Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 172: Những Kẻ Săn Tìm Tinh Cầu**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 19:08:36 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 172: NHỮNG KẺ SĂN TÌM TINH CẦU**

Biển lửa xám bạc rống rít giữa hư không, bao phủ lấy thân hình gầy gò nhưng cứng cỏi của Diệp Trần. Tại ranh giới mong manh giữa Đệ Thất và Đệ Bát Trọng Thiên, không gian như bị nung chảy, từng mảng quy tắc thiên đạo vỡ vụn, hóa thành những sợi tơ hỗn loạn bị cuốn vào vòng xoáy năng lượng khổng lồ.

Trong trung tâm của lò luyện thân xác ấy, Diệp Trần đang trải qua một quá trình mà ngay cả những vị thần cổ xưa nhất cũng phải run rẩy. Mỗi một tấc da thịt của hắn đều bị thiêu rụi, sau đó nhờ vào sinh mệnh lực nồng đậm của Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu mà tái sinh. Xương cốt của hắn – thứ Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt vốn đã đen nhánh như mực – giờ đây lại bắt đầu nảy sinh biến hóa dị thường. Dưới sự tôi luyện của máu huyết Thiên Ma và tinh hoa từ ngoại đạo, bề mặt xương cốt bắt đầu hiện lên những vân văn màu hoàng kim xen lẫn tím đậm, giống như những dải tinh hà uốn lượn bên trong cốt tủy.

“Rắc! Rắc!”

Tiếng xương gãy vang lên khô khốc, vang vọng qua linh hồn. Đó không phải là do ngoại lực đả kích, mà là do Nghịch Thiên Cốt đang tự mình đập nát những cấu trúc cũ kỹ để bành trướng và cô đặc hơn. Mỗi lần vỡ nát là một lần đau đớn thấu tận tâm can, nhưng Diệp Trần chỉ siết chặt nắm đấm, đôi mắt đỏ ngầu không một tia dao động.

Lão Quy trú ngụ trong thức hải của hắn, chứng kiến cảnh này mà không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh:
“Điên rồi! Diệp Trần, tiểu tử nhà ngươi đúng là một con quái vật thực sự! Lấy thân làm lò, lấy thiên ma làm củi, ngươi đây là muốn trực tiếp đúc thành ‘Vạn Cổ Bất Diệt Kim Thân’ ngay trong cảnh giới Hợp Đạo sao?”

Diệp Trần không trả lời, hắn không còn tâm trí để nói chuyện. Hắn cảm nhận được sức mạnh đang cuồn cuộn đổ dồn về phía trái tim. Mỗi một nhịp đập của tim hắn bây giờ đều như tiếng trống trận, khiến hư không xung quanh phải rung chuyển theo nhịp.

Ngay khi Diệp Trần đang ở vào thời điểm mấu chốt của việc thăng hoa nhục thân, một biến cố bất ngờ xảy ra.

“Oanh!”

Một tiếng nổ kinh thiên động địa phát ra từ phía trên cao nhất của bầu trời, vượt qua cả tầm mắt của người thường. Một vết rách đen kịt, rộng hàng ngàn dặm đột ngột xé toạc mây mù của Đệ Bát Trọng Thiên. Vết rách này không giống với những khe nứt không gian do Diệp Trần hay Đế Thích Thiên tạo ra, nó mang theo một luồng khí tức xa lạ, khô khốc và tràn đầy sự lạnh lẽo của vũ trụ bao la.

Từ trong vết rách ấy, một thứ khổng lồ chậm rãi trồi ra.

Đó là một con thuyền dài hàng vạn trượng, được đúc từ loại kim loại màu xanh đồng rỉ sét, trên thân thuyền đầy rẫy những vết cào cấu của những sinh vật không xác định và dấu vết của các cuộc đại chiến tinh không. Những phù văn trên thuyền không thuộc về bất kỳ ngôn ngữ nào của Cửu Trọng Thiên, chúng phát ra ánh sáng tím nhạt, lạnh lẽo và đầy tính áp chế.

“Thanh Đồng Chiến Thuyền của Tinh Không Lữ Giả?” Lão Quy thốt lên đầy kinh hãi, “Không phải, khí tức này… là đám ‘Săn Tìm Tinh Cầu’ (World Hunters)! Diệp Trần, cẩn thận! Chúng không phải là lũ Thiên Ma vô tri kia, chúng là những kẻ chuyên đi săn lùng những thế giới đang suy yếu để hút cạn linh mạch!”

