Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 169: Diệp Trần Từ Bỏ Ngai Vàng**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 19:06:06 | Lượt xem: 1

Ánh hoàng hôn đỏ thẫm như máu trải dài trên những dẫy núi trập trùng của Thanh Vân Trấn, nhuộm rực cả một vùng trời Hạ Tam Thiên. Tại đỉnh cao nhất của Phàm Minh vừa mới được dựng lên, một tòa đại điện uy nghiêm sừng sững chiếm trọn tầm mắt của vạn dân. Phía dưới quảng trường, hàng vạn tu sĩ phàm trần cùng những kẻ từng bị coi là rác rưởi của giới tu tiên đang quỳ rạp, hơi thở của họ đồng nhất, tạo thành một luồng khí thế bàng bạc xông thẳng lên chín tầng mây.

Tất cả ánh mắt đều cuồng nhiệt đổ dồn về phía người thanh niên đang ngồi trên chiếc ghế chạm khắc hình rồng uốn lượn, đúc bằng huyền thiết đen nhánh lạnh lẽo.

Diệp Trần.

Hắn ngồi đó, tấm lưng thẳng tắp như một ngọn giáo đâm toác trời xanh. Nghịch Thiên Cốt trong cơ thể hắn đang rung động, tỏa ra một tầng áp lực vô hình nhưng nặng nề như cả vạn ngọn núi. Sau trận đại chiến chấn động vừa qua, danh tiếng của hắn đã đạt đến đỉnh cao vô tiền khoáng hậu ở Hạ Tam Thiên. Lúc này, chỉ cần hắn phẩy tay, hàng triệu người sẵn sàng vì hắn mà đi chết; chỉ cần hắn một lời xưng đế, hắn sẽ trở thành vị vương duy nhất, cai trị vùng đất này với quyền uy tuyệt đối.

Sở Cuồng quỳ ở vị trí đầu tiên bên trái, đôi mắt hổ tràn đầy sự hưng phấn và sùng bái. Hắn dập đầu xuống phiến đá xanh, giọng nói như sấm rền:
“Minh chủ! Nay Hạ Tam Thiên đại cục đã định, dư nghiệt của các gia tộc cũ đã bị quét sạch. Vạn dân quy phục, linh mạch bốn phương đã hội tụ về Thanh Vân Trấn. Thuộc hạ cùng mười vạn huynh đệ khẩn cầu Minh chủ đăng cơ vương vị, thống nhất Hạ Tam Thiên, lập nên đế chế nghìn thu, trở thành Thái Cổ Thần Đế của nhân gian!”

“Khẩn cầu Minh chủ đăng cơ! Khẩn cầu Thần Đế hạ phàm!”

Tiếng hô vang dội từ hàng vạn khuôn miệng lặp đi lặp lại, chấn động đến mức làm rung chuyển cả móng điện.

Diệp Trần chậm rãi cúi xuống, nhìn vào đôi bàn tay mình. Đôi bàn tay này từng bị phế bỏ gân mạch, từng rách nát đến mức lộ cả xương trắng dưới đáy Vạn Trượng Nhai. Bây giờ, chỉ cần khẽ nắm lại, không gian xung quanh cũng phải vặn vẹo. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng lạ lẫm đang chảy về phía mình – đó là Tín Ngưỡng Lực. Thứ sức mạnh mà những kẻ ở Thượng Tam Thiên thèm khát, thứ có thể khiến một tu sĩ thăng hoa trở thành Thần.

Nhưng trong khoảnh khắc đó, Diệp Trần đột ngột nhìn thấy một hình ảnh mờ ảo hiện ra giữa không trung. Đó là Đế Thích Thiên – kẻ thống trị tối cao của Đệ Cửu Trọng Thiên. Hắn thấy vị thần kia cũng ngồi trên một ngai vàng rộng lớn hơn, xa hoa hơn, nhìn chúng sinh bằng ánh mắt coi rẻ như lũ kiến cỏ, nuôi nhốt vạn vật để hút lấy linh khí.

Một cơn lạnh lẽo buốt giá chạy dọc sống lưng Diệp Trần.

Hắn từ từ đứng dậy khỏi chiếc ghế đen nhánh. Mỗi bước chân của hắn chạm xuống sàn đá đều phát ra một tiếng vang trầm đục, như dẫm trực tiếp vào trái tim của mọi người hiện diện.

“Vương vị?” Diệp Trần cất tiếng, giọng hắn không lớn nhưng rõ mồn một bên tai mỗi người. “Ta sinh ra từ đám tro tàn của sự sỉ nhục, bò lên từ vũng bùn của định mệnh. Các ngươi muốn ta ngồi lên ngai vàng này, để rồi một ngày nào đó, ta cũng sẽ giống như những kẻ ở trên cao kia, nhìn chúng sinh bằng con mắt của kẻ thống trị sao?”

Sở Cuồng ngẩn ra, không hiểu ý tứ trong lời của Diệp Trần: “Minh chủ, ngài là cứu tinh của chúng ta! Ngài ngồi lên đó là thiên kinh địa nghĩa…”

“Sai rồi!” Diệp Trần quát khẽ, một luồng kình khí bộc phát khiến chiếc ghế huyền thiết phía sau hắn vỡ tan tành thành cát bụi.

