Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 165: Xây Dựng Lại Thanh Vân Trấn**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 19:03:43 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 165: XÂY DỰNG LẠI THANH VÂN TRẤN**

Gió bấc rít gào qua những khe đá nứt nẻ, mang theo mùi tử khí nhàn nhạt và tro tàn của một thời oanh liệt đã xa.

Thanh Vân Trấn.

Nơi đây từng là một cổ trấn phồn hoa bậc nhất vùng biên thùy của Hạ Tam Thiên, nơi khởi đầu của giấc mộng tu tiên cho biết bao thiếu niên. Nhưng giờ đây, trước mắt Diệp Trần, nó chỉ còn là một nghĩa địa khổng lồ của gạch vụn và ký ức. Những dãy nhà san sát trước kia nay chỉ còn là những bức tường loang lổ vết cháy đen kịt. Phố xá vốn tấp nập nay bị cỏ dại và xác rêu bao phủ, tĩnh mịch đến đáng sợ.

Diệp Trần dừng bước trước cổng trấn đã gãy đổ một nửa. Chữ "Thanh Vân" trên tấm biển gỗ mục nát chỉ còn lại một nét "Thanh" mờ nhạt, trông giống như một vết sẹo dài trên mặt một lão nhân sắp đất xa trời.

Hắn khẽ khép mắt, hơi thở ra mang theo làn sương trắng mờ. Ngày đó, hắn bị sỉ nhục, bị phế bỏ, bị đẩy xuống vực sâu vạn trượng cũng chính tại nơi này. Khi ấy, hắn là một kẻ mang "Phàm Cốt" bị cả gia tộc và vị hôn thê ruồng bỏ như rác rưởi.

"Trần huynh, nơi này… chính là nhà của huynh sao?"

Sở Cuồng đứng bên cạnh, vác trên vai thanh lôi quyền nặng nề, giọng nói ồm ồm phá tan sự tĩnh mịch. Gã nhìn quanh, trong mắt lộ ra một tia xót xa của kẻ thô kệch. So với những chiến trường máu lửa mà họ vừa đi qua, sự điêu tàn của một trấn nhỏ hẻo lánh thế này dường như còn gợi lên sự thê lương hơn cả.

Lăng Tuyết Y không nói gì, tà áo trắng tinh khiết của nàng không nhuốm chút bụi trần. Nàng nhẹ nhàng tiến lên một bước, bàn tay thon dài đưa ra cảm nhận linh khí mỏng manh đến mức đáng thương của vùng đất này.

"Linh mạch đã bị đánh nát." Giọng nàng lạnh lùng như sương giá, nhưng ẩn chứa sự căm phẫn kín đáo. "Hẳn là tay sai của Mộ Dung Gia sau khi đuổi tận giết tuyệt đã dùng thủ pháp tàn độc để rút cạn linh căn của trấn này, biến nơi đây thành một tử địa, không cho ai có cơ hội trỗi dậy nữa."

"Mẹ kiếp cái lũ tạp chủng ấy!" Sở Cuồng nhổ toẹt một bãi nước miếng, đôi mắt đỏ ngầu. "Thắng không được thì diệt tộc, phá địa mạch. Đây mà là cái gọi là Tiên đạo danh môn sao?"

Trong thức hải của Diệp Trần, tiếng cười khẩy của Lão Quy vang lên:
"Tiên đạo cái quái gì? Chúng là thực dân của Thiên Đạo. Bất cứ nơi nào có khả năng sinh ra một kẻ Nghịch Thiên, chúng đều sẽ biến nơi đó thành sa mạc. Tiểu tử, nơi này đã hỏng hoàn toàn rồi, ngươi định cứu vãn nó thật sao?"

Diệp Trần không đáp lời Lão Quy. Hắn tiến vào bên trong, mỗi bước chân đều vang lên tiếng lạo xạo của gạch vỡ. Hắn đi về phía phủ đệ Diệp Gia – nơi từng là nhà, cũng là nơi hắn nhận lấy nỗi nhục thấu xương.

Trước đống đổ nát của đại sảnh, có mấy bóng người gầy gò, hốc hác đang bới móc đống tro tàn để tìm kiếm chút thức ăn còn sót lại. Thấy có người lạ tới, họ giật mình run rẩy, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh hãi và tuyệt vọng của những kẻ bị đời vùi dập đến tận cùng.

Một lão nhân run rẩy ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ đục nhìn chằm chằm vào bóng dáng thanh niên đang đứng giữa nắng chiều. Lão dụi mắt, rồi lại dụi mắt, đôi môi tím tái mấp máy:

"Ngươi… Diệp… Diệp Trần thiếu chủ?"

