Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 164: Sự Trở Về Của Những Người Phàm**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 19:03:06 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 164: SỰ TRỞ VỀ CỦA NHỮNG NGƯỜI PHÀM**

Gió lạnh từ đỉnh Tuyết Sơn thổi qua khe núi hoang tàn, mang theo mùi nồng đậm của máu và bụi đá chưa kịp lắng xuống. Ánh hoàng hôn đỏ sẫm như một vết thương chưa lành dán trên bầu trời Đệ Tam Trọng Thiên. Trên đống đổ nát của một đế quốc vừa sụp đổ, sự im lặng bao trùm lên vạn vật, một sự im lặng chết chóc nhưng cũng đầy rẫy sự hồi sinh.

Lăng Tuyết Y quỳ trên nền tuyết lạnh giá, đôi bàn tay ngọc ngà vốn quen thuộc với việc điều khiển hàn khí băng giá giờ đây lại run rẩy ôm chặt lấy thân hình gầy guộc của Diệp Trần. Nàng không màng đến những vết thương chi chít trên người mình, đôi mắt vốn lạnh lùng như băng sơn ngàn năm lúc này chỉ còn lại sự thê lương tột độ.

Mái tóc của Diệp Trần… vốn dĩ đen nhánh như đêm trường, giờ đây đã bạc trắng hoàn toàn, rũ xuống vai hắn như những sợi sương giá lạnh lẽo. Khuôn mặt hắn tái nhợt, không còn một giọt máu, hơi thở yếu ớt đến mức nếu không ghé sát tai vào lồng ngực, nàng sẽ tưởng rằng hắn đã hóa thành một tảng đá vô tri.

Hắn đã đánh đổi tất cả. Để cứu lấy linh hồn của nàng khỏi băng giá, để mang Sở Cuồng trở về từ cõi chết, Diệp Trần đã dùng chính "Nghịch Thiên Huyết" trong tim mình để tưới đẫm vào sinh mệnh của huynh đệ. Tu vi vừa mới đột phá đến Hoán Huyết Cảnh của hắn đã gần như tiêu tán sạch sành sanh, để lại một cơ thể rỗng tuếch và tàn tạ.

"Trần huynh… Trần huynh, ngươi tỉnh lại đi!"

Sở Cuồng quỳ bên cạnh, tiếng gầm gừ nghẹn ngào trong cổ họng như một con dã thú bị thương. Sau khi hấp thụ giọt máu nghịch thiên của Diệp Trần, nhục thân của gã đã trải qua một sự lột xác kinh hoàng. Lớp da đồng thau cũ kỹ đã rụng đi, thay vào đó là một tầng cơ bắp chằng chịt, dẻo dai và tỏa ra một loại hào quang thâm trầm, mạnh mẽ chưa từng thấy. Nhưng Sở Cuồng lúc này chẳng hề quan tâm đến sức mạnh mới ấy. Gã giơ đôi bàn tay thô ráp, muốn chạm vào Diệp Trần nhưng lại sợ sức lực quá lớn của mình sẽ làm nát bấy cái cơ thể mỏng manh kia.

"Tất cả là tại ta… Tại cái mạng già này của ta…" Sở Cuồng nấc lên, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt cương nghị.

"Im lặng đi, Sở Cuồng." Giọng nói của Lão Quy từ trong Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu vang lên, mang theo một sự mệt mỏi hiếm thấy. "Thằng nhóc này… nó đã chọn con đường này từ lúc nó quyết định bước ra khỏi Thanh Vân Trấn. Nó không cứu ngươi vì nó cần ngươi chiến đấu, nó cứu ngươi vì ngươi là huynh đệ duy nhất của nó."

Lăng Tuyết Y ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ cầu khẩn: "Tiền bối, người có cách nào cứu huynh ấy không? Tu vi của huynh ấy đã mất hết, nghịch cốt bị tổn hại nghiêm trọng, nếu cứ thế này…"

Lão Quy thở dài, một luồng ánh sáng xanh mờ ảo từ viên châu bay ra, bao phủ lấy cơ thể Diệp Trần như một cái kén tằm.

"Tu vi? Linh khí của cái Cửu Trọng Thiên thối nát này đối với nó giờ chỉ là gông xiềng. Nó đi theo con đường 'Phàm Cốt Nghịch Tiên', mỗi lần gãy gập là một lần tái sinh. Máu tan thì cốt cứng, linh tán thì thức thức tỉnh. Các ngươi nhìn xem, dù hơi thở hắn yếu ớt, nhưng xương cốt của hắn đang làm gì?"

