Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 171: Mối Đe Dọa Từ Ngoại Giới**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 19:07:36 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 171: MỐI ĐE DỌA TỪ NGOẠI GIỚI

Tiếng bước chân của Diệp Trần nện trên con đường hư không, mỗi bước đi đều tạo ra những vòng sóng chấn động tỏa ra tứ phía. Sau khi dung hợp mảnh vỡ thứ ba của Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, khí tức của hắn đã xảy ra một sự biến hóa thoát thai hoán cốt. Nếu như trước đây hắn là một thanh kiếm sắc lẹm sẵn sàng chém đứt mọi rào cản, thì giờ đây, hắn giống như một vực thẳm tĩnh lặng, sâu không thấy đáy nhưng lại chứa đựng sức mạnh có thể nuốt chửng cả tinh hà.

Trên da thịt Diệp Trần, những hoa văn bạc mờ ảo lúc ẩn lúc hiện theo nhịp thở. Đó không phải là hoa văn của linh khí, mà là đạo ngân của Nghịch Thiên Cốt sau khi được tôi luyện đến cực hạn.

"Lão Quy, ngươi có cảm thấy không?" Diệp Trần đột nhiên dừng bước, ánh mắt hắn chiếu xuyên qua lớp sương mù hư không dày đặc, nhìn về phía tận cùng của vách ngăn thế giới.

Bên trong ý thức, Lão Quy vốn đang lim dim ngủ bỗng bật dậy, đôi mắt ti hí của nó lóe lên tia sáng cực kỳ nghiêm trọng. Nó không còn vẻ cợt nhả thường ngày, thay vào đó là một sự run rẩy khó nhận ra từ sâu trong linh hồn.

"Cảm thấy rồi… Chết tiệt, nhanh hơn ta tưởng! Cái lồng này đang rạn nứt." Giọng Lão Quy khàn đặc, "Ngươi vừa rồi đánh nát quy tắc của Thương Thiên Tộc, lại còn dung hợp mảnh vỡ cực lớn kia, lực lượng bộc phát quá mạnh đã vô tình đâm thủng một lỗ hổng trên Giới Bích của Cửu Trọng Thiên."

Diệp Trần nhíu mày, hắn vung tay lên, một đạo kình lực xé toạc không gian trước mặt, hiện ra một bức màn ánh sáng vạn trượng. Trong bức màn ấy là hình ảnh phản chiếu của rìa biên giới Đệ Thất Trọng Thiên – nơi giáp ranh với cõi hư vô bát ngát.

Tại đó, vốn là một màng bảo vệ màu vàng kim rực rỡ do Thiên Đạo dựng lên, nay lại xuất hiện một vết rạn đen ngòm dài hàng vạn dặm. Vết rạn ấy như một con rết khổng lồ đang bò lổm ngổm trên bầu trời, từ bên trong, những luồng khí tức xám xịt, tử khí trầm trầm đang cuồn cuộn tràn vào.

"Đó là cái gì?" Diệp Trần lạnh lùng hỏi.

Lão Quy thở dài một tiếng, thanh âm mang theo sự thê lương của một kẻ đã chứng kiến thời đại sụp đổ: "Vực Ngoại Tà Vật. Hoặc có thể gọi chúng là 'Thợ săn tinh cầu'. Ở bên ngoài cái lồng mà Đế Thích Thiên tạo ra, vũ trụ thực sự là một nơi tàn khốc hơn vạn lần. Những kẻ đó đã lang thang trong hư không hằng hà sa số năm, chuyên tìm kiếm những thế giới có sự sống để săn đuổi và cắn nuốt."

Diệp Trần siết chặt nắm đấm, khớp xương kêu lên những tiếng rắc rắc khô khốc. "Ý của ngươi là, chính vì ta phá vỡ quy tắc, nên mới dẫn dụ bọn chúng đến?"

"Nói chính xác thì, cái lồng này vốn đã mục nát rồi." Lão Quy lắc đầu, "Đế Thích Thiên hút cạn linh khí của chúng sinh để duy trì sự bất tử của hắn, khiến cho Giới Bích của Cửu Trọng Thiên càng lúc càng mỏng manh. Sự xuất hiện của ngươi và Nghịch Mệnh Châu chỉ là giọt nước tràn ly. Nhìn kìa, chúng đến rồi!"

Đúng lúc này, từ bên trong vết nứt đen ngòm kia, một con mắt khổng lồ đột nhiên mở ra. Con mắt đó to bằng cả một tòa thành trì, con ngươi màu tím đậm mang theo sự lạnh lẽo vô tình, quét nhìn vào bên trong Cửu Trọng Thiên.

