Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 170: Hành Trình Tìm Kiếm Những Mảnh Vỡ Còn Lại**
**CHƯƠNG 170: HÀNH TRÌNH TÌM KIẾM NHỮNG MẢNH VỠ CÒN LẠI**
Tiếng gió rít gào bên tai như tiếng khóc than của những linh hồn bị cầm tù vạn năm trong kẽ nứt thời gian. Tại biên giới hỗn loạn nhất của Đệ Lục Trọng Thiên, nơi mà quy tắc của Cửu Trọng Thiên bắt đầu trở nên mỏng manh và hỗn loạn, một bóng người gầy gò nhưng thẳng tắp như một ngọn thương đang chậm rãi bước đi.
Diệp Trần mặc một thân hắc bào rách rưới, mái tóc dài tung bay trong gió dữ. Mỗi bước chân của hắn dẫm lên hư không đều khiến không gian xung quanh rung động, phát ra những tiếng nổ đục ngầu. Dưới lớp da thịt hơi tái nhợt của hắn, những đoạn xương đen nhánh như hắc kim thi thoảng lại lóe lên những tia sáng u uất. Đó là Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt – thứ quyền năng được tôi luyện từ máu và những lần vỡ nát tàn khốc.
“Tiểu tử, ngươi thật sự muốn rời khỏi rào dậu của Cửu Trọng Thiên sao?”
Trong không gian ý thức, giọng nói già nua, khàn khàn nhưng mang theo vài phần lo lắng của Lão Quy vang lên. Con rùa già này bình thường vốn tham ăn lại hay chửi bới, nhưng lúc này giọng điệu của nó nghiêm túc lạ thường.
“Vùng Vô Tận Hư Không bên ngoài Giới Bích không có Linh khí, không có Quy tắc, chỉ có sự hỗn mang vĩnh hằng. Ngay cả những lão quái vật ở Đệ Cửu Trọng Thiên cũng không dám tùy tiện dấn thân vào đó.”
Diệp Trần dừng bước, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía vết nứt không gian khổng lồ phía trước. Vết nứt ấy tựa như một con mắt của quỷ dữ, nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh.
“Mảnh vỡ thứ ba của Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu đang ở trong đó.” Diệp Trần nhàn nhạt đáp, giọng nói không chút gợn sóng. “Lão Quy, ông cũng biết mà. Chỉ có tìm đủ chín mảnh vỡ, ta mới có thể chân chính thức tỉnh toàn bộ sức mạnh của Nghịch Thiên Cốt. Nếu không có nó, bước chân của ta sẽ dừng lại ở Đệ Thất Trọng Thiên. Đó không phải là điều ta muốn.”
Lão Quy thở dài một tiếng: “Nhưng mảnh vỡ lần này nằm ở một ‘Mảnh Thế Giới Tàn’ (Fragment World) – một thế giới đã chết nằm ngoài quỹ đạo của Cửu Trọng Thiên. Ở đó có những thực thể không thuộc về Tiên Đạo hay Ma Đạo. Chúng được gọi là Hư Không Thú, chúng không ăn Linh khí, chúng ăn thịt tu sĩ và nuốt chửng cả xương cốt.”
Diệp Trần khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự điên cuồng vốn có của kẻ đã từng từ cõi chết trở về.
“Ăn xương cốt sao? Để xem răng của chúng có cứng bằng Nghịch Thiên Cốt của ta hay không.”
Không chút do dự, Diệp Trần một bước đạp mạnh.
Oanh!
Không gian dưới chân hắn vỡ tan. Hắn như một mũi tên đen lao thẳng vào cái miệng khổng lồ của hư không.
Cảm giác đầu tiên khi bước qua Giới Bích là sự nghẹt thở. Một áp lực khủng khiếp từ mọi phía ép tới, như thể muốn nghiền nát cơ thể Diệp Trần thành tro bụi. Tại đây, không có không khí, cũng chẳng có trọng lực. Thứ duy nhất tồn tại là những luồng bão tố hư không mang màu xám xịt, chúng cuồn cuộn như những con rồng điên, sẵn sàng xé xác bất cứ kẻ xâm nhập nào.