Diệp Trần khựng lại. Đó là lão bộc từng quản lý chuồng ngựa của Diệp Gia, người duy nhất năm xưa từng lén đem cho hắn một bình rượu ấm khi hắn bị phạt quỳ trong mưa tuyết.

"Lão Mã, là ta." Diệp Trần giọng khàn khàn.

"Bộp" một tiếng, chiếc bát mẻ trên tay lão nhân rơi xuống đất, vỡ tan. Lão quỳ sụp xuống, nức nở không ra tiếng: "Thiếu chủ… người thực sự đã trở về… Diệp Gia không còn nữa… Thanh Vân Trấn không còn nữa…"

Diệp Trần tiến lại gần, đỡ lão nhân đứng dậy. Một luồng lực lượng ấm áp từ bàn tay hắn truyền vào cơ thể gầy yếu của lão Mã, giúp lão bình ổn lại nhịp tim đang loạn nhịp.

"Sẽ có lại thôi." Diệp Trần nhìn lên bầu trời tầng thứ nhất nhạt nhòa, ánh mắt kiên định đến cực đoan. "Những gì chúng đã lấy đi, ta sẽ khiến chúng phải trả lại gấp vạn lần. Hôm nay ta trở về không phải để tế bái, mà để… kiến thiết."

"Kiến thiết?" Sở Cuồng hào hứng cười lớn, vỗ mạnh vào ngực. "Nói đi, chúng ta bắt đầu từ đâu?"

Diệp Trần chỉ tay về phía mạch núi bao quanh trấn: "Sở huynh, dùng lực lượng Lôi Thể của huynh, đập tan dãy Thanh Long Sơn phía sau kia. Ta cần đá núi tinh khiết nhất."

"Tuyết Y, dùng Hàn Thể của nàng phong tỏa tứ phía không cho khí uế tràn vào, đồng thời giúp ta tinh lọc nguồn nước dưới đáy giếng cổ."

Lăng Tuyết Y khẽ gật đầu, thân ảnh nhẹ nhàng bay lên không trung như một tiên nữ giáng trần. Một luồng hàn khí tinh thuần tỏa ra, bao phủ lấy toàn bộ trấn nhỏ, khiến bầu không khí đang oi nồng vì mùi hôi thối bỗng chốc trở nên thanh khiết, trong lành.

"Cần ta giúp gì không tiểu tử?" Lão Quy lười biếng lên tiếng.

"Lão Quy, ông hiểu biết về địa mạch Thái Cổ. Hãy cho ta biết vị trí điểm chốt của linh mạch đã bị đánh gãy. Ta không cần linh khí của tầng này, ta muốn dùng Nghịch Mệnh Châu để kéo linh khí từ hạ tầng giới dẫn thẳng vào đây!"

Lão Quy nghe xong, giật nẩy mình trong Nghịch Mệnh Châu: "Ngươi điên rồi! Ngươi định làm 'Linh khí đảo lưu'? Đó là hành vi cướp đoạt lực lượng của giới diện, Thiên Đạo sẽ chú ý đấy!"

"Chúng ta không phải vốn đã là kẻ thù của Thiên Đạo rồi sao?" Diệp Trần lạnh lùng đáp. "Trời không cho, ta cướp. Đất không dưỡng, ta tự bồi."

Lão Quy im lặng một chút rồi cười quái đản: "Hắc hắc, khẩu khí khá đấy! Được, hướng Đông Nam ba trăm trượng, dưới gốc cây liễu đã chết héo kia, đó là linh nhãn."

Diệp Trần sải bước tới vị trí đó. Hắn không dùng pháp bảo, không dùng binh khí. Hắn giơ nắm đấm lên, gân mạch trên cánh tay như rồng bò lổm ngổm, tỏa ra ánh sáng đen bóng của Nghịch Thiên Cốt.

"Băng!"

Một quyền đấm xuống, mặt đất rung chuyển dữ dội. Một hố sâu khổng lồ xuất hiện, phún xuất ra những luồng hắc khí uế tạp do linh mạch bị hỏng tạo ra. Diệp Trần thò tay vào trong hố, xương cốt kêu rắc rắc như tiếng sấm nổ liên hồi. Hắn dùng sức mạnh nhục thân thuần túy, bới tung những lớp đá ngầm, tìm kiếm tàn tích của mạch cốt trái đất.

Phía xa, tiếng nổ vang trời phát ra từ Thanh Long Sơn. Sở Cuồng mỗi quyền tung ra đều khiến một góc núi sụp đổ. Gã vác những khối đại thạch nặng hàng vạn cân bay về phía trấn như chim đại bàng sải cánh.