Trên boong chiếc chiến thuyền đồng khổng lồ, ba bóng người đang đứng sừng sững, nhìn xuống thế giới bên dưới với ánh mắt đầy sự khinh miệt, như đang nhìn một chuồng gia súc đã đến mùa thu hoạch.

Dẫn đầu là một nam tử vận trường bào màu xám tro, gương mặt hắn nhợt nhạt đến lạ thường, trên trán có một con mắt thứ ba đang khép chặt. Khí tức của hắn tản ra khiến cho quy tắc xung quanh hắn bị vặn vẹo hoàn toàn. Kẻ này, chỉ cần đứng đó thôi, đã có thể so sánh với cao thủ Hợp Đạo viên mãn của Cửu Trọng Thiên.

“Hừm, một hạ giới nhỏ bé đang trong kỳ suy tàn, không ngờ lại có thể sinh ra một tên tu luyện nhục thân thú vị như thế này.” Nam tử bào xám lên tiếng, giọng nói của hắn như tiếng kim loại cọ xát, chói tai vô cùng.

“Đại huynh, dường như chúng ta đến hơi trễ. Đám ‘U Minh Thiên Ma’ mà chúng ta thả xuống đây để gieo rắc sợ hãi, dường như đang bị tên tiểu tử kia dùng làm phân bón thì phải?” Một gã to béo, tay cầm một chiếc búa khổng lồ, đứng bên cạnh cười gằn. Hắn nhìn biển lửa đang bao quanh Diệp Trần, trong mắt lóe lên tia sáng tham lam: “Cơ thể của hắn… chứa đựng một loại cốt cách rất kỳ lạ. Nếu lột được bộ xương đó ra, đem về đấu giá tại Tinh Không Thành, chắc chắn sẽ được giá cao!”

Người phụ nữ duy nhất trong nhóm, khoác trên mình bộ giáp làm từ vảy rồng đen, khẽ cau mày: “Đừng coi thường. Kẻ kia dường như đang nghịch thiên cải mệnh. Khí thế của hắn đang tăng vọt, chỉ trong chốc lát đã từ Hóa Thần nhảy vọt lên Hợp Đạo. Loại tốc độ này ngay cả ở Tinh Không Vạn Giới cũng cực kỳ hiếm thấy.”

“Sợ cái gì? Một lũ sâu bọ bị nhốt trong lồng, có mạnh đến đâu cũng chỉ là bùn nhão.” Gã cầm búa vung mạnh hung khí trong tay, một luồng sóng xung kích từ chiếc búa lao thẳng xuống, phá nát biển mây của Đệ Thất Trọng Thiên, nhắm thẳng vào đầu Diệp Trần mà giáng xuống.

“Ầm!”

Luồng sóng xung kích vấp phải một rào cản vô hình khi chỉ còn cách Diệp Trần chưa đầy trăm trượng. Diệp Trần lúc này chậm rãi mở mắt.

Ánh mắt hắn không còn vẻ người phàm, mà là một màu đen huyền sâu thẳm như hố đen vũ trụ, bên trong có sấm sét màu bạc luân chuyển. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa tay lên, một bàn tay lớn bằng sương mù đen đột ngột thành hình, bóp nát vụn luồng sóng xung kích từ chiếc búa khổng lồ kia.

“Các ngươi… là ai?” Giọng nói của Diệp Trần trầm thấp, nhưng lan tỏa khắp mọi ngóc ngách của Cửu Trọng Thiên, khiến hàng triệu tu sĩ ở bên dưới đang ngước nhìn lên đều cảm thấy màng nhĩ đau nhức.

Nam tử bào xám nhếch môi cười, ánh mắt tràn đầy sự bề trên: “Lũ kiến hôi ở giới này thường gọi chúng ta là Thần. Nhưng ở bên ngoài tinh không, chúng ta là ‘Lục Ma Tam Sát’. Ta là Lão Đại – Minh Sát. Kẻ đang thăng tiến sức mạnh như ngươi, cũng coi như có tư cách làm nô lệ cao cấp cho ta. Bây giờ, thu lại ngọn lửa kia, quỳ xuống dập đầu, ta sẽ cho ngươi cơ hội được rời khỏi cái lồng chật hẹp này.”

“Rời khỏi cái lồng?” Diệp Trần từ từ đứng dậy từ trong biển lửa. Từng mảng da cháy xém bong ra, để lộ lớp da mới mịn màng như ngọc nhưng lại tỏa ra ánh sáng kim loại lạnh lùng. Khí tức của hắn lúc này đã hoàn toàn vững vàng ở Hợp Đạo sơ kỳ, và vẫn còn đang tiếp tục tăng tiến nhờ lượng năng lượng khổng lồ chưa hấp thụ hết.