“Rắc!”
Một tiếng động khô khốc vang lên từ cánh tay phải của Diệp Trần. Một luồng gió hư không sắc lẹm vừa sượt qua, dù hắn đã vận chuyển Nghịch Thiên Hóa Long Quyết đến cực hạn, lớp vảy rồng mỏng manh dưới da vẫn bị cắt đứt, xương cánh tay xuất hiện một vết nứt nhỏ.
Nỗi đau thấu xương ập đến, nhưng Diệp Trần lại hít một hơi thật sâu đầy thỏa mãn.
“Tốt lắm! Chính là cảm giác này!”
Hắn gầm lên, không hề thối lui mà càng lao nhanh hơn vào tâm bão. Mỗi khi một đoạn xương bị rạn nứt vì áp lực, Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu trong lồng ngực hắn lại xoay tròn, tiết ra một luồng năng lượng màu xám đậm thấm vào tủy xương. Những mảnh xương gãy bắt đầu kết nối lại, cứng hơn trước, mang theo một chút hơi thở của hư không.
Đây chính là cơ chế tu luyện của Diệp Trần: Cường hóa trong sự hủy diệt.
Sau nửa ngày vật lộn với tử thần, phía trước mắt Diệp Trần hiện ra một khung cảnh kỳ vĩ đến rợn người. Đó là một hòn đảo đá khổng lồ đang lơ lửng giữa hư không tăm tối. Hòn đảo hoang tàn, những cung điện cổ xưa sụp đổ, những dãy núi bị cắt gọt sắc lẹm như bị một thanh kiếm khổng lồ chém qua.
Hơi thở của mảnh vỡ Nghịch Mệnh Châu đang phát ra từ tâm của hòn đảo này. Nhưng đồng thời, Diệp Trần cũng cảm nhận được hàng ngàn đôi mắt đang dõi theo mình từ trong bóng tối.
“Đến rồi.” Lão Quy cảnh báo. “Cẩn thận dưới chân!”
“Gào!!!”
Từ bên dưới những phiến đá vỡ, hàng chục sinh vật hình thù quái dị lao ra. Chúng không có mắt, chỉ có một cái miệng rộng đầy răng nanh sắc lẹm và bốn cái chi dài ngoằng như lưỡi hái. Tốc độ của chúng nhanh đến mức tạo thành những vệt tàn ảnh xám xịt.
“Hư Không Ảnh Báo!” Lão Quy kinh hãi hét lên.
Diệp Trần không hề biến sắc. Hắn xoay người, tay phải nắm chặt thành quyền, gân xanh nổi lên như những con rắn nhỏ.
“Cửu Trọng Thiên Băng – Quyền thứ nhất!”
Một quyền vung ra, không gian vốn đã mỏng manh trực tiếp sụp đổ. Một chấn động lực khủng khiếp đánh thẳng vào con quái vật dẫn đầu.
“Bùng!”
Con Hư Không Ảnh Báo nổ tung thành một làn sương đen, nhưng xương sọ của nó cứng đến mức khiến khớp ngón tay của Diệp Trần bật máu, lộ ra đốt xương đen lánh. Ngay lập tức, những con khác đã lao đến, răng nanh của chúng cắm sâu vào vai và lưng hắn.
“Phốc!”
Máu đỏ tươi bắn tung tóe. Một mảng lớn da thịt của Diệp Trần bị rách toác.
“Muốn ăn ta? Phải xem cái dạ dày của các ngươi có chịu nổi hay không!”
Diệp Trần gầm lớn, hắn không thèm thủ thế, mặc cho lũ quái vật cắn xé. Hắn vươn hai tay chộp lấy cổ hai con báo, dùng sức mạnh cơ bắp thuần túy bóp nát thực quản của chúng. Tiếng xương gãy “rắc rắc” vang lên liên hồi, không rõ là xương của quái vật hay là xương của Diệp Trần.
Trong cơn điên loạn, Nghịch Thiên Cốt của hắn bắt đầu phát huy tác dụng. Mỗi khi lũ báo cắn vào xương của Diệp Trần, một luồng phản lực tử vong từ xương cốt hắn đánh ngược lại, khiến răng của lũ quái vật vỡ vụn. Diệp Trần giống như một chiến thần điên cuồng, hắn dùng chính sự đau đớn để nuôi dưỡng chiến ý.