Theo lời Lão Quy, Lăng Tuyết Y và Sở Cuồng nín thở quan sát. Từ bên trong lồng ngực và tứ chi của Diệp Trần, những tiếng động cực nhỏ, trầm đục như tiếng sấm đêm đông vang lên. *Rắc… Rắc…*

Đó là tiếng xương cốt đang tự vỡ ra và đúc lại. Những mảnh Phàm Cốt vốn đã bị tàn phá nay lại hấp thụ những tia nghịch khí còn sót lại trong không gian, đen nhánh hơn, đặc quánh hơn. Dù bên ngoài Diệp Trần như một ngọn đèn trước gió, nhưng bên trong cốt tủy của hắn, một ngọn lửa đen ngòm đang âm thầm cháy âm ỉ.

Trong khi Diệp Trần đang nằm giữa ranh giới sinh tử, thì tin tức về trận chiến tại Tuyết Sơn đã như một cơn lốc quét sạch qua toàn bộ Đệ Tam Trọng Thiên và bắt đầu lan đến cả những tầng trời thượng tầng.

Một thiếu niên mang "Phàm Cốt" đã đánh nát trật tự của Tiên Cung, gỡ bỏ phong ấn cho một đại cao thủ luyện thể, và thậm chí làm sụp đổ cả ý chí của những Thiên Đạo Chấp Pháp Giả vốn vẫn kiêu ngạo tự xưng là thần linh.

Ở dưới chân núi, hàng vạn tán tu vốn dĩ đến đây để xem náo nhiệt hoặc bị cưỡng bức phục dịch cho các tông môn, giờ đây đang đứng ngơ ngẩn. Họ nhìn lên đỉnh núi tuyết xa xăm, nơi một màu trắng của tóc và một màu đen của ý chí đang ngự trị.

"Các ngươi có nghe thấy không?" Một lão già tu sĩ thấp kém, quanh năm chỉ biết cúi đầu trước các đệ tử Tiên môn, run rẩy nói. "Hắn nói… phàm nhân cũng có thể nghịch thiên. Hắn vốn không có Tiên Cốt, nhưng hắn lại làm được thứ mà những kẻ mang Tiên Cốt kia phải quỳ xuống run sợ."

"Diệp Trần… tên của hắn là Diệp Trần!" Một thanh niên tán tu nắm chặt nắm đấm, vết thương trên vai do một đệ tử chính thống đánh roi vẫn còn rướm máu. "Chúng ta không phải là cỏ rác… chúng ta không phải là linh dược để họ nuôi nhốt!"

Sự phục tùng bấy lâu nay bỗng chốc rạn nứt. Cái chết của những trưởng lão Tiên Cung như một minh chứng cho thấy: "Tiên" không phải là bất diệt. Nếu một gã Phàm Cốt có thể bước qua Giới Bích để đến đây giết thần diệt quỷ, thì tại sao họ lại phải sống chui rủi như chuột nhắt dưới rãnh mương?

Không ai bảo ai, hàng ngàn, hàng vạn tán tu bắt đầu quỳ xuống hướng về phía đỉnh Tuyết Sơn. Không phải quỳ lạy thần linh, mà là quỳ trước một cái đích đến mới của cuộc đời. Một giáo phái không tên, một niềm tin không hình hài bắt đầu nhen nhóm: Sự trở về của những người phàm.

Ba ngày sau, trong một hang động ẩn khuất bên sườn núi được bao phủ bởi những đại trận do Lăng Tuyết Y đích thân bố trí.

Sở Cuồng ngồi ở cửa hang như một pho tượng đá, thanh trọng kiếm đeo sau lưng dường như đã trở thành một phần của cơ thể gã. Ánh mắt gã sắc lẹm, bất kỳ một chuyển động nhỏ nào của gió hay cỏ cũng khiến gã tỏa ra một luồng sát khí đặc quánh khiến loài thú dữ trong vòng mười dặm phải kinh hồn bạt vía.

Phía bên trong hang, Diệp Trần cuối cùng cũng mở mắt.

Điều đầu tiên hắn cảm thấy không phải là nỗi đau, mà là một sự tĩnh lặng đến lạ kỳ. Hắn không còn cảm nhận được bất kỳ một tia linh khí nào của trời đất di chuyển trong kinh mạch. Khí hải của hắn trống rỗng như một bãi hoang sau cơn đại hỏa hoạn. Đan điền vốn dĩ là nơi tích tụ sức mạnh, giờ đây phẳng lặng như mặt hồ đóng băng.