Diệp Trần ngửa mặt nhìn lên chiếc Thanh Đồng Chiến Thuyền, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một nụ cười lạnh: “Ta đã hứa sẽ đạp phá Cửu Trọng Thiên này để tìm tự do. Không ngờ chưa kịp phá lồng, đã có mấy con chó săn bên ngoài mò tới đòi xích cổ ta.”

“Ngươi nói cái gì?!” Gã to béo cầm búa giận dữ quát lớn. Hắn là một cường giả từng hủy diệt không ít hành tinh, đi đến đâu cũng được cung phụng như tổ tiên, vậy mà hôm nay bị một kẻ ở thế giới cấp thấp sỉ nhục.

“Ta nói… các ngươi hãy nằm lại đây để làm phân bón cho Nghịch Thiên Cốt của ta đi!”

Vừa dứt lời, bước chân của Diệp Trần khẽ động.

“Oanh!”

Một bước dẫm xuống, hư không nát bấy. Diệp Trần không bay bằng phi kiếm, hắn dùng lực lượng nhục thân thuần túy để đạp không mà đi. Tốc độ của hắn vượt qua giới hạn của ánh sáng, nhanh đến mức thần thức của những kẻ trên thuyền cũng không kịp phản ứng.

“Cửu Trọng Thiên Băng — Đệ Nhất Trọng: Nhất Quyền Toái Sơn Hà!”

Diệp Trần xuất hiện ngay trước mũi chiến thuyền, một quyền vung ra. Không có linh khí hoa lệ, không có thuật pháp huyền ảo, chỉ có sức mạnh va chạm cơ bắp nguyên thủy nhất bộc phát từ 108 huyệt đạo đang mở rộng.

Nam tử Minh Sát biến sắc, vội vàng điều khiển phòng ngự của chiến thuyền. Một lớp màn sáng màu tím dày đặc hiện lên bao phủ lấy Thanh Đồng Chiến Thuyền. Đây là lá chắn có thể chịu được sự oanh kích của các thiên thạch khổng lồ trong vũ trụ.

Nhưng…

“Rắc rắc!”

Chỉ trong một cái chớp mắt, lớp màn sáng tím vỡ vụn như gương rơi xuống đất. Quyền đầu của Diệp Trần mang theo khí thế vạn quân, oanh kích thẳng vào mạn thuyền. Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên, chiếc chiến thuyền dài vạn trượng rung lắc dữ dội, một vết lõm sâu hoắm hiện ra ngay vị trí va chạm, những tấm đồng thau dày cộm nứt toác, văng ra khắp nơi.

“Cái gì?!” Ba tên thợ săn tinh không đồng thanh hét lên đầy kinh hãi.

Bên trong Đệ Cửu Trọng Thiên, Đế Thích Thiên đang ngồi trên ngai vàng Thần Đỉnh, thông qua kính chiếu thiên không mà quan sát tất cả. Hắn vốn dĩ đang sợ hãi sự xuất hiện của những kẻ săn tìm tinh cầu này, vì chúng là khắc tinh của Thiên Đạo. Nhưng bây giờ, hắn còn thấy sợ hãi hơn khi chứng kiến sức mạnh nhục thân của Diệp Trần.

“Tên tiểu tử này… hắn đã hoàn toàn bước ra khỏi con đường của tu tiên chính thống rồi. Hắn là một hung thần! Một hung thần sinh ra từ đống đổ nát!” Đế Thích Thiên run rẩy, trong lòng nảy sinh một ý định điên rồ: Có lẽ hắn nên cùng những kẻ ngoại giới này hợp tác để tiêu diệt Diệp Trần, nếu không, Cửu Trọng Thiên chắc chắn sẽ không còn họ Đế cai trị nữa.

Trên không trung, trận chiến đã thực sự bùng nổ.

“Chết đi cho ta!” Gã to béo (Minh Nhị) vung chiếc búa nặng nề giáng xuống đầu Diệp Trần. Chiếc búa này nặng đến triệu cân, lại được gia trì bởi quy tắc ‘Trọng Lực’ của ngoại giới.

Diệp Trần không tránh không né, hắn vươn bàn tay trái ra, dùng lòng bàn tay trần trực tiếp đỡ lấy mặt búa.

