Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 168: Các Tông Môn Mới Thành Lập**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 19:05:23 | Lượt xem: 6

GIÓ ĐẠI NGÀN lồng lộng thổi qua đỉnh Thanh Vân, mang theo hơi thở tinh khôi của một buổi bình minh rạng rỡ. Đã một tháng kể từ ngày giới bích rung chuyển, từ ngày Diệp Trần một tay dẹp loạn các thế gia mục nát, Hạ Tam Thiên dường như đã lột xác thành một vùng đất hoàn toàn khác. Không còn sự phân biệt đối xử tàn khốc giữa kẻ có Tiên Cốt và người mang Phàm Cốt, không còn những quy tắc cổ hủ trói buộc vận mệnh của hàng triệu tu sĩ nghèo khổ.

Diệp Trần đứng trên mỏm đá cao nhất, tay chắp sau lưng, ánh mắt thâm trầm nhìn xuống quảng trường mênh mông phía dưới. Nơi đó, hàng vạn thiếu niên đang quỳ rạp, không phải vì sợ hãi uy quyền, mà vì lòng kính ngưỡng sục sôi dành cho người đã mở ra con đường sống cho họ.

Bên cạnh hắn, Sở Cuồng khoanh tay trước ngực, tấm lưng trần chi chằng những vết sẹo của các cuộc chiến cũ nay đã mờ đi, nhường chỗ cho một khí thế cương mãnh như hổ dữ. Gã cười sảng khoái, tiếng cười vang động cả một vùng không gian:

"Lão Diệp, ông nhìn xem! Nếu là trước đây, những đứa trẻ này ngay cả tư cách bước chân vào chân núi Thanh Vân cũng không có. Nhưng hôm nay, chúng là niềm hy vọng của chúng ta."

Diệp Trần khẽ gật đầu, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân:

"Thế gian này vốn không có con đường nào là tuyệt lộ. Thiên Đạo bảo chúng là phế vật, nhưng Phàm Minh của ta sẽ chứng minh, chỉ có kẻ hèn nhát mới là phế vật."

Hắn đưa tay chỉ về phía bốn tòa kiến trúc sừng sững vừa mới được dựng lên theo bốn hướng Đông, Tây, Nam, Bắc. Đó chính là nền tảng của hệ thống tông môn mới mà Diệp Trần đã dành tâm huyết cả tháng qua để thiết lập: Nghịch Thiên Các, Thần Ma Đường, Tuyết Anh Cung và Vạn Pháp Viện.

Khác với các tông môn cũ chỉ chăm chăm nhìn vào phẩm cấp của Tiên Cốt, bốn tông môn này được thành lập dựa trên những tôn chỉ hoàn toàn khác biệt.

Nghịch Thiên Các là nơi dành cho những kẻ mang Phàm Cốt giống như Diệp Trần, chuyên tâm tu luyện nhục thân và ý chí. Thần Ma Đường dành cho những tu sĩ đi theo con đường luyện thể thực dụng, lấy chiến đấu để nuôi dưỡng thực lực, mà người đứng đầu không ai khác chính là Sở Cuồng. Tuyết Anh Cung là nơi thu nhận các nữ tu có thiên phú, do Lăng Tuyết Y trực tiếp chỉ dẫn. Và cuối cùng là Vạn Pháp Viện, nơi tập hợp những bộ óc am hiểu về trận pháp, đan dược và khí giới, cung cấp hậu phương vững chắc cho sự phát triển của Minh.

"Bắt đầu khảo hạch chưa?" Diệp Trần hỏi.

"Chỉ chờ một câu của ông thôi!" Sở Cuồng vỗ ngực, sau đó bước tới mép vực, hít một hơi thật sâu rồi gầm lên như sấm nổ: "Toàn thể nghe lệnh! Khảo hạch Phàm Minh năm thứ nhất, chính thức bắt đầu! Quy tắc chỉ có một: Ai bước qua được 'Vô Danh Cầu' trước khi mặt trời lặn, kẻ đó chính là đệ tử chính thức!"

Từ phía dưới, hàng vạn tiếng hô vang dội làm rung chuyển trời đất.