Ánh mắt ấy vừa lướt qua, hàng vạn dặm sơn hà bên dưới vết nứt lập tức héo úa. Cỏ cây hóa tro bụi, sinh linh vạn vật trong phút chốc bị hút cạn tinh huyết, chỉ còn lại những bộ xương khô trắng xóa. Đây không phải là chiến đấu, đây là một sự thanh lọc sinh mệnh ở cấp độ quy luật.

"Hừ!"

Diệp Trần hừ lạnh một tiếng, khí thế Nghịch Thiên Cốt bùng nổ, hóa thành một đạo kột sáng màu đen bạc phóng thẳng lên trời cao, trực tiếp ngăn cách ánh mắt của thực thể ngoài hành tinh kia. Hắn không cho phép những thứ rác rưởi này tàn phá thế giới của mình trước khi hắn kịp đích thân đạp đổ nó.

"Gào…!"

Một tiếng gầm gừ quái dị vang lên, chấn động cả tầng mây. Từ vết nứt, một bàn tay đầy vảy xám, móng vuốt sắc lẹm dài như những thanh đại đao thò vào, bấu chặt lấy rìa không gian, định lực đẩy để chui vào bên trong.

"Ngoại Đạo Thiên Ma – cấp bậc Tinh Sát!" Lão Quy kinh hãi hét lên, "Diệp Trần, không được để nó hoàn toàn tiến vào! Nếu nó vào được, cả Đệ Thất Trọng Thiên sẽ hóa thành bình địa trong nửa ngày!"

Ánh mắt Diệp Trần lóe lên sát cơ vô tận. Hắn không nói một lời, chân giậm mạnh vào hư không.

"Rầm!"

Dưới chân hắn, không gian nát tan. Diệp Trần giống như một viên sao băng màu đen, lao thẳng về phía vết rạn ở tận cùng chân trời.

Tốc độ của hắn bây giờ đã đạt tới một cảnh giới kinh người, vượt xa mọi định nghĩa của phi hành thuật. Mỗi bước chân là một lần thu nhỏ khoảng cách vạn dặm – chính là cảnh giới "Nhất Bộ Đạp Thiên" sơ kỳ.

Cùng lúc đó, tại Đệ Cửu Trọng Thiên – Thần Đỉnh.

Trong cung điện nguy nga rực rỡ, lơ lửng trên chín tầng mây tía, một nam tử trung niên đang ngồi xếp bằng trên tòa sen vàng đột nhiên mở mắt. Hắn chính là chủ nhân của Cửu Trọng Thiên, kẻ tự xưng là Thiên Đạo – Đế Thích Thiên.

Đôi mắt của hắn không có lòng trắng, chỉ có một mảnh vàng kim óng ánh, phản chiếu vạn vật thái bình. Nhưng lúc này, ánh mắt ấy lại thoáng qua một tia âm trầm.

"Lũ giòi bọ ngoài kia lại bắt đầu ngứa ngáy sao?"

Hắn khẽ lẩm bẩm, giọng nói vang vọng như tiếng sấm nổ trong đầu mỗi vị tiên nhân đang quỳ lạy bên dưới điện. Đế Thích Thiên nhìn về hướng vết nứt, rồi lại nhìn sang một hướng khác – nơi Diệp Trần đang bay đến.

"Nghịch Mệnh giả… không những không phục tùng, mà còn dám đục thủng lồng giam của trẫm." Một nụ cười nhạt hiện lên trên khóe môi hắn, lạnh thấu xương tủy, "Tốt lắm, để con rối của trẫm đi dọn dẹp chút vậy."

Hắn phất nhẹ tay áo. Phía dưới đại điện, một bóng người yểu điệu, mang theo khí tức thánh khiết nhưng lại lạnh lẽo vô hồn chậm rãi đứng dậy. Đó chính là Tiên Tử Linh Nhi – người từng là hôn thê của Diệp Trần, nay đã hoàn toàn bị Đế Thích Thiên cải tạo thành một món chiến binh tối thượng.

"Giết sạch những kẻ xâm nhập, và mang cái đầu của Diệp Trần về đây."

"Tuân lệnh… chủ thượng." Linh Nhi khẽ cúi đầu, đôi mắt nàng không có một chút gợn sóng, như một mặt hồ đóng băng nghìn năm. Nàng hóa thành một đạo kiếm quang màu vàng ròng, xé rách không gian, biến mất tại chỗ.

Quay lại biên giới Đệ Thất Trọng Thiên.