Chiến đấu kéo dài suốt một canh giờ. Xung quanh Diệp Trần là xác của hàng trăm con Hư Không Thú. Hắn đứng đó, hơi thở dồn dập, thân hình gần như không còn chỗ nào lành lặn. Cánh tay trái của hắn bị gãy lìa, lủng lẳng bên sườn, xương sườn bên phải lộ cả ra ngoài.
Thế nhưng, luồng khí tức tỏa ra từ người hắn lúc này lại mạnh mẽ đến mức khiến những con quái vật còn lại phải chùn bước.
“Nghịch cốt tái sinh!”
Hắn gằn giọng. Những mảnh xương gãy bắt đầu chuyển động, chúng tự động nối lại với nhau bằng những sợi tơ năng lượng màu đen. Mỗi đoạn xương mới mọc ra đều mang theo hoa văn của hư không, tỏa ra một áp lực trầm trọng hơn trước gấp bội. Cánh tay gãy chỉ trong vài nhịp thở đã khôi phục lại, mạnh mẽ hơn, cứng cáp hơn.
Diệp Trần bước tiếp vào sâu trong hòn đảo chết. Càng vào sâu, những kiến trúc cổ càng lộ rõ. Hắn đi ngang qua một tấm bia đá đã bị mòn vẹt, trên đó khắc những văn tự cổ xưa mà hắn không hiểu, nhưng Lão Quy thì sững người lại.
“Đây là… Di ngôn của Thương Thiên Tộc? Tại sao tàn tích của bộ tộc huyền thoại này lại nằm ở đây?”
“Thương Thiên Tộc là gì?” Diệp Trần nhíu mày hỏi.
“Đó là một bộ tộc từ thời Thái Cổ, những người đã từng chống lại Thiên Đạo hiện tại và bị tiêu diệt hoàn toàn. Có lời đồn rằng, tổ tiên của họ cũng sinh ra với Phàm Cốt, nhưng họ đã chứng minh rằng Phàm Nhân có thể thống trị thần linh.”
Ánh mắt Diệp Trần lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Hắn nhìn xuống bàn tay mình, cảm giác có một sợi dây liên kết vô hình giữa hắn và mảnh đất hoang tàn này.
Cuối cùng, hắn đứng trước một điện thờ sụp đổ. Ở trung tâm điện thờ, một mảnh đá vỡ màu đen, hình bán nguyệt đang lơ lửng, tỏa ra những luồng hào quang mờ ảo. Đó chính là mảnh vỡ thứ ba của Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu.
Khi Diệp Trần tiến lại gần, mảnh vỡ ấy bỗng rung động mãnh liệt. Một hình ảnh hư ảo hiện lên giữa không trung: Một người đàn ông mang theo một bộ xương tỏa sáng rực rỡ, một mình đối mặt với chín vị thần khổng lồ trên chín tầng trời. Người đàn ông đó chỉ bước một bước, cả bầu trời sụp đổ, chín vị thần bị dẫm nát dưới chân.
“Nhất bộ đạp phá…” Diệp Trần thầm thào, trái tim hắn đập liên hồi. Đó chính là cảnh giới cao nhất của bộ pháp mà hắn đang theo đuổi.
Hắn vươn tay chộp lấy mảnh vỡ.
Ngay khoảnh khắc ngón tay chạm vào nó, một luồng ký ức khổng lồ và nguồn năng lượng nguyên thủy tràn vào cơ thể Diệp Trần.
“A!!!”
Diệp Trần khuỵu xuống, da thịt toàn thân hắn nứt ra, máu tím chảy ra từ lỗ chân lông. Nghịch Thiên Cốt trong người hắn đang gào thét, nó đang nuốt chửng mảnh vỡ này để tiến hóa. Quá trình này còn đau đớn hơn việc bị vạn kiếm xuyên tâm. Xương cốt của hắn không chỉ gãy, mà là tan thành bột cám rồi lại ngưng tụ thành khối.