"Vô Danh Cầu" không phải là một cây cầu bình thường. Nó là một dải dây xích bắc qua hai ngọn núi cao ngàn trượng, gió rít như dao cạo, phía dưới là vực sâu không đáy. Đặc biệt, Diệp Trần đã đích thân bố trí một áp lực nhục thân cực lớn lên cây cầu đó. Áp lực này không đánh vào linh khí, mà đánh vào ý chí và sức chịu đựng của xương cốt. Những kẻ quen sống trong nhung lụa, dựa dẫm vào Tiên Cốt thiên bẩm sẽ cảm thấy mỗi bước chân như nặng ngàn cân, trong khi những kẻ có ý chí sắt đá, dù là người phàm, vẫn có cơ hội bước tiếp.

Diệp Trần dõi mắt nhìn theo đoàn người bắt đầu leo lên cây xích sắt. Hắn thấy một thiếu niên gầy gò, đôi tay rướm máu nhưng vẫn bám chặt lấy xích đồng, đôi mắt đỏ ngầu không một chút sợ hãi. Hắn thấy một gã trung niên đã quá tuổi tu luyện thông thường, nhưng vẫn cắn răng chịu đựng từng trận gió độc quất vào mặt để bò lên phía trước.

Trong thâm tâm Diệp Trần, hắn không tìm kiếm những thiên tài tuyệt thế. Cái hắn cần là những "Nghịch tử" dám chống lại định mệnh. Bởi vì chỉ có những kẻ như vậy mới đủ tư cách đồng hành cùng hắn đạp phá Cửu Trọng Thiên.

"Ngươi thấy sao?"

Một giọng nói lạnh lùng nhưng trong trẻo như suối đầu nguồn vang lên bên tai Diệp Trần. Lăng Tuyết Y bước đến từ phía sau mây mù. Nàng mặc một bộ cung trang màu xanh nhạt, mái tóc dài bạc phơ bay trong gió, khí chất thanh tao thoát tục khiến nàng trông như một vị tiên nữ hạ phàm. Sức mạnh của nàng sau khi được máu của Diệp Trần trung hòa hàn độc đã đạt tới một cảnh giới mà cả Hạ Tam Thiên này phải ngước nhìn.

Diệp Trần xoay người lại, ánh mắt thoáng chút dịu dàng:

"Mọi thứ mới chỉ là bắt đầu. Những gì ta xây dựng hôm nay là một cái tát vào mặt thiên hạ, nhưng cũng là sự khiêu khích đối với Thượng Tam Thiên."

Lăng Tuyết Y nhìn xuống hàng vạn người đang nỗ lực bên dưới, khẽ thở dài:

"Từ xưa đến nay, Tiên là Tiên, Phàm là Phàm. Ngươi đang cố gắng xóa nhòa ranh giới ấy. Nếu tin tức này truyền đến Trung Tam Thiên, thậm chí là Thần Đỉnh, họ sẽ coi Phàm Minh là mầm họa của sự phản loạn."

"Phản loạn?" Diệp Trần cười lạnh, bàn tay hắn siết chặt, tiếng xương cốt va chạm rắc rắc phát ra đầy uy lực. "Nếu công bằng là phản loạn, thì ta sẽ phản tới cùng. Tuyết Y, nàng cũng biết rõ hơn ai hết, cái gọi là Thiên Đạo kia chẳng qua chỉ là một kẻ cầm quyền mạnh hơn kẻ khác. Nó đặt ra quy tắc để giữ vững vị thế của mình. Ta không cần quy tắc, ta chỉ cần sức mạnh đủ để bảo vệ những người ta trân trọng."

Ánh mắt của Lăng Tuyết Y trầm mặc. Nàng sinh ra trong một tiên cung lâu đời, từ nhỏ đã được dạy rằng dòng máu của mình là cao quý, rằng phàm nhân chỉ là hạt bụi trong luân hồi. Nhưng kể từ ngày bị truy sát và được Diệp Trần cứu mạng, chứng kiến kẻ mang Phàm Cốt này từng bước nghiền nát những vị cường giả có Tiên Cốt huy hoàng nhất, quan niệm của nàng đã hoàn toàn đổ vỡ.

"Nhưng con đường này sẽ cô độc lắm." Nàng khẽ nói.

"Cô độc không đáng sợ." Diệp Trần ngước lên nhìn vòm trời xanh thẳm, nơi ẩn giấu những giới bích mà hắn sẽ sớm phải đối mặt. "Đáng sợ là khi sống mà không biết tại sao mình sống. Phàm Minh thành lập không chỉ để tu luyện, mà để thức tỉnh cái tâm của vạn vật. Ta muốn mỗi đệ tử bước ra từ đây, dù đi đến tầng trời nào, cũng có thể ngẩng cao đầu nói rằng: Ta thành danh vì chính sức lực của mình, không phải vì tổ tông để lại cái gì trong máu!"