“Ầm!”

Lực chấn động từ cú va chạm khiến không gian xung quanh vỡ vụn thành những mảnh nhỏ li ti. Diệp Trần lùi lại nửa bước, nhưng cánh tay hắn vẫn vững như bàn thạch, Nghịch Thiên Cốt tỏa sáng rực rỡ bên dưới lớp da, hấp thụ hoàn toàn lực chấn động của đối phương.

“Chỉ bấy nhiêu thôi sao?” Diệp Trần lạnh lùng nói. Cánh tay hắn đột ngột phát lực, năm ngón tay như móng vuốt rồng, cắm sâu vào lớp kim loại của chiếc búa.

“Rắc!”

Chiếc búa vốn là pháp bảo cấp cao, thế mà dưới lực bóp của Diệp Trần, bắt đầu xuất hiện những vết nứt dài.

“Không thể nào! Nhục thân của ngươi làm từ cái gì vậy?!” Minh Nhị sợ đến mất mật, muốn thu búa về nhưng đã quá muộn.

Diệp Trần gầm nhẹ một tiếng, bắp tay hắn phồng lên, Nghịch Thiên Hóa Long Quyết vận chuyển đến tối đa. Một luồng hư ảnh hắc long từ sau lưng hắn hiện ra, gào thét thiên địa. Hắn dùng lực bẻ mạnh, chiếc búa khổng lồ gãy làm đôi như một khúc gỗ mục.

Tiện tay quăng nửa chiếc búa trúng ngay ngực Minh Nhị, khiến gã này phun ra một ngụm máu lớn, bay ngược vào trong thuyền, phá sập vô số dãy hành lang kiến trúc.

Lúc này, người phụ nữ mang giáp vảy rồng đen (Minh Tam) cũng ra tay. Nàng ta không dùng sức mạnh cơ bắp mà rút ra một cây roi dài làm từ tủy xương rồng, tẩm đầy độc tố của linh hồn. Chiếc roi như một con rắn độc xuyên thấu không gian, quấn chặt lấy cổ Diệp Trần.

“Trói!” Nàng hét lớn, linh lực đổ dồn vào chiếc roi, muốn siết nát yết hầu của hắn.

Tuy nhiên, Diệp Trần chỉ hơi nghiêng cổ, đôi mắt hắn lóe lên sự tàn nhẫn cực điểm. Hắn không gỡ chiếc roi ra, mà thay vào đó, hắn nắm lấy đoạn dây roi, dùng lực kéo mạnh.

“Ngươi muốn chơi? Vậy thì lại đây!”

Một sức mạnh không thể kháng cự từ đầu roi truyền đến, Minh Tam xinh đẹp chưa kịp định thần đã bị kéo bay về phía Diệp Trần. Trong đôi mắt nàng, khuôn mặt của thiếu niên ấy giờ đây không khác gì một vị Tử Thần.

“Thập Bộ Sát Nhất Nhân — Nhất Bộ Diệt Hồn!”

Diệp Trần thu quyền thành kiếm chỉ, điểm thẳng vào giữa trán nàng. Một luồng kiếm ý thuần túy, sát phạt quyết đoán chui tọt vào trong biển thức hải của nàng ta.

“Á!!!” Một tiếng hét thảm khốc vang lên. Linh hồn của Minh Tam bị kiếm ý nát bấy ngay lập tức. Thân thể nàng ta rũ xuống, rơi tự do từ trên cao xuống tầng trời bên dưới, chết không nhắm mắt.

Chỉ trong vài hiệp ngắn ngủi, một trong ba kẻ săn tìm tinh cầu mạnh mẽ đã vẫn lạc.

Minh Sát – kẻ dẫn đầu, lúc này đã không còn vẻ bình tĩnh. Hắn hiểu rằng, hôm nay bọn hắn đã đá phải tấm sắt nung nóng nhất. Hắn gầm lên, con mắt thứ ba trên trán đột ngột mở bung ra.

“Tử Vong Xạ Tuyến! Chết đi!”

Một luồng ánh sáng xám đen bắn ra từ con mắt thứ ba, mang theo hơi thở của sự hủy diệt tuyệt đối. Luồng sáng này đi đến đâu, sinh mệnh của vạn vật ở vùng đó đều bị tước đoạt. Ngay cả những đám mây cũng trở nên héo úa và tan biến.

