Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 163: Hồi Sinh Huynh Đệ**
**CHƯƠNG 163: HỒI SINH HUYNH ĐỆ**
Ánh ban mai yếu ớt xuyên qua lớp mây mù đang tan biến của Đệ Tam Trọng Thiên, đổ xuống những đống đổ nát của Băng Tuyết Tiên Cung. Trận đại chiến vừa qua đã để lại những vết sẹo không thể xóa nhòa trên mặt đất: những hố sâu hun hút, những vết nứt dài hàng dặm và không khí vẫn còn thoang thoảng mùi hôi tanh của máu và tàn dư của lôi đình.
Diệp Trần khẽ cử động ngón tay. Cảm giác đầu tiên ập đến là một sự trống rỗng đến tê dại. Toàn bộ linh lực trong kinh mạch đã cạn kiệt, ngay cả sức mạnh từ Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt cũng đang ở trạng thái ngủ đông để tự phục hồi. Hắn chậm rãi mở mắt, hơi thở mỏng manh như sợi tơ giữa gió lốc.
"Tỉnh rồi sao?" Một giọng nói trong trẻo, mang theo chút nghẹn ngào vang lên bên tai.
Diệp Trần xoay nhẹ đầu, bắt gặp khuôn mặt thanh tú nhưng tái nhợt của Lăng Tuyết Y. Đôi mắt nàng đỏ hoe, mái tóc dài vốn luôn mượt mà giờ đây dính bết bụi đất và máu khô. Nàng vẫn đang liên tục truyền vào cơ thể hắn một luồng hàn khí ôn nhu để ổn định tâm mạch.
Hắn định ngồi dậy nhưng cơn đau xé lòng từ lồng ngực khiến hắn khẽ rên rỉ. Ký ức cuối cùng tràn về như thác đổ: Hắn đã một mình gánh chịu giới áp của toàn bộ tầng trời, nhục thân tan nát để bảo vệ chúng sinh khỏi sự sụp đổ.
"Sở… Sở Cuồng đâu?" Giọng Diệp Trần khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều kèm theo một ngụm máu bầm.
Lăng Tuyết Y khựng lại, đôi tay đang truyền linh lực khẽ run lên. Nàng không trả lời, chỉ lặng lẽ liếc mắt về phía một góc đại điện đổ nát phía xa. Ở đó, có một bóng dáng to lớn đang nằm bất động trên một tảng thạch bích gãy nát, được phủ lên bởi một tấm áo choàng rách rưới.
Tim Diệp Trần như thắt lại. Hắn dùng hết chút sức lực cuối cùng, chống tay xuống đất, lảo đảo đứng dậy. Từng bước đi của hắn nặng nề như đeo nghìn cân sắt, máu từ những vết thương chưa khép miệng thấm đỏ cả vạt áo.
Đến bên cạnh tảng đá, đồng tử Diệp Trần co rụt lại.
Sở Cuồng – gã đại hán vốn luôn cười sang sảng, luôn lấy nhục thân kiêu ngạo để làm khiên chắn cho hắn – giờ đây chỉ còn là một khối thịt nát không ra hình thù. Cánh tay phải của gã đã biến mất hoàn toàn, lồng ngực sụp xuống một mảng lớn, thần sắc xám xịt như tro tàn. Quan trọng nhất là, trên người Sở Cuồng không còn một chút dao động sinh mệnh nào, linh hồn đã mỏng manh đến mức sắp sửa tan biến vào hư không.
"Lão Quy! Mau ra đây cho ta!" Diệp Trần gầm lên trong tâm thức, tiếng gầm mang theo sự tuyệt vọng và phẫn nộ cùng cực.
Trong thức hải, một luồng ánh sáng đen nhánh lóe lên. Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu rung động, lão Quy hiện ra với dáng vẻ mệt mỏi, cái mai rùa thần thánh vốn lấp lánh giờ cũng xám xịt đi nhiều.
"Đừng gào thét nữa, tiểu tử thối. Lão phu vẫn còn sống đây." Lão Quy thở dài, ánh mắt phức tạp nhìn thi thể của Sở Cuồng: "Gã béo này… để bảo vệ linh hồn của ngươi lúc giới bích sụp đổ, đã dùng toàn bộ tinh huyết của Lôi Quyền để cưỡng ép thăng hoa, thiêu đốt đến tận gốc rễ. Hiện tại kinh mạch đứt đoạn, thức hải sụp đổ, ngay cả Diêm Vương cũng không muốn thu nhận gã vì chả còn gì để thu nữa."
"Ta không hỏi ông tình trạng của huynh ấy, ta hỏi làm thế nào để cứu huynh ấy!" Diệp Trần nghiến răng, mười đầu ngón tay ghim sâu vào lòng bàn tay đến bật máu.