Lúc này, trên Vô Danh Cầu bắt đầu xuất hiện những biến cố đầu tiên. Một nhóm tu sĩ có xuất thân từ các tiểu gia tộc, vốn mang trong mình một chút Tiên Cốt hạ phẩm, đang bắt đầu dùng sức mạnh để đẩy những người phàm xuống vực nhằm chiếm chỗ.

Sở Cuồng đứng bên cạnh tức giận định ra tay, nhưng Diệp Trần ngăn lại.

"Đừng. Hãy nhìn kìa."

Phía dưới, thiếu niên gầy gò lúc nãy bị một gã thanh niên có tu vi Luyện Khí tầng ba đạp một nhát vào vai. Máu tuôn ra, nhưng thiếu niên đó không buông tay, ngược lại còn dùng hàm răng cắn chặt vào chân gã kia. Hai người vật lộn ngay trên dải xích treo leo giữa tầng không.

"Ngươi là một con lợn phàm trần! Mau cút xuống cho ta!" Gã thanh niên hét lớn, linh lực bùng nổ định hất văng thiếu niên.

Nhưng thiếu niên ấy, dù toàn thân đau đớn, vẫn gầm lên một tiếng xé lòng: "Trần tôn chủ đã nói, ông ấy cũng là người phàm! Nếu ông ấy làm được, ta cũng làm được! Muốn ta chết, ngươi cũng phải đi theo!"

Một sức mạnh thần bí nảy sinh từ ý chí cực hạn, thiếu niên đó không biết lấy đâu ra sức lực, một đầu húc mạnh vào bụng gã thanh niên. Trong phút chốc, ý chí sắt đá của cậu đã áp đảo hoàn toàn sự kiêu ngạo hão huyền của kẻ có tu vi. Gã thanh niên kinh hoàng buông tay, suýt chút nữa rơi xuống vực nếu không bám kịp vào một mắt xích khác.

Diệp Trần khẽ mỉm cười. Đó chính là thứ hắn muốn thấy. Không phải tu vi cao thấp, mà là sự gan lì đối mặt với tử thần.

"Đứa nhỏ đó… tên là gì?" Diệp Trần hỏi.

Sở Cuồng lật cuốn sổ dày cộp trong tay, tra cứu một lát rồi đáp: "A Ngốc. Là một đứa trẻ mồ côi đi lang thang từ Bắc cảnh đến đây. Nghe nói nó đã đi bộ suốt sáu tháng để tới Thanh Vân Đỉnh."

"A Ngốc sao? Một cái tên bình thường." Diệp Trần gật đầu. "Khi nó qua cầu, hãy đưa nó vào Nghịch Thiên Các. Nó có khí chất của một kẻ nghịch mệnh."

Khảo hạch kéo dài đến khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng mây trời. Trong số vạn người, chỉ có chưa đầy một ngàn người bước chân được lên tới đỉnh núi. Tất cả họ đều mệt lả, quần áo rách rưới, máu và mồ hôi hòa lẫn vào nhau. Nhưng khi nhìn thấy bóng dáng Diệp Trần đang đứng uy nghiêm phía trước, mọi mệt mỏi dường như tan biến, chỉ còn lại sự xúc động trào dâng.

Diệp Trần bước tới trước mặt những tân đệ tử đầu tiên. Hắn không nói về trường sinh bất tử, không nói về quyền lực tối thượng. Hắn chỉ chỉ vào vết sẹo dài trên cánh tay mình – vết sẹo mà hắn cố tình giữ lại để nhắc nhở bản thân về ngày bị Mộ Dung Thần hãm hại.

"Các ngươi vừa hoàn thành một bước quan trọng nhất của cuộc đời. Không phải vì các ngươi đã gia nhập Phàm Minh, mà vì các ngươi đã thắng được nỗi sợ hãi của chính mình. Từ hôm nay, các ngươi không còn là phàm nhân, cũng không phải tiên nhân. Các ngươi là những kẻ Nghịch Tiên."

Hắn vung tay lên, hàng ngàn đốm sáng từ trong không gian bắn ra, hạ lạc vào tay mỗi người. Đó là những viên 'Lục cốt đan' được luyện chế từ dược liệu quý của Hạ Tam Thiên kết hợp với một tia nghịch khí của Nghịch Mệnh Châu.