Diệp Trần đã đến trước vết nứt khổng lồ kia. Khí tức của Vực Ngoại Tà Vật giống như một đại dương axit, đang không ngừng ăn mòn pháp tắc của Cửu Trọng Thiên.

Thực thể mang bàn tay vảy xám kia đã thò được nửa thân mình vào. Đó là một con quái vật cao hàng trăm trượng, đầu như đầu sói nhưng có ba sừng, cơ thể cường tráng đầy những miệng nhỏ đang không ngừng rên rỉ.

"Súc sinh ngoài hành tinh, nơi này không phải chỗ để ngươi rêu rao!"

Diệp Trần lạnh giọng quát to. Hắn không sử dụng kiếm, mà dồn toàn bộ sức mạnh vào nắm đấm phải. 206 mảnh xương trong người hắn đồng loạt phát sáng, lực lượng của Nghịch Mệnh Châu vận chuyển đến cực hạn.

"Cửu Trọng Thiên Băng – Đệ Ngũ Trọng: Toái Tinh!"

Nắm đấm của Diệp Trần vung ra, một luồng áp lực khủng khiếp khiến cho không gian xung quanh biến dạng thành một vòng xoáy hình nón. Cú đấm này không chỉ mang theo sức mạnh thể chất thuần túy, mà còn chứa đựng ý chí "Nghịch Thiên" – ý chí kiên quyết gạt bỏ mọi sự trói buộc.

"Oành!"

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Nắm đấm nhỏ bé của Diệp Trần va chạm trực diện với lòng bàn tay khổng lồ của con quái vật.

Chỉ trong nháy mắt, một làn sóng xung kích màu bạc đen quét qua. Những cái vảy xám cứng hơn kim cương của quái vật vụn vỡ như mảnh sành. Tiếng xương gãy vang lên chói tai. Con quái vật gầm lên một tiếng đau đớn, thân thể khổng lồ của nó bị lực lượng của Diệp Trần đánh văng ngược trở lại bên trong vết nứt.

"Hừ, còn muốn vào?" Diệp Trần quát lên một tiếng, hắn bay vọt tới, hai tay nắm lấy hai rìa của vết nứt đen ngòm.

Lão Quy kinh ngạc: "Ngươi định làm gì? Ngươi không thể vá được nó bằng linh khí đâu, pháp tắc của ngươi chưa đủ!"

"Ai nói ta dùng linh khí?" Diệp Trần nghiến răng, gân xanh nổi đầy trên trán, "Ta dùng xương cốt của mình để vá!"

"Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt – Trấn Áp!"

Toàn thân Diệp Trần bùng phát ánh sáng bạc rực rỡ chưa từng có. Một bộ khung xương khổng lồ mang theo khí tức viễn cổ thoát ra ngoài cơ thể hắn, hóa thành một đạo ấn ký cực lớn, đóng sầm lên vết nứt không gian.

Dùng xương cốt trấn giữ giới bích! Đây là hành động điên cuồng nhất mà Lão Quy từng thấy.

Sức mạnh của Ngoại Đạo Thiên Ma từ bên kia điên cuồng oanh kích vào bộ khung xương bạc, khiến Diệp Trần hộc máu, gương mặt trắng bệch nhưng ánh mắt lại điên cuồng đến cực điểm. Mỗi lần bộ xương bị rạn nứt vì sức mạnh ngoại giới, nó lại tự phục hồi và trở nên cứng rắn hơn trước đó vài phần.

"Đau… nhưng sướng!" Diệp Trần cười lạnh, "Đám tạp chủng các ngươi, hãy làm đá mài dao cho Nghịch Thiên Cốt của ta đi!"

Đúng lúc hắn đang giằng co với thực thể ngoài hành tinh, một luồng nguy hiểm từ phía sau đột nhiên ập đến.

Một đường kiếm quang vàng ròng, mang theo ý chí của Thiên Đạo chí cao vô thượng, đột ngột đâm thẳng vào gáy của Diệp Trần. Kiếm quang này không những sắc bén đến cực điểm, mà còn mang theo một loại dao động linh hồn quen thuộc đến đau lòng.

Diệp Trần không quay đầu, nhưng hắn đã biết là ai. Hắn hít một hơi thật sâu, dùng tay không bắt lấy mũi kiếm vừa mới chạm vào lớp bảo hộ sau lưng mình.

"Linh Nhi… quả nhiên là ngươi."

Giọng nói của Diệp Trần không còn hận thù, chỉ còn lại sự thất vọng và một chút mệt mỏi thâm trầm.