Hắn cười khổ một tiếng, muốn ngồi dậy nhưng toàn thân phát ra tiếng kêu răng rắc của xương cốt khô héo.

"Tỉnh rồi?" Giọng nói của Lăng Tuyết Y mang theo sự nức nở xen lẫn vui mừng. Nàng lập tức đỡ lấy hắn, đưa một chén nước linh tuyền đến tận môi.

Diệp Trần nhấp một ngụm, cảm giác mát lạnh tan vào cổ họng, nhưng ngay lập tức, toàn bộ tinh hoa trong linh tuyền đều bị bộ xương cốt đen nhánh của hắn hút sạch, không để lại một chút nào cho máu huyết hay nội tạng.

"Mất hết rồi phải không?" Diệp Trần khàn giọng hỏi, nhìn vào bàn tay gầy trơ xương của mình.

Lăng Tuyết Y cắn môi, không nỡ nói thật.

Nhưng Lão Quy đã vang lên giọng chế giễu như thường lệ: "Mất hết? Nhóc con, ngươi đang sở hữu thứ mà cả vạn năm qua chưa ai đạt được đấy. Tu vi linh khí là ngoại lực, nó giống như lớp quần áo khoác lên người. Giờ ngươi cởi hết áo quần ra, chỉ còn lại khung xương trần trụi của một con rồng Thái Cổ. Ngươi cảm nhận kỹ đi, bên trong tủy xương của ngươi đang có cái gì?"

Diệp Trần nhắm mắt lại, ý thức lặn sâu vào bên trong cơ thể. Hắn sững sờ.

Bình thường, người tu hành nhìn thấy kinh mạch rực rỡ, nhưng giờ đây, hắn chỉ thấy 206 mảnh xương của mình đang tỏa ra một loại hào quang thâm trầm, huyền bí như những khối tinh thạch hắc ám nhất thế gian. Giữa những đốt xương ấy không phải là linh khí, mà là một loại lực lượng nặng nề, cuồng bạo nhưng vô cùng thuần khiết.

Đây chính là "Nghịch Lực" — thứ sức mạnh không thuộc về thiên địa này, thứ sức mạnh được sinh ra từ chính ý chí phá vỡ quy luật của hắn.

Hắn thử siết chặt nắm tay. Không có bất kỳ ba động linh khí nào, nhưng không gian quanh nắm tay hắn lại bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt li ti.

"Đây là…" Diệp Trần kinh ngạc.

"Là Đạp Thiên Cảnh bước đầu tiên — Cốt Chi Bản Nguyên." Lão Quy đắc ý giải thích. "Kẻ thù nhìn ngươi, chỉ thấy một phàm nhân tóc bạc, không tu vi. Nhưng chỉ cần ngươi bước ra một bước, xương cốt của ngươi sẽ tạo ra chấn động trực tiếp phá hủy quy tắc của chúng. Tiên nhân dùng Pháp, ngươi dùng Cốt. Chúng dùng Thiên Đạo, ngươi dùng Nhục Thân!"

Diệp Trần nhìn ra cửa hang, nơi bóng dáng vạm vỡ của Sở Cuồng đang canh giữ. Hắn cảm nhận được máu huyết của Sở Cuồng đang chảy, trong đó có một phần hơi thở của chính mình.

"Lôi Quyền…" Diệp Trần khẽ gọi.

Sở Cuồng giật mình, xoay người lao vào trong hang, thấy Diệp Trần đã tỉnh, gã không kìm được mà lao đến quỳ sụp xuống: "Trần huynh! Ngươi rốt cuộc cũng tỉnh! Nếu ngươi có chuyện gì, ta sẽ đập nát cái Tuyết Sơn này để chôn cùng!"

"Đứng lên đi, Sở huynh." Diệp Trần nhẹ nhàng đặt tay lên vai gã. Một luồng lực lượng nặng nề từ bàn tay Diệp Trần truyền qua khiến Sở Cuồng dù đã đột phá nhục thân cũng cảm thấy đôi vai mình như gánh cả một đại sơn, chân hơi khuỵu xuống.

Sở Cuồng trợn tròn mắt: "Ngươi… tu vi của ngươi không mất?"

Diệp Trần lắc đầu, nhìn ra bầu trời xa xăm, ánh mắt đầy thâm trầm: "Nó không mất, nó chỉ là đã biến thành một thứ khác. Lôi Quyền, Tuyết Y, thế giới này đã bắt đầu thay đổi rồi. Những kẻ ở tầng trời thứ tư, thứ năm… chắc chắn sẽ không để chúng ta yên ổn."

