiên – nở trên môi: "Tuyết Y từ lâu đã không còn là Thánh nữ. Kẻ đi cùng ngươi đến tận cùng thế giới, chỉ có người phụ nữ tên Tuyết Y mà thôi. Trần, nếu ngươi đạp phá trời xanh, ta sẽ là tuyết trắng phủ lên con đường ngươi đi."

"Tốt!" Diệp Trần nắm chặt lấy tay nàng, kéo nàng bước ra khỏi đại sảnh.

Phía ngoài, vạn dân Phàm Minh đồng loạt quỳ rạp. Không phải quỳ vì sợ hãi uy áp, mà quỳ vì sự sùng bái dành cho vị minh chủ đã cho họ tư cách làm người.

Lão Mã – người đứng đầu các phàm nhân trong trấn, run rẩy bưng ra một khay rượu giản đơn: "Minh chủ, đây là rượu gạo của chúng dân tự ủ. Không có linh lực, không phải tiên tửu, chỉ mong Minh chủ và Minh hậu trăm năm hòa hợp."

Diệp Trần cầm lấy chén rượu, ngửa cổ uống cạn một hơi, rồi dõng dạc nói: "Ta – Diệp Trần, hôm nay trước mặt chúng dân Phàm Minh, lấy Thanh Vân Trấn làm lễ đài, lấy vạn dặm sơn hà làm minh chứng. Lăng Tuyết Y từ nay chính là Hoàng hậu của thế giới mới này. Ai đụng đến nàng, chính là kẻ thù không đội trời chung với Diệp Trần ta!"

Sở Cuồng bên cạnh cũng hét lớn: "Cung chúc Minh chủ! Cung chúc Hoàng hậu!"

Tiếng hò reo vang dội tầng mây, đánh tan cả những lớp sương mù che phủ phía chân trời. Một đám cưới không có linh hoa rải đường, không có tiên hạc nhảy múa, chỉ có những bàn tay thô ráp đập vào nhau và những ánh mắt rực lửa hy vọng.

Đêm đó, trên đỉnh tường thành của Phàm Minh, Diệp Trần và Lăng Tuyết Y ngồi tựa vào nhau. Gió đêm lồng lộng thổi qua vạt áo đỏ thắm của cả hai.

"Ngươi thật sự muốn biến nơi này thành đối trọng với Cửu Trọng Thiên sao?" Lăng Tuyết Y khẽ tựa đầu vào vai hắn, hỏi nhỏ.

Diệp Trần nhìn lên tầng không gian mờ mịt phía trên – nơi tầng trời thứ tư đang ẩn hiện những lôi đình đáng sợ: "Họ coi phàm nhân là cỏ rác, coi chúng ta là đan dược để nuôi dưỡng sự bất tử của họ. Ta muốn tạo ra một thế giới mà ở đó, 'Phàm Cốt' không phải là lời nguyền, mà là một vinh dự. Nàng sẽ cùng ta chứng kiến ngày đó chứ?"

Lăng Tuyết Y không trả lời bằng lời nói, nàng chỉ đan chặt mười ngón tay vào tay hắn. Sức mạnh hàn băng từ người nàng và nhiệt lượng nóng hổi từ dòng máu Nghịch Thiên Cốt của hắn hòa quyện, tạo nên một sự cân bằng hoàn mỹ giữa đêm đen.

Hòa bình này thật ngắn ngủi, Diệp Trần hiểu rõ điều đó. Phía sau sự hân hoan của người dân, hắn đã cảm nhận được những ánh mắt lạnh lẽo từ thượng tầng đang hướng về nơi này. Nhưng tối nay, hắn không còn là một kẻ cô độc trên con đường tu tiên đầy máu. Hắn có một vương quốc cần bảo vệ, có những huynh đệ sẵn sàng hy sinh, và có một "Hoàng hậu" đang nắm giữ linh hồn hắn.

Hắn khẽ siết lấy vai Lăng Tuyết Y, ánh mắt hướng về phía Bắc. Trận chiến thật sự giờ đây mới chính thức bắt đầu. Phàm Minh đã lập, Hoàng hậu đã phong, bước tiếp theo của hắn… chính là dẫm nát giới bích tầng thứ tư.

Dưới ánh trăng rằm, hai bóng đỏ hòa làm một, sừng sững và kiên định như một tượng đài bất tử giữa lòng Hạ Tam Thiên đang trỗi dậy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8