Diệp Trần đứng yên tại chỗ, hắn cảm nhận được mối đe dọa đến từ luồng sáng kia. Đây là một loại quy tắc cấp cao hơn Cửu Trọng Thiên. Nhưng trong người hắn, Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu dường như cũng đang bị khiêu khích. Nó bắt đầu xoay tròn điên cuồng, đẩy ra một dòng năng lượng cổ xưa màu tím sậm chảy vào Nghịch Thiên Cốt.

“Ta nói rồi, số phận của ta là do ta quyết. Trời muốn ta chết, ta diệt trời. Ngươi muốn ta chết, ta nghiền nát ngươi!”

Diệp Trần không lùi bước, hắn dùng chính lồng ngực mình đón lấy Tử Vong Xạ Tuyến.

“Xì xì…”

Ánh sáng đen đốt cháy một lỗ nhỏ ngay giữa ngực Diệp Trần, chạm đến lớp xương bên trong. Nỗi đau xé rách linh hồn lại một lần nữa ập tới. Nhưng lần này, thay vì bị hủy diệt, Nghịch Thiên Cốt lại như một miếng bọt biển khô hạn gặp được dòng nước mát, bắt đầu tham lam nuốt chửng lấy năng lượng tử vong kia để tiến hóa lần cuối cùng.

“Rắc… oanh!”

Một luồng khí tức từ người Diệp Trần bùng nổ, quét sạch hàng vạn dặm mây đen. Hợp Đạo trung kỳ!

Hắn đột phá ngay trong chiến đấu, lấy sát chiêu của kẻ thù làm tài nguyên đột phá.

Minh Sát sững sờ, đôi mắt thứ ba của hắn vì quá tải mà chảy ra máu tươi: “Không… không thể nào! Làm sao một kẻ ở giới diện rác rưởi lại có thể hấp thụ được năng lượng từ con mắt Tinh Không của ta?”

“Bởi vì trong mắt ngươi, đây là rác rưởi. Còn trong mắt ta, đây là nơi ta sinh ra, là nơi ta sẽ đạp bước lên đỉnh cao!”

Diệp Trần biến mất.

Giây sau, hắn đã đứng trên đỉnh của Thanh Đồng Chiến Thuyền, nhìn xuống Minh Sát đang run rẩy bên dưới.

“Kết thúc rồi. Cảm ơn vì đã đưa chiếc thuyền này tới, nó sẽ là bước đệm để ta dẫm nát Đệ Cửu Trọng Thiên.”

Diệp Trần giơ cao chân hữu lên, toàn bộ sức mạnh của Hợp Đạo trung kỳ kết hợp với uy lực của Nghịch Thiên Cốt hội tụ vào gót chân. Hắn dẫm xuống như một vị thiên thần đang hành hình kẻ tội lỗi.

“Nhất Bộ Đạp Phá — Vạn Cổ Tàn!”

“Răng rắc — OÀNH!!!”

Chiếc Thanh Đồng Chiến Thuyền kiên cố vạn năm, dưới một bước chân của Diệp Trần, bị xẻ đôi từ giữa. Những tiếng nổ liên hoàn vang lên, ánh lửa của chiếc thuyền thắp sáng cả một vùng trời Đệ Thất Trọng Thiên. Minh Sát cùng gã Minh Nhị đang trọng thương không kịp chạy thoát, trực tiếp bị sức mạnh của bước chân kia nghiền thành mây khói, ngay cả luân hồi cũng không thể vào.

Hư không im bặt.

Khói lửa tan đi, chỉ còn lại bóng dáng của một thiếu niên mặc y phục đen rách nát, đứng lơ lửng giữa trời cao. Trong tay hắn đang cầm con mắt thứ ba vừa móc ra từ trán của Minh Sát, tỏa ra ánh sáng âm trầm.

Diệp Trần nhìn về phía Thần Đỉnh xa xăm, giọng nói lạnh thấu xương:

“Đế Thích Thiên, quân bài ngoại viện của ngươi chết sạch rồi. Tiếp theo, chuẩn bị tiếp nhận bước chân của ta đi!”

Dưới mặt đất, hàng triệu tu sĩ của Hạ Tam Thiên và Trung Tam Thiên đồng loạt quỳ sụp xuống. Họ đã chứng kiến một truyền thuyết. Một kẻ mang Phàm Cốt đã dẫm nát những kẻ tự xưng là Thần đến từ tinh không.

Thời đại của các vị thần cũ đã kết thúc. Một thời đại mới, thời đại của Phàm Nhân Nghịch Tiên, đã thực sự bắt đầu.


**[HẾT CHƯƠNG 172]**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8