Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 174: Bảo Vệ Quê Hương**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 19:10:28 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 174: BẢO VỆ QUÊ HƯƠNG**

Bầu trời phía trên Thanh Vân Trấn vốn dĩ xanh trong, nay lại bị che phủ bởi một màu xám xịt của kim loại và sát khí nồng nặc. Những chiến hạm khổng lồ của Thượng Tam Thiên, được đúc từ đồng thau vạn năm và phù văn thần thánh, trôi lững lờ như những hòn đảo bay, che khuất cả ánh mặt trời.

Tiếng động cơ cơ khí gầm rú liên hồi, rung chuyển cả không gian. Từng đạo lôi đình nhân tạo từ thân tàu đánh xuống, cày nát những cánh đồng, sập đổ những dãy nhà vốn là ký ức thơ ấu của Diệp Trần. Dưới mặt đất, tiếng khóc than của người dân, tiếng hô hoán của những tu sĩ tầng dưới yếu ớt hòa quyện thành một khúc bi tráng của sự tuyệt vọng.

Đế Thích Thiên không chỉ muốn tiêu diệt Diệp Trần, hắn muốn san bằng tất cả những gì Diệp Trần trân quý. Hắn muốn dạy cho kẻ mang "Phàm Cốt" này biết rằng: Phản nghịch thiên đạo đồng nghĩa với việc xóa sổ mọi dấu vết của sự tồn tại.

Vút!

Một bóng người nhỏ bé, đơn độc, đứng sừng sững giữa không trung, chắn ngang mũi tên tiến quân của hạm đội bay. Diệp Trần, với mái tóc đen xõa tung và đôi mắt rực lửa lam rực rỡ, nhìn thẳng vào họng pháo của chiến hạm đi đầu.

Trong lồng ngực hắn, "Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu" đang đập liên hồi như một trái tim thứ hai. Năng lượng thần thánh từ những mảnh vỡ của Tiên Vệ mà hắn vừa hấp thụ đang cuộn trào trong huyết quản, thiêu đốt từng thớ thịt. Diệp Trần nghiến răng, âm thanh xương cốt gãy gập rồi tái tạo vang lên "rắc rắc" rợn người.

"Muốn chạm vào quê hương ta, trước tiên phải bước qua đống xương tàn này của ta đã!"

Lời nói của Diệp Trần không lớn, nhưng dưới sự gia trì của kình lực, nó vang vọng như sấm truyền khắp vạn dặm, át cả tiếng gầm của động cơ hạm đội.

"Hừ, sâu kiến ngu ngốc!"

Trên soái hạm, một thống lĩnh mặc giáp vàng, đôi mắt lạnh lùng khinh bỉ vung tay: "Toàn quân khai hỏa! Biến hắn thành tro bụi cùng với cái trấn nhỏ thối nát này!"

Ầm! Ầm! Ầm!

Hàng ngàn khẩu pháo thần lực đồng loạt rực sáng. Những luồng ánh sáng hủy diệt to bằng thân cây cổ thụ lao vun vút về phía Diệp Trần. Không gian quanh hắn bị nén lại đến mức sụp đổ, tạo ra những vết nứt đen ngòm.

Diệp Trần không lùi bước. Hắn hít một hơi thật sâu, đôi bàn tay gân guốc nắm chặt. "Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt" trong người hắn bắt đầu phát ra ánh sáng vàng kim chói mắt, xuyên thấu qua lớp da thịt.

"Nghịch Thiên Hóa Long Quyết – Long Thân Trấn Nhạc!"

Diệp Trần gầm lên một tiếng như rồng ngâm. Một bóng hình rồng đen khổng lồ bằng năng lượng hư ảo bao bọc lấy hắn. Hắn không dùng pháp bảo để chống đỡ, mà dùng chính nhục thân làm lá chắn.

Khi luồng ánh sáng thần lực đầu tiên chạm vào cơ thể, da thịt Diệp Trần nứt toác, máu tươi bắn ra, nhưng ngay lập tức, các vân mạch màu lam rực sáng, hút lấy năng lượng hủy diệt đó. Xương sườn của hắn bị áp lực đánh gãy, nhưng cứ gãy một phân, kình lực sinh ra từ "Nghịch Mệnh Châu" lại bồi đắp lại mạnh hơn mười phân.

Càng đau đớn, hắn càng mạnh mẽ.

"Lão Quy nói đúng, các ngươi càng muốn ta chết, ta càng phải sống sao cho huy hoàng!"

Diệp Trần chuyển động. Bước chân hắn đạp lên hư không, mỗi bước đi tạo ra một vòng tròn chấn động làm sụp đổ không gian.

"Bước thứ nhất: Phá Thế!"