“Tiểu tử! Giữ vững đạo tâm! Nếu ngươi gục ngã ở đây, linh hồn ngươi sẽ tan biến vào hư không vĩnh hằng!” Lão Quy hét lớn trong hoảng loạn.
Diệp Trần nghiến răng đến mức chảy máu. Hắn dùng ý chí sắt đá để đè ép cơn đau. Trong tâm trí hắn, hình bóng của Tiên Tử Linh Nhi với ánh mắt khinh bỉ năm xưa hiện về, hình ảnh Mộ Dung Thần dùng Tiên Cốt áp chế hắn tại Đại hội tông môn lại hiện ra.
“Ta là Phàm Cốt… nhưng ta sẽ là kẻ duy nhất đạp nát thiên hạ dưới chân!”
Hắn gầm lên một tiếng làm rung chuyển cả hòn đảo.
Oanh!
Một luồng sáng màu đen xám phóng thẳng lên trời xanh của hư không, đánh tan lớp mây mù bao phủ vạn năm. Một áp lực vương giả chân chính lan tỏa ra từ người Diệp Trần.
Khi ánh sáng tan đi, Diệp Trần đứng dậy. Thương tích trên người hắn đã biến mất hoàn toàn, làn da của hắn bây giờ mang một ánh kim nhạt, đôi mắt đen sâu thẳm như chứa cả một tinh hệ. Quan trọng nhất, bên trong cơ thể hắn, bộ xương bây giờ đã không còn màu đen tuyền mà lốm đốm những tia sáng bạc – dấu hiệu của việc tiến cấp lên cấp độ cao hơn của Nghịch Thiên Cốt.
Mảnh vỡ thứ ba đã dung hợp hoàn hảo.
Diệp Trần cảm nhận được sức mạnh mới đang cuộn trào. Hắn cảm thấy mình chỉ cần dẫm nhẹ một cái, hòn đảo khổng lồ dưới chân này cũng sẽ vỡ nát.
“Lão Quy, hình như ta thấy được điều gì đó qua mảnh vỡ này.” Diệp Trần nhìn vào hư không xa xăm.
“Ngươi thấy gì?”
“Những thế giới khác ngoài Cửu Trọng Thiên này. Có những nơi linh khí còn dồi dào hơn cả Đệ Cửu Trọng Thiên, và có những nơi… mà sức mạnh của con người không phụ thuộc vào Thiên Cốt hay Tiên Đạo.”
Lão Quy im lặng hồi lâu rồi mới trầm giọng nói: “Đúng vậy. Cửu Trọng Thiên chỉ là một góc của vũ trụ Thái Cổ. Đế Thích Thiên đã giấu chúng ta quá nhiều thứ. Hắn phong tỏa Cửu Trọng Thiên này chính là để ngăn cản những thiên tài như ngươi phát hiện ra sự thật rằng thế giới này chỉ là một cái lồng nuôi nhốt.”
Diệp Trần quay người nhìn về hướng Giới Bích dẫn trở lại Đệ Lục Trọng Thiên.
“Hành trình này mới chỉ bắt đầu. Ta sẽ tìm đủ những mảnh vỡ còn lại, lật ngược cái lồng này, để xem Đế Thích Thiên rốt cuộc là thần hay là quỷ.”
Hắn một bước đạp ra, không gian quanh người uốn lượn, hình thành một con đường tắt bằng ánh sáng đen.
Cái tên Diệp Trần (Trần Phàm) sớm muộn gì cũng sẽ trở thành cơn ác mộng kinh hoàng nhất đối với những kẻ tự xưng là Tiên nhân trên đỉnh cao chín tầng trời kia. Phàm Cốt của hắn, hôm nay đã bắt đầu chạm đến quy luật của các vị thần.
Trên tàn tích của Thương Thiên Tộc, những ngọn gió hư không vẫn tiếp tục thổi, nhưng dường như trong tiếng gió, có một sự kính sợ thầm kín đối với vị chủ nhân mới vừa bước đi.
Cửu Trọng Thiên, chuẩn bị đón nhận cơn thịnh nộ của kẻ nghịch mệnh thôi!