Lão Quy im lặng một lúc, rồi giọng nói trở nên cực kỳ nghiêm túc: "Cứu thì có thể cứu, nhưng cái giá phải trả… ngươi có thể sẽ mất đi tất cả những gì vừa đạt được. Hiện tại Nghịch Thiên Cốt của ngươi đang trong quá trình chuyển hóa sang sắc bạc. Nếu ngươi dùng 'Nghịch Mệnh Huyết' để hồi sinh gã, tu vi của ngươi sẽ tụt dốc không phanh, thậm chí bộ xương nghịch thiên này sẽ lại hóa thành phàm cốt."
"Làm đi!" Diệp Trần không một chút do dự, cắt lời lão Quy.
"Ngươi nghĩ kỹ lại đi! Ngươi đã vất vả bao nhiêu mới leo đến đây? Ngươi còn phải đạp phá Đệ Cửu Trọng Thiên, còn phải đối đầu với Đế Thích Thiên! Nếu bây giờ phế bỏ căn cơ, tất cả sẽ đổ sông đổ biển!" Lão Quy hét lớn.
Diệp Trần nhìn vào khuôn mặt thanh thản của Sở Cuồng, ký ức về những ngày cùng nhau nướng thịt, cùng nhau đại chiến với lũ chó săn của các đại thế gia hiện lên như thước phim quay chậm. Hắn nhớ rõ lúc gã cười ha hả nói rằng: *“Trần huynh, mạng của lão Sở này là ngươi nhặt về, sau này dù trời có sập, ta cũng sẽ chống cho ngươi.”*
Trời đã sập, và gã thực sự đã chống.
"Nếu không có huynh ấy, ta sớm đã chết dưới tay bọn chấp pháp giả ở Đệ Nhị Trọng Thiên. Nếu không cứu được người huynh đệ này, ta có đứng trên đỉnh Cửu Trọng Thiên thì cũng chỉ là một kẻ cô độc, phế vật." Diệp Trần khàn giọng, đôi mắt toát lên một sự kiên định đến cực đoan: "Tu vi mất có thể luyện lại, xương gãy có thể nối, nhưng huynh đệ chết… thì lòng ta cũng sẽ chết. Lão Quy, chỉ dạy thuật pháp đi."
Lão Quy nhìn sâu vào đôi mắt của Diệp Trần, rốt cuộc khẽ thở dài, trong ánh mắt hiện lên một sự kính trọng hiếm thấy: "Khá cho một tên điên trọng tình trọng nghĩa. Được, lão phu sẽ giúp ngươi một tay."
"Lắng nghe cho kỹ! Ngươi phải dẫn động Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, dùng lực lượng cốt tủy của bản thân làm vật dẫn. Dùng 360 giọt tâm huyết chứa đựng 'Nghịch Thiên Chi Ý' để đúc lại tim cho gã. Sau đó, ngươi phải chịu đựng quá trình bóc tách một phần linh hồn để bù đắp vào thức hải đã vỡ của gã. Quá trình này đau đớn gấp mười lần khi ngươi rèn xương, và nếu thất bại, cả hai đều sẽ tan biến."
Diệp Trần gật đầu, lập tức khoanh chân ngồi xuống trước thi thể của Sở Cuồng.
"Tuyết Y, bảo hộ cho ta. Dù trời sập xuống, cũng không được để bất cứ ai làm phiền."
Lăng Tuyết Y cảm nhận được quyết tâm quyết tử của Diệp Trần, nàng không khuyên ngăn, chỉ nhẹ nhàng lau vết máu trên khóe môi hắn, rồi đứng dậy. Tuyết Kiếm trong tay nàng phát ra một tiếng ngâm vang lạnh thấu xương, một trận pháp băng tuyết khổng lồ bao phủ lấy phạm vi trăm trượng.
"Ai dám bước tới một bước, Tuyết Y thề giết không tha!" Giọng nàng lạnh lùng, mang theo khí thế của một vị Thánh nữ sẵn sàng tử chiến.
Diệp Trần nhắm mắt, thần thức bắt đầu đi sâu vào trong tủy xương đen bạc của mình.
"Nghịch Mệnh Châu, chuyển!"
Hào quang đen từ bụng hắn bùng phát, bao phủ lấy cả hai. Diệp Trần bắt đầu dồn nén toàn bộ sinh mệnh lực vào tim. *Thình thịch! Thình thịch!* Tiếng tim đập của hắn vang vọng như tiếng trống trận giữa đại điện hoang tàn.
*Phốc!*
Diệp Trần phun ra một ngụm tinh huyết, nhưng ngụm máu này không rơi xuống đất mà lơ lửng giữa không trung, phát ra ánh sáng vàng ròng pha lẫn sắc đen huyền bí. Hắn liên tục vỗ vào ngực, từng giọt tâm huyết mang theo tinh hoa cả đời tu luyện bị ép ra ngoài.
Cứ mỗi giọt máu mất đi, mái tóc của Diệp Trần lại bạc đi một phần, làn da hắn héo hon lại, khí thế tụt dốc thê thảm.
Hạ vị Hóa Thần… Nguyên Anh kỳ… Kim Đan kỳ…
Hệ thống tu tiên chính thống trên người hắn đang sụp đổ. Nhưng bù lại, 360 giọt tinh huyết kia dần hội tụ thành một khối cầu đỏ thắm, đập mạnh mẽ trên lồng ngực tan nát của Sở Cuồng.