Hắn phóng vọt lên như một tia chớp đen, lao thẳng vào giữa làn mưa đạn pháo. Tốc độ nhanh đến mức các hệ thống định vị của hạm đội không thể theo kịp. Một chiến hạm cỡ trung bị hắn va chạm trực diện.

"Rắc!"

Vỏ bọc kim loại vạn năm vốn tự hào là không gì phá nổi, nay dưới cú va chạm bằng vai của Diệp Trần lại lõm hẳn vào trong. Hắn vung quyền, một quyền đơn giản nhưng mang theo sức nặng của vạn quân, đánh nát khoang động cơ của chiến hạm.

Một vụ nổ kinh hoàng xảy ra trên bầu trời. Chiến hạm khổng lồ gãy làm đôi, bốc cháy ngùn ngụt rồi rơi thẳng xuống. Diệp Trần đứng giữa đám lửa đó, bóng lưng hắn sừng sững như một ngọn núi không thể vượt qua.

Dưới mặt đất, người dân Thanh Vân Trấn ngước nhìn lên.

"Là Diệp Trần! Thiếu chủ của Diệp Gia năm xưa!"
"Hắn đang bảo vệ chúng ta! Trời ơi, hắn đang một mình chống lại cả bầu trời!"

Tiếng hò reo vang dội từ mặt đất truyền lên như tiếp thêm sức mạnh cho hắn. Lăng Tuyết Y đứng cạnh Lão Quy, tay nàng run run nắm lấy chuôi kiếm, nước mắt lăn dài: "Hắn… hắn đang liều mạng bằng chính xương máu của mình."

Lão Quy thở dài, nhưng trong mắt lại có chút tự hào: "Tiểu tử này sinh ra với Phàm Cốt, nhưng tâm lại là Tiên tâm chân chính. Nghịch thiên cốt không chỉ là sức mạnh, nó là ý chí. Một khi ý chí của hắn chưa tắt, dù trời sập hắn cũng gánh nổi."

Trên không trung, trận chiến càng lúc càng khốc liệt. Hạm đội của Thượng Tam Thiên bắt đầu tung ra những quân bài cuối cùng.

"Thiên La Địa Võng! Trấn sát!"

Mười hai vị tiên nhân mặc bào đen xuất hiện, tay cầm trận kỳ. Một tấm lưới năng lượng khổng lồ với các sợi xích bằng lôi đình khóa chặt không gian mười dặm quanh Diệp Trần. Hắn cảm thấy trọng lượng cơ thể tăng lên gấp nghìn lần, từng mảnh xương đang kêu răng rắc dưới áp lực của trận pháp.

"Diệp Trần, quỳ xuống!" Vị thống lĩnh giáp vàng từ trên cao gào lớn. "Kẻ mang Phàm Cốt, vĩnh viễn chỉ nên bò dưới chân Thần linh!"

"Thần linh?" Diệp Trần ngẩng đầu, miệng ngậm đầy máu nhưng ánh mắt lại mang theo sự trào phúng tột cùng. "Thần linh mà phải dùng đến vạn quân để trấn áp một phàm nhân như ta sao? Các ngươi… đang sợ hãi đúng không?"

Hắn hét lớn một tiếng, toàn bộ kinh mạch bùng nổ sức mạnh. Lớp da bên ngoài bị xé rách để lộ ra bộ xương vàng kim óng ánh mang theo những cổ văn bí ẩn của thời hồng hoang.

"Thập Bộ Sát Nhất Nhân – Quyền Chân Thiên Địa!"

Diệp Trần tung ra một bước mạnh đến mức xé toạc tấm lưới lôi đình. Hắn xuất hiện ngay trước mặt một vị trận pháp sư, tay đưa ra bóp nát đầu lâu kẻ đó trước khi hắn kịp phản ứng. Sau đó, hắn xoay người, chân quét ngang tạo ra một luồng khí kình hình bán nguyệt cắt đôi ba chiếc chiến hạm ở phía xa.

"Ta không tin Thiên mệnh!"

Hắn nhảy lên nóc của soái hạm khổng lồ nhất, tay cầm thanh kiếm gãy rỉ sét nhưng bao phủ bởi sát khí ngút trời.

"Ta không tin vào cái trật tự mà các ngươi đặt ra!"

Diệp Trần cắm sâu thanh kiếm xuống mạn thuyền, kình lực xuyên thấu tận lõi con tàu. Hắn nhìn xuống quê hương dưới chân, thấy những mái nhà cũ, thấy cây đa cổ thụ, thấy những người dân bình dị. Một niềm xúc động trào dâng thành cơn giận dữ tột cùng.