Linh Nhi đứng trên không trung, bàn tay cầm kiếm run nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng như trước. Nàng nhìn vào bóng lưng của Diệp Trần, môi mím chặt. Sức mạnh vàng kim từ cơ thể nàng đang liên tục tuôn trào vào lưỡi kiếm, cố gắng đâm thủng da thịt của Diệp Trần.

"Chủ thượng… ra lệnh… giết ngươi." Nàng cất lời, thanh âm khản đặc, nghe như máy móc vô hồn.

"Đế Thích Thiên thật sự là một kẻ hèn nhát." Diệp Trần xoay người lại, một tay vẫn giữ chặt khung xương đang trấn áp vết nứt, một tay khác cầm chặt lấy lưỡi Tiên kiếm vàng ròng. "Hắn sợ hãi Vực Ngoại tà vật, nên mới muốn dùng tính mạng của ta và sự hy sinh của Đệ Thất Trọng Thiên để vá lỗ hổng này. Lại còn cử ngươi đến đây để đâm lén ta?"

"Chết đi!" Linh Nhi đột ngột thét lên, quanh thân nàng hiện ra chín đóa hoa sen vàng rực rỡ – mỗi đóa sen đều chứa đựng một đạo thiên kiếp của Đế Thích Thiên. Chín đóa sen đồng loạt nổ tung, bao phủ lấy Diệp Trần vào trong một biển lửa diệt thế.

"Ầm ầm ầm!"

Không gian tại ranh giới giới bích hoàn toàn đổ nát. Lão Quy ở bên trong tinh thần hải cuống cuồng kêu lên: "Diệp Trần, cẩn thận! Nàng ta đã bị gieo 'Thiên Đạo Chủng', sức mạnh hiện giờ tương đương với một cường giả Đại Thừa kỳ rồi!"

Khói bụi tán đi, Diệp Trần đứng hiên ngang trong biển lửa. Bộ y phục của hắn đã rách mướp, lộ ra cơ bắp rắn chắc và bộ ngực đầy những vết sẹo của những lần tự hủy rồi tái sinh. Đáng sợ nhất là, đôi mắt của hắn đã chuyển sang màu đỏ rực.

Hắn không tránh né, không phòng thủ. Hắn cứ thế bước từng bước một trong biển lửa Thiên Đạo hướng về phía Linh Nhi.

"Ngày trước, ngươi chê ta là Phàm Cốt, đi theo Mộ Dung Thần vì muốn bước chân lên con đường trường sinh." Diệp Trần giọng nói trầm xuống, mỗi từ ngữ đều mang sức nặng nghìn cân khiến không gian rung chuyển. "Bây giờ nhìn lại xem, ngươi đạt được cái gì? Một cái xác không hồn, một con chó săn cho kẻ muốn nuốt chửng cả thế giới này."

Linh Nhi rung động, trong sâu thẳm con ngươi nàng dường như có một tia đấu tranh lóe lên rồi lại biến mất. Nàng đâm tiếp một kiếm, trực tiếp trúng vào ngực Diệp Trần.

"Keng!"

Tiếng kim loại va chạm vang vọng. Mũi kiếm Tiên phẩm đỉnh cấp thế mà không thể xuyên qua lớp da thịt mỏng manh kia. Phía dưới lớp da, Nghịch Thiên Cốt bạc rực phát sáng, chặn đứng hoàn toàn công kích.

Diệp Trần đưa tay lên, nhẹ nhàng bóp nát mũi kiếm vàng ròng ngay trước mặt Linh Nhi.

"Hôm nay, ta không giết ngươi." Diệp Trần nhàn nhạt nói, "Ta muốn ngươi đứng đó, mở to mắt ra mà nhìn. Nhìn cái gọi là Thiên Đạo mà ngươi tôn thờ thực chất thối nát và bất lực như thế nào trước sức mạnh của một kẻ Phàm Cốt."

Hắn đột nhiên xoay người, gầm lên một tiếng trấn thiên: "Lão Quy, giúp ta một tay!"

"Được rồi, mặc dù dùng đến bản nguyên hồn lực sẽ khiến lão gia ta ngủ đông mấy trăm năm, nhưng vì trận chiến này… chơi luôn!" Lão Quy hét lớn.

Từ trên đầu Diệp Trần, một hư ảnh rùa khổng lồ, lưng mang đồ hình bát quái tinh hệ hiện ra. Sức mạnh thời gian chậm lại.