Lăng Tuyết Y khẽ gật đầu, khuôn mặt nàng lấy lại vẻ kiêu sa lạnh lùng vốn có, nhưng ánh mắt dành cho Diệp Trần vẫn đầy dịu dàng: "Chúng đã hành động. Băng Tuyết Tiên Cung đã sụp đổ một nửa, nhưng gia tộc đứng sau cuộc hôn hôn nhân của ta — Vạn Kiếm Các ở Đệ Lục Trọng Thiên đã cử người xuống. Họ coi việc ngươi phá hỏng hôn lễ là sự sỉ nhục đối với dòng máu quý tộc."

Diệp Trần khẽ cười, nụ cười mang theo sự ngông cuồng vô tận. Hắn chống tay đứng dậy, dù bước chân ban đầu còn hơi lảo đảo, nhưng mỗi khi bàn chân hắn chạm xuống mặt đất, cả hang động lại khẽ rung lên như thể mặt đất đang phủ phục dưới chân hắn.

Mái tóc bạc trắng của hắn bay lất phất trong gió luồn qua khe đá, trông hắn lúc này không giống một thiếu niên mười tám tuổi, mà giống một vị chiến thần vừa từ vực thẳm vạn cổ đi ra.

"Quý tộc? Tiên cốt? Thiên mệnh?"

Diệp Trần bước ra khỏi hang, nhìn xuống dưới thung lũng, nơi hàng vạn ánh lửa của các tán tu đang bập bùng.

"Họ gọi chúng ta là những người phàm. Vậy thì hôm nay, hãy để cho họ biết rằng, những người phàm một khi đã biết phản kháng, thì ngay cả chín tầng trời cũng phải vỡ tan."

Diệp Trần nhìn lên trời cao, nơi mây đen đang kéo đến báo hiệu một trận bão mới lớn hơn. Hắn không còn kiếm, không còn pháp thuật, không còn linh khí. Hắn chỉ còn lại một bộ xương gãy đi vạn lần lại càng cứng cáp bấy nhiêu.

"Sở Cuồng, truyền lệnh xuống cho toàn bộ tán tu đang tụ tập dưới chân núi. Ai muốn nghịch thiên, theo ta đi lên phía bắc."

Sở Cuồng nắm chặt cán kiếm, gân xanh nổi đầy trên cánh tay, hào sảng cười vang: "Đến đâu, Trần huynh?"

Diệp Trần bước thêm một bước, tiếng nổ từ tủy xương vang lên như sấm sét:

"Tới Giới Bích tầng thứ tư. Ta muốn đạp nát cái cổng trời đó, để tất cả phàm nhân dưới gầm trời này đều có thể nhìn thấy, phía sau bóng tối của Tiên giới, thực chất chỉ là một đám sâu mọt đang run sợ!"

Lăng Tuyết Y đứng bên cạnh hắn, vạt áo tuyết trắng bay lượn. Nàng biết, kể từ giây phút này, danh hiệu "Thánh nữ" đã không còn ý nghĩa gì nữa. Nàng chỉ là người phụ nữ đi cùng kẻ nghịch mệnh này, chứng kiến hắn dùng đôi bàn chân trần mà đạp nát chín tầng trời cao.

Mặt trời hoàn toàn lặn xuống, nhưng dưới chân Tuyết Sơn, vạn đốm lửa bùng cháy dữ dội. Đó là lửa của hận thù, lửa của hy vọng, và là ngọn lửa của sự trở về từ những con người phàm trần đã bị lãng quên quá lâu.

Tiếng bước chân của Diệp Trần vang vọng vào lòng đất. Mỗi một bước chân, xương cốt lại rèn thêm một lớp ánh kim đen bóng.

Một cuộc hành trình mới bắt đầu, không có hào quang thần thánh, chỉ có máu của những kẻ dũng cảm và ý chí không bao giờ cúi đầu. Đệ Tam Trọng Thiên đã phục, tiếp theo, sẽ là nơi nào?

Diệp Trần ngước mắt nhìn lên, nơi tầng trời thứ tư đang lấp lánh sau lớp mây mù. Một tia sét xé toạc bầu trời như một lời đáp trả từ Thiên Đạo.

Hắn chỉ khẽ nhếch môi: "Lần này, không chỉ là giết một vài kẻ. Lần này, ta sẽ đạp nát cả cái bầu trời này của các ngươi."

Dưới bóng đêm, bóng dáng ba người dần đi xa, theo sau là một luồng khí thế hào hùng đang cuồn cuộn trỗi dậy như triều dâng.

Sự trở về của những người phàm… đã bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8