"Đây là chìa khóa để các ngươi bắt đầu con đường 'Vạn Cổ Luyện Thể'. Nhớ lấy, xương cốt có thể gãy, nhưng lòng tin không được gãy. Ở Phàm Minh, kẻ mạnh nhất là kẻ chịu đựng được nhiều đau đớn nhất!"

"Kính tuân tôn chỉ của Minh chủ! Vạn cổ Nghịch Tiên, nhất bộ đạp phá!"

Hàng ngàn giọng nói đồng thanh vang lên, rung động cả núi rừng, xua tan bóng tối đang dần bao phủ.

Tối hôm đó, tại nghị sự đại điện, Diệp Trần ngồi vị trí trung tâm, trước mặt là các lãnh đạo của bốn tông môn mới. Không khí trang nghiêm, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hắn.

"Việc nội vụ đã ổn định." Diệp Trần mở lời, tông giọng trầm ổn. "Sở Cuồng, ngươi phụ trách rèn luyện cho các đệ tử Nghịch Thiên Các và Thần Ma Đường. Đừng nương tay. Ta muốn trong vòng ba tháng, ít nhất một nửa trong số họ phải đạt đến cảnh giới Phàm Cốt sơ kỳ."

"Yên tâm đi lão Diệp!" Sở Cuồng vỗ ngực, mắt lấp lánh chiến ý. "Ta sẽ biến chúng thành những khối thép nguội nhất!"

"Tuyết Y, Tuyết Anh Cung cần phải là hệ thống tình báo và giám sát của Phàm Minh. Những kẻ tâm cơ muốn trà trộn vào đây để thăm dò cho Trung Tam Thiên, phải được loại bỏ triệt để."

Lăng Tuyết Y khẽ gật đầu, sự lạnh lùng thường ngày lại hiện hữu trên khuôn mặt xinh đẹp: "Ta đã bố trí 'Băng Ngữ Trận' khắp các lối vào, bất cứ ai có ý đồ xấu đều không thể qua mặt được."

Diệp Trần trầm ngâm một lát rồi tiếp lời: "Khoảng thời gian tới, ta sẽ đi bế quan một chuyến tại sâu trong Vạn Trượng Nhai. Nghịch Mệnh Châu đang có dấu hiệu biến chuyển lớn, có lẽ là do sự tích lũy của cuộc chiến vừa qua. Ngoài ra, ta cần tìm cách liên lạc với Lão Quy. Ông ấy đã ngủ sâu quá lâu rồi."

Nghe thấy tên Lão Quy, tất cả mọi người đều trở nên nghiêm trọng. Họ biết rõ vị "lão già gian xảo" đó có vai trò quan trọng như thế nào đối với sự thăng tiến của Diệp Trần.

"Nếu trong thời gian ta vắng mặt, có biến cố từ Giới Bích… tuyệt đối không được đối đầu trực tiếp. Hãy thu mình vào đại trận bảo hộ núi Thanh Vân. Đợi ta quay về."

Sau khi phân phó xong mọi việc, Diệp Trần bước ra khỏi điện. Hắn không nghỉ ngơi mà trực tiếp bay về phía vực sâu Vạn Trượng.

Nhìn từ trên cao, Phàm Minh vừa mới thành lập giống như một ngọn đèn dầu giữa đêm đen, mỏng manh nhưng kiên định. Những tông môn mới ra đời chính là những hạt giống đầu tiên của một cuộc cách mạng sẽ làm đảo điên toàn bộ Cửu Trọng Thiên.

Diệp Trần dừng lại giữa không trung, ánh mắt hướng về phía cực Bắc – nơi bầu trời mờ mịt, nơi có cánh cửa dẫn tới Đệ Tứ Trọng Thiên. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy ngạo nghễ và lạnh lẽo.

"Trung Tam Thiên… những kẻ cai trị từ trên cao, hãy tận hưởng những ngày yên bình cuối cùng của các ngươi đi. Vì khi gót chân của Diệp Trần này bước lên, tất cả vinh quang giả tạo của các ngươi sẽ bị dẫm nát dưới chân Phàm Cốt!"

Gió lại thổi, mang theo ý chí của kẻ nghịch mệnh, lan tỏa khắp ngóc ngách của Hạ Tam Thiên, báo hiệu cho một kỷ nguyên mới – kỷ nguyên mà người phàm cũng có thể nghênh ngang bước tới thiên đình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8