Hành động này khiến vạn người kinh hãi, tiếng hô hào đột ngột lặng ngắt như tờ.

Lăng Tuyết Y đứng ở góc tối của đại điện, đôi mắt xanh thẳm của nàng khẽ lay động. Nàng thấu hiểu hắn, thấu hiểu cái lòng kiêu hãnh đến cực đoan của một kẻ mang Phàm Cốt.

Diệp Trần bước ra đến tận mép quảng trường, nhìn xuống biển người đang kinh ngạc. Hắn giơ cao nắm đấm, để lộ ra những vết sẹo chưa mờ trên cổ tay – minh chứng cho những ngày tháng rèn luyện điên cuồng.

“Phàm Cốt của ta không sinh ra để cai trị. Nó sinh ra để phá hủy xiềng xích! Nếu ta nhận vương vị này, ta chính là tự tạo ra một cái lồng giam mới cho bản thân mình. Ta chính là trở thành loại người mà ta ghét nhất.”

Hắn hít một hơi thật sâu, giọng nói chứa đựng ý chí sắt đá:
“Hôm nay, Diệp Trần ta tuyên bố: Phàm Minh không có vua, chỉ có ý chí! Ta từ bỏ vương vị, từ bỏ mọi danh hiệu Thần Đế. Ta không muốn làm mặt trời rực rỡ để các ngươi phải ngước nhìn, ta muốn mỗi người các ngươi tự trở thành ngọn đuốc của chính mình.”

Sự im lặng bao trùm khắp không gian. Một số người bắt đầu khóc, họ sợ hãi rằng vị thủ lĩnh duy nhất có thể bảo vệ họ sẽ rời bỏ.

Sở Cuồng run rẩy nói: “Nhưng… nếu không có ngài, ai sẽ dẫn dắt chúng ta chống lại Trung Tam Thiên? Ai sẽ ngăn cản giới bích sụp đổ?”

Diệp Trần nhìn vào mắt Sở Cuồng, ánh mắt hắn trở nên nhu hòa nhưng đầy sức nặng:
“Sở huynh, ngươi là một võ giả. Võ đạo của ngươi là gì? Là phục tùng ta, hay là phá vỡ giới hạn của bản thân? Lăng Tuyết Y, nàng là Thánh nữ Băng Cung, trái tim nàng hướng về quyền lực hay hướng về con đường tìm kiếm chân lý?”

Hắn quay người, nhìn về phía Giới Bích mờ mịt ở tận cùng chân trời.
“Con đường của ta là hướng lên trên. Tầng trời thứ nhất này quá nhỏ, không chứa nổi giấc mộng của ta. Ta để lại Phàm Minh cho các ngươi. Lăng Tuyết Y sẽ là người giữ ấn điều hành, Sở Cuồng quản lý chiến đội. Các ngươi hãy xây dựng một vùng đất mà ở đó, không ai phải quỳ xuống trước một kẻ mạnh hơn chỉ vì hắn có Tiên Cốt.”

Diệp Trần phất tay, một đạo linh lực mãnh liệt cuốn bay những trướng rủ hoàng cung vừa mới dựng lên. Hắn không hề luyến tiếc quyền lực có thể hô phong hoán vũ một phương. Trong mắt hắn lúc này, ngai vàng chẳng qua chỉ là một khối kim loại tầm thường làm hoen ố đi tinh thần của một kiếm khách.

“Ta đi, là để khai phá con đường phía trước. Khi ta đạp phá Đệ Tứ Trọng Thiên, đó mới là lúc Phàm Minh thực sự lớn mạnh. Nhớ kỹ, ta không phải chủ nhân của các ngươi. Ta là thanh kiếm tiên phong của các ngươi.”

Nói đoạn, Diệp Trần không để bất kỳ ai kịp phản ứng, hắn hóa thành một đạo hắc quang, lao thẳng về phía vực sâu Vạn Trượng Nhai.

Bóng lưng hắn cô độc, gầy guộc nhưng lại toát ra một vẻ hào hùng lẫm liệt không lời nào tả xiết. Hắn từ bỏ sự sung sướng của kẻ cai trị, từ bỏ vạn dân cung phụng, để lại một lần nữa dấn thân vào chốn tử địa, vào sự bế quan đầy máu và nước mắt.

Dưới quảng trường, vạn người đồng loạt dập đầu. Lần này, tiếng hô của họ không còn là "Thần Đế", mà là một thứ khác, rung động linh hồn hơn:

“Cung tiễn tiên phong của chúng sinh! Cung tiễn Minh chủ!”

Lăng Tuyết Y nhìn theo vệt sáng biến mất nơi chân trời, nàng khẽ mỉm cười, một giọt lệ lăn trên má: “Diệp Trần, đây mới chính là chàng. Một kẻ mang phàm cốt nhưng trái tim lại bao trùm cả thiên hạ. Chàng không muốn trở thành Đế Thích Thiên thứ hai, vì chàng chính là kẻ duy nhất sẽ giết chết hắn.”