"Đây là nhà của ta! Đây là nơi ta sinh ra!"

Hắn gầm lên, toàn bộ sức mạnh từ "Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt" phát tiết ra ngoài trong một khoảnh khắc.

"Cửu Trọng Thiên Băng!"

Oàng!

Một vụ nổ trắng xóa bao phủ lấy toàn bộ hạm đội bay. Những con tàu bị nghiền nát thành bụi cám dưới sức mạnh nhục thân thuần túy. Những tiên nhân tự xưng là cao quý bị hất văng như những lá rách trong cơn bão.

Trên bầu trời, hàng ngàn mảnh vỡ bốc cháy rơi xuống như những cơn mưa sao băng rực rỡ, nhưng kỳ diệu thay, không một mảnh vỡ nào rơi trúng vào phạm vi của Thanh Vân Trấn. Diệp Trần đã dùng sức mạnh của chính mình, tạo ra một màn chắn vô hình che chở cho quê hương.

Khi bụi trần tan đi, bầu trời đã trở nên tĩnh lặng. Hạm đội kiêu hùng lúc nãy giờ chỉ còn là những tàn tích cháy đen rải rác khắp nơi.

Diệp Trần lơ lửng giữa tầng mây, cơ thể hắn đầy những vết thương sâu hoắm đến tận xương, máu nhỏ xuống đất như những giọt mưa ấm áp. Hắn thở dốc, từng ngụm khí nóng thoát ra từ lồng ngực. Mặc dù nhục thân gánh chịu tổn hại cực lớn, nhưng xương cốt của hắn lại rạng rỡ hơn bao giờ hết. Mỗi mảnh xương gãy lại mọc ra một lớp kết cấu mới, dày hơn, chắc chắn hơn, mang theo sức mạnh của sự phản nghịch thực thụ.

Hắn nhìn về phía chân trời, nơi Đệ Cửu Trọng Thiên vẫn đang mờ ảo phía sau lớp mây. Hắn biết, đây mới chỉ là bắt đầu. Một vạn quân đã ngã xuống, nhưng Đế Thích Thiên vẫn còn đó.

Nhưng lúc này, Diệp Trần mỉm cười. Một nụ cười chân thật lần đầu xuất hiện từ khi hắn bị đẩy xuống Vực Vạn Trượng.

Hắn rơi nhẹ xuống cổng làng Thanh Vân Trấn. Đám đông người dân ban đầu còn e dè, nhưng rồi một tiếng hô vang lên, cả nghìn người chạy lại bao quanh hắn.

"Diệp thiếu gia!"
"Diệp Trần anh hùng!"

Hắn nhìn thấy Lăng Tuyết Y chạy tới, đôi mắt nàng nhòe lệ. Nàng ôm lấy hắn, mặc kệ vết máu thấm vào y phục tuyết trắng của mình. Lão Quy lạch bạch chạy theo sau, cười khì khì: "Khá lắm tiểu tử, trận này coi như ngươi đã thực sự 'đạp phá' được lòng kiêu ngạo của bọn tầng trên rồi."

Diệp Trần gật đầu nhẹ với mọi người, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn vuốt ve vết thương trên tay, nơi xương cốt đang nóng bừng lên.

"Chừng nào ta còn đứng đây, không ai có thể giày xéo vùng đất này."

Hắn ngước nhìn bầu trời một lần nữa, sát khí lạnh lùng tỏa ra.

"Đế Thích Thiên, ngươi chuẩn bị xong chưa? Chờ ta hồi phục sức mạnh này, bước chân tiếp theo của ta… sẽ là chính cái đầu của ngươi!"

Trận chiến bảo vệ quê hương đã khép lại bằng một thắng lợi đẫm máu nhưng huy hoàng. Tuy nhiên, ở sâu trong vũ trụ bao la của Cửu Trọng Thiên, những đôi mắt khổng lồ đầy ác ý bắt đầu mở ra, dòm ngó xuống kẻ mang Phàm Cốt vừa làm nên kỳ tích.

Cuộc hành trình "Nhất bộ đạp phá Cửu Trọng Thiên" của Diệp Trần chỉ mới chính thức bước vào giai đoạn tàn khốc nhất. Hắn không còn chiến đấu chỉ vì thù hận cá nhân, mà giờ đây, trên vai hắn là cả vận mệnh của những kẻ bị gọi là "người phàm" trên khắp thế giới.

Đêm đó, dưới gốc đa già của Thanh Vân Trấn, Diệp Trần ngồi tĩnh tọa, xương cốt trong người hắn lại một lần nữa gãy ra rồi nối lại, âm thanh vang vọng giữa đêm vắng như nhịp trống của một thời đại mới đang cận kề.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8