Diệp Trần tập hợp tất cả sức mạnh vào hai tay, hắn thực hiện một động tác điên cuồng: Không phải là trấn áp vết nứt nữa, mà là xé toạc nó ra rộng hơn!

"Hắn điên rồi sao?" Linh Nhi run rẩy, bất giác thốt ra tiếng người.

"Bình thường vá lồng không thể tiêu trừ triệt để tà vật." Ánh mắt Diệp Trần lóe lên sự tàn nhẫn của kẻ sẵn sàng đánh cược tất cả, "Vậy thì ta sẽ kéo hết đám tạp chủng này vào đây, dùng chúng làm hỏa lò, rèn luyện quy tắc mới của riêng Diệp Trần ta!"

Diệp Trần xé mạnh không gian, tiếng 'Roạc' vang lên nghe như cả thế giới bị xé làm hai nửa. Hàng nghìn, hàng vạn thực thể Vực Ngoại Tà Vật đang chầu chực bên ngoài hưng phấn gầm thét, ùa vào như một dòng thủy triều đen ngòm.

Chúng nghĩ rằng con mồi đã từ bỏ sự kháng cự. Nhưng chúng đã lầm.

"Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt – Lĩnh Vực: Tuyệt Diệt!"

Từ cơ thể Diệp Trần, hàng vạn tia sáng bạc bắn ra như mưa. Những tia sáng này không giết chết quái vật, mà gắn kết chúng lại với nhau, cưỡng ép chúng chuyển hóa năng lượng xám xịt thành một loại hỏa diễm kỳ lạ. Diệp Trần biến cả vạn dặm biên giới này thành một lò luyện khổng lồ.

Hắn lấy xương của chính mình làm khung lò, lấy Vực Ngoại tà vật làm củi đốt, lấy chính thân thể mình làm vật phẩm được rèn luyện.

Biển lửa màu xám bạc bao phủ lấy tất cả. Tiếng kêu gào thảm thiết của Ngoại Đạo Thiên Ma vang vọng thấu trời. Chúng vốn đến để ăn nuốt tinh hoa thế giới này, nhưng bây giờ, tinh huyết và nguyên năng tích lũy hàng vạn năm của chúng đang bị Diệp Trần tàn nhẫn rút đi qua những mảnh Nghịch Thiên Cốt.

Sức mạnh của Diệp Trần bắt đầu thăng tiến một cách khủng khiếp. Hóa Thần viên mãn… Luyện Hư… Hợp Đạo sơ kỳ…

Mỗi một lần thăng tiến, một tầng trời của Cửu Trọng Thiên lại chấn động.

Đế Thích Thiên ở Thần Đỉnh lúc này không thể ngồi yên được nữa. Hắn đứng phắt dậy, gương mặt lần đầu tiên hiện lên vẻ kinh hoàng.

"Hắn… hắn đang cướp đoạt quyền năng từ vũ trụ để phản phệ Cửu Trọng Thiên! Khốn khiếp! Hắn định biến Cửu Trọng Thiên thành lò luyện hóa chính hắn sao?"

Trên bầu trời Đệ Thất Trọng Thiên, Diệp Trần đứng trong lửa thần, ánh nhìn xuyên thấu qua mấy tầng mây tía, dừng lại ngay trên khuôn mặt của Đế Thích Thiên.

"Đế Thích Thiên, cảm ơn món quà của ngươi. Đám nô bộc ngoài hành tinh này quả nhiên chứa nhiều năng lượng hơn cái đám tu sĩ yếu ớt mà ngươi nuôi nhốt."

Diệp Trần cười sảng khoái, tiếng cười chứa đựng khí thế vô địch. Hắn giơ một ngón tay về phía Thần Đỉnh:

"Đợi ta rèn luyện xong mớ xương này, bước tiếp theo… ta sẽ bước vào Đệ Cửu Trọng Thiên để lấy cái mạng già của ngươi!"

Trong giây phút ấy, vạn vật im lặng. Thiên Đạo uy nghiêm nghìn năm, thế mà dưới sự khiêu khích của một tên thiếu niên "Phàm Cốt", bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt không thể hàn gắn.

Mối đe dọa từ ngoại giới vẫn chưa biến mất, nhưng giờ đây, có một mối đe dọa còn đáng sợ hơn thế đang sinh trưởng ngay trong lòng thế giới – một kẻ đi ngược lại số phận, kẻ định đạp phá cả chín tầng trời.

Chương 171 kết thúc trong một viễn cảnh rực lửa, nơi một người đàn ông đối đầu với cả thiên hạ và những kẻ săn mồi của vũ trụ, vững vàng như một ngọn núi bất biến.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8