Sở Cuồng nắm chặt tay, đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu nhưng rực cháy ý chí chiến đấu: “Anh em nghe rõ chưa? Minh chủ không muốn chúng ta là lũ súc vật trong chuồng! Người muốn chúng ta trở thành hổ báo! Luyện công đi! Đừng để khi Minh chủ quay về, chúng ta vẫn chỉ là lũ phế vật!”

Trong khi đó, Diệp Trần đã hạ cánh xuống đáy vực thẳm. Gió rít gào bên tai hắn như tiếng oán than của những vong linh tử nạn. Hắn đi sâu vào trong hang động lạnh lẽo nơi Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu lần đầu thức tỉnh.

Sự yên tĩnh này mới là thứ hắn cần.

Hắn ngồi xếp bằng trên một mỏm đá nhọn hoắt, Nghịch Thiên Cốt trong người bắt đầu bùng phát sức mạnh, nuốt chửng linh khí xung quanh một cách bạo liệt.

“Lão Quy, ông có thấy không?” Diệp Trần thì thầm trong hư không.

Trong thức hải, một luồng ánh sáng yếu ớt của Nghịch Mệnh Châu lóe lên. Giọng nói già nua, khàn đặc nhưng pha chút tán thưởng của Lão Quy vang lên:
“Tiểu tử, ngươi khá lắm. Ta đã chứng kiến hàng vạn thiên tài trong lịch sử Cửu Trọng Thiên. Mười chín phần mười bọn chúng sau khi có chút thành tựu đều ham mê quyền lực, bị sự sùng bái làm mờ mắt, cuối cùng trở thành bùn đất trên con đường tu tiên. Ngươi lại có thể vứt bỏ vương vị như vứt một miếng giẻ rách… Phàm Cốt Nghịch Thiên, bước đầu tiên chính là nghịch lại tâm ma của bản thân.”

Diệp Trần nhắm mắt, mặt đất xung quanh hắn bắt đầu nứt toác bởi áp lực:
“Đế Thích Thiên ngồi trên cao quá lâu, hắn tưởng mình là chủ nhân của thế giới này. Ta muốn cho hắn biết, thế giới này không cần chủ nhân. Nó cần sự công bằng.”

“Vậy thì hãy chuẩn bị đi.” Lão Quy nghiêm giọng. “Sức mạnh của Đệ Tứ Trọng Thiên không giống với Hạ Tam Thiên. Ở đó có quy tắc thực sự. Ngươi phải gãy thêm bao nhiêu cái xương nữa mới có thể bước qua Giới Bích đó đây?”

“Bao nhiêu cũng được.” Diệp Trần trả lời, môi hắn khẽ nhếch lên thành một đường cong tuyệt tuyệt vọng nhưng cũng đầy thách thức. “Xương của ta càng gãy, ý chí của ta càng cứng. Nếu Cửu Trọng Thiên này là một cái lồng, ta sẽ dùng bộ xương này để húc tan nó!”

Oanh!

Một luồng khí đen từ trong cơ thể Diệp Trần bộc phát, quấn quýt quanh hắn như một con hắc long hung tợn. Một lần nữa, hắn bắt đầu quá trình tự hủy tàn khốc: bẻ gãy từng đoạn xương cũ, để cho Nghịch Thiên Cốt hấp thụ linh khí nghìn năm dưới đáy vực, tái tạo ra những mảnh xương chứa đựng quy tắc "Phá Toái".

Tiếng xương gãy “rắc rắc” vang vọng trong hang động u tối, xen lẫn tiếng nghiến răng ken két. Đau đớn này đủ để khiến một cao thủ Kim Đan phải phát điên, nhưng Diệp Trần lại không hề rên rỉ nửa lời.

Hắn từ bỏ ngai vàng để làm gì?

Chính là vì giây phút này. Để cảm nhận cái đau đớn chân thực nhất của một người phàm đang chống lại thiên mệnh. Chỉ khi không còn gì để mất, người ta mới có được tất cả.

Ngoài kia, Hạ Tam Thiên bắt đầu bước vào một thời đại mới của sự nỗ lực và hy vọng. Còn dưới đáy vực sâu thăm thẳm này, một con quái vật đáng sợ nhất lịch sử tu tiên đang âm thầm rèn giũa móng vuốt của mình, chuẩn bị cho một cú nhảy làm rung chuyển cả Cửu Trọng Thiên.

Ánh trăng phía trên vực sâu bị mây đen che khuất, báo hiệu cho một trận cuồng phong bão tố đang đến gần. Diệp Trần – kẻ mang Phàm Cốt, người đã từ chối vương vị để trở thành một con quỷ bạt mạng trên con đường Nghịch Tiên, vẫn đang tiếp tục bước đi.

Mỗi bước chân của hắn, đều là để dẫm nát sự bất công.
Mỗi cái xương bị bẻ gãy, đều là để xây dựng con đường tới đỉnh cao nhất.

Trời định hắn là phàm? Không, chính hắn mới là người định đoạt trời cao!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8