Những phàm nhân còn sống sót chứng kiến cảnh tượng này đều ngây dại. Đây là sức mạnh của thần linh sao? Không, họ nhận ra Diệp Trần, nhận ra người đồng đội của hắn. Đây là sức mạnh của con người, của sự nỗ lực vượt qua định mệnh.

Diệp Trần mồ hôi nhễ nhại, nhưng đôi mắt ngày càng sáng. Hắn lôi từ trong ngực ra Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu. Viên châu tỏa ra hào quang u ám, điên cuồng hấp thụ hắc khí, đồng thời từ trong tủy xương của Diệp Trần, một luồng máu vàng kim hòa lẫn ánh đen tuôn ra, rót thẳng vào linh nhãn của mặt đất.

"Bằng Phàm Cốt của ta, tái tạo địa hạch! Bằng nghịch mệnh của ta, đổi dời càn khôn!"

Hắn gầm lên một tiếng, chân đạp mạnh xuống đất. Bước chân này mang theo ý chí "Nhất Bộ Đạp Phá", nhưng không phải để phá hủy, mà là để định hình. Một vòng sóng xung kích vàng đen lan tỏa, đi tới đâu, cỏ dại khô héo đều hóa thành tro, từ lòng đất trồi lên những mầm xanh mơn mởn đầy sức sống.

Sở Cuồng thả những khối đá núi xuống, xếp thành một vòng tròn hoàn mỹ bao quanh trấn. Lăng Tuyết Y hạ xuống, nàng phất tay, một trận pháp đóng băng khổng lồ bảo vệ lớp tường thành đá này, biến nó trở nên cứng hơn cả kim cương.

Dưới sự nỗ lực của ba người, trong vòng một đêm, diện mạo của Thanh Vân Trấn đã thay đổi hoàn toàn. Những căn nhà đổ nát biến mất, thay vào đó là những công trình bằng đá sừng sững, mang theo khí thế hào hùng.

Giữa trấn, phủ đệ Diệp Gia không được xây lại theo kiểu cũ. Diệp Trần dựng lên một đại sảnh rộng lớn, phía trên cổng khắc hai chữ to tướng, rồng bay phượng múa, thấm đẫm sát khí và sự ngạo nghễ:

**"PHÀM MINH"**

"Trần Phàm thiếu chủ… không, Minh chủ!" Lão Mã và những phàm nhân còn lại đồng loạt quỳ xuống. Họ không còn thấy sợ hãi nữa, trong mắt họ giờ đây là ngọn lửa hy vọng cháy rực rỡ nhất sau bao năm đen tối.

Diệp Trần đứng trên bậc thềm đá cao nhất, nhìn xuống đám đông ít ỏi nhưng đang lớn mạnh dần về khí thế.

"Từ nay về sau, Thanh Vân Trấn không còn phụ thuộc vào bất cứ tông môn nào ở tầng thứ nhất này cả. Nơi đây là Phàm Minh. Ai sinh ra không có Tiên Cốt, ai bị thế gian ruồng bỏ, ai muốn nghịch thiên mà sống, nơi này sẽ là nhà của các ngươi!"

Tiếng nói của hắn có sức xuyên thấu kỳ lạ, vang xa vạn dặm, rung động cả giới diện Hạ Tam Thiên.

Lão Quy hiện hình thành một cái bóng rùa đen nhỏ xíu đậu trên vai Diệp Trần, tặc lưỡi: "Làm rùm beng thế này, sợ là sớm mai bọn 'Chấp Pháp Giả' của Thiên Đạo sẽ tìm đến đấy."

Diệp Trần nắm chặt tay, tiếng xương gãy tái tạo lại râm ran trong cơ thể, sức mạnh của hắn lại tăng thêm một bậc sau quá trình cải tạo địa mạch.

"Đến thì đã sao? Ta vừa vặn cần một chút máu của Tiên nhân để tế cờ cho Phàm Minh khởi nghĩa."

Hắn nhìn về hướng Bắc, nơi có Giới Bích ngăn cách với tầng thứ tư.

Thanh Vân Trấn, nơi hắn từng bị đạp xuống bùn nhơ, giờ đây đã trở thành chiếc đinh thép đóng chặt vào bàn cờ của Thiên Đạo. Một bước chân hắn đạp ra, không chỉ là sự phá hủy, mà là bắt đầu cho một trật tự mới.

Gió vẫn thổi, nhưng không còn là gió bấc lạnh lẽo, mà là cơn gió của một cuộc đại cách mạng sắp bùng nổ khắp Cửu Trọng Thiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8