"Đúc lại linh thể, nghịch chuyển âm dương!"
Diệp Trần gầm lên một tiếng đau đớn. Một luồng khói xám nhạt từ giữa chân mày hắn bị xé rách ra – đó là linh hồn của chính hắn. Nỗi đau xé rách linh hồn khiến Diệp Trần trợn trừng mắt, các mạch máu trên mặt nổi lên như những con giun đất, kinh khủng vô cùng.
Mảnh linh hồn ấy dưới sự điều khiển của Nghịch Mệnh Châu, chui tọt vào giữa trán của Sở Cuồng.
*Oành!*
Một luồng linh khí thiên địa đột ngột điên cuồng đổ xô về phía này. Thân thể của Sở Cuồng vốn đã lạnh lẽo bỗng bốc cháy trong ngọn lửa màu tím và vàng. Những mảnh xương vỡ bắt đầu tự động nối lại, da thịt mới mọc ra với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Đặc biệt là, dưới sự tác động của máu Nghịch Thiên Cốt, khung xương của Sở Cuồng không còn là màu trắng thông thường, mà dần dần chuyển hóa sang màu đồng cổ lấp lánh những ký tự sấm sét.
"Thành công rồi sao?" Lăng Tuyết Y lo lắng nhìn vào màn sương máu.
Giữa trung tâm trận pháp, Diệp Trần đã gầy gò đến mức chỉ còn da bọc xương. Hắn thở hổn hển, nhìn thấy ngực của Sở Cuồng bắt đầu phập phồng trở lại.
Sở Cuồng đột nhiên mở mắt. Đôi mắt gã chớp chớp, đầy vẻ hoang mang. Cảm nhận được một luồng sức mạnh cuồn cuộn chưa từng có chảy trong kinh mạch, gã lẩm bẩm: "Đây là… địa ngục sao? Sao địa ngục lại tràn đầy sức mạnh thế này?"
Nhưng khi nhìn thấy người thanh niên tóc bạc trắng, khô héo đang ngồi trước mặt mình, Sở Cuồng khựng lại. Gã nhận ra hơi thở đó, nhận ra ánh mắt đó.
"Trần… Trần huynh?"
Sở Cuồng vội vàng bật dậy, nhưng vì sức mạnh mới quá lớn khiến gã suýt nữa làm vỡ nát tảng đá dưới chân. Gã lao đến đỡ lấy Diệp Trần, giọng nói run rẩy: "Ngươi… sao tóc ngươi lại bạc trắng? Tu vi của ngươi… chuyện gì đã xảy ra?"
Diệp Trần thấy Sở Cuồng thực sự đã hồi sinh, hơn nữa dường như còn được hưởng lợi từ Nghịch Thiên Huyết để lột xác nhục thân, khóe môi hắn rốt cuộc cũng nở một nụ cười nhàn nhạt.
"Tỉnh là tốt rồi… Đừng nói nhiều, đỡ ta một chút… Ta hơi mệt."
Vừa nói xong, Diệp Trần ngã gục trong vòng tay to lớn của Sở Cuồng.
Lão Quy từ trong châu nhìn ra, thấy cảnh này thì vừa tức vừa buồn cười: "Cái thằng nhóc này, đúng là điên không ai bằng. Nhưng mà… vứt bỏ được xiềng xích của tu vi chính thống, lấy máu để tưới linh hồn huynh đệ, có lẽ đây mới là khởi đầu thực sự cho cái gọi là 'Vạn Cổ Nghịch Thiên'."
Dưới ánh hoàng hôn của Đệ Tam Trọng Thiên, bóng dáng ba người – một gã đại hán lực lưỡng đang gào khóc cứu mạng, một thiếu nữ băng thanh ngọc khiết đang lo lắng kiểm tra, và một thanh niên tóc bạc nằm im lìm – tạo thành một bức tranh kỳ lạ giữa chiến trường đổ nát.
Kẻ mang Phàm Cốt vừa cứu vạn dân, giờ đây lại vừa đánh đổi tất cả để cứu một người. Hắn có thể mất đi tu vi hiện tại, nhưng hắn đã có được thứ sức mạnh mà ngay cả Đế Thích Thiên cũng không bao giờ có được: đó là cái đích mà hắn muốn hướng tới, là những người mà hắn sẵn sàng hủy thiên diệt địa để bảo vệ.
Cửu Trọng Thiên vẫn còn đó, cao vòi vọi và đầy rẫy sự bất công. Nhưng kể từ khoảnh khắc này, hạt giống của sự nổi loạn thực sự đã bén rễ sâu sắc trong huyết quản của những kẻ tự xưng là "Phàm nhân".
Một ngày nào đó, khi Diệp Trần một lần nữa đứng lên, những tầng trời kia sẽ phải rung chuyển bởi từng bước chân của hắn. Bởi vì hắn không chiến đấu một mình.
Hắn có huynh đệ, hắn có tình nhân, và hắn có một trái tim… nghịch thiên bất diệt.