Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 175: Sự Tiến Hóa Của Phàm Cốt**
Đêm Thanh Vân Trấn tĩnh lặng đến lạ kỳ. Sau dư chấn của trận đại chiến đẫm máu, bầu không khí vốn vẩn đục bởi mùi hôi tanh của máu và tro tàn nay đã được gột rửa bởi những cơn gió đêm mát lạnh. Dưới gốc đa già nghìn năm ở đầu làng, bóng dáng một thanh niên ngồi xếp bằng, lưng thẳng như thương, dường như đã hòa làm một với bóng tối của đại địa.
Diệp Trần nhắm nghiền hai mắt, nhưng bên trong cơ thể hắn, một cuộc cách mạng long trời lở đất đang diễn ra.
"Rắc… Rắc…"
Tiếng xương gãy thanh thúy vang lên trong không gian tĩnh mịch. Nếu có người ngoài ở đây, chắc chắn sẽ phải rùng mình kinh hãi. Đó không phải tiếng xương bị ngoại lực tác động, mà là sự tự vỡ vụn từ bên trong.
Từ khi dung hợp với Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, Diệp Trần đã quen với nỗi đau này, nhưng lần này, mức độ kịch liệt gấp mười, gấp trăm lần những lần trước đó. Trận chiến với vạn quân thiên binh đã vắt kiệt sức lực của hắn, khiến Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt của hắn nứt vỡ gần như toàn bộ. Theo quy luật "nghịch", chỗ nào vỡ nát, chỗ đó sẽ sinh trưởng mạnh mẽ hơn.
Cảm giác đau đớn như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua từng tủy xương, rồi lại như có hàng vạn con kiến độc đang gặm nhấm huyết nhục. Mồ hôi lạnh thấm đẫm vai áo, khuôn mặt Diệp Trần tái nhợt, đôi môi bị hắn cắn chặt đến bật máu để không phát ra tiếng rên rỉ.
"Tiểu tử, nhịn cho kỹ! Đây là cửa ải quan trọng nhất của Khai Khiếu Cảnh!" Giọng nói của Lão Quy vang lên trong thức hải, không còn vẻ cợt nhả thường ngày mà đầy nghiêm trọng. "Phàm Cốt của ngươi đã hấp thụ đủ lệ khí của cường giả, giờ là lúc dùng 'Nghịch Thiên Hóa Long Quyết' để dẫn động tinh hoa nhật nguyệt, đúc lại thần khu!"
Diệp Trần không đáp, hắn tập trung toàn bộ tâm thức vào đan điền. Tại đó, Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu đang xoay tròn điên cuồng, tỏa ra những luồng hắc khí u uất nhưng lại mang theo một loại sinh cơ mãnh liệt đến cực điểm.
Bỗng nhiên, từ trên bầu trời đêm vốn dĩ đang bị che phủ bởi mây mù, một đạo ánh sáng tinh tú vô cùng tinh khiết đột ngột xuyên thủng màn đêm, trực tiếp giáng xuống đỉnh đầu Diệp Trần.
"Oanh!"
Cơ thể Diệp Trần run lên bần bật. Những mảnh xương vốn dĩ đã vỡ vụn nay bị luồng sức mạnh tinh tú này ép tới tan tành thành bột mịn. Sự đau đớn này đã vượt quá giới hạn chịu đựng của con người. Diệp Trần cảm giác như linh hồn mình đang bị xé toạc, vứt vào một lò luyện linh đan khổng lồ để nấu chảy.
Nhưng trong bóng tối cùng cực của nỗi đau, một sự biến đổi thần bí bắt đầu nảy sinh.
Những hạt bột xương đen nhánh vốn là đặc trưng của Phàm Cốt bỗng nhiên run rẩy. Dưới tác động của Nghịch Mệnh Châu, chúng bắt đầu hấp thụ ánh sáng tinh tú lấp lánh kia. Từng hạt, từng hạt một bắt đầu thay đổi màu sắc. Màu đen đặc của bóng tối dần dần bị thay thế bằng một sắc xanh thẳm của bầu trời đêm, lốm đốm những đốm sáng trắng li ti như những vì sao xa xôi.
"Cái gì? Đây là… Vạn Cổ Tinh Thần Cốt?" Lão Quy ở trong hạt châu thất thanh hét lên, đôi mắt quy già mở trừng trừng vì kinh ngạc. "Trời ạ! Thể chất này vốn dĩ chỉ tồn tại trong truyền thuyết Thái Cổ, kẻ mang Phàm Cốt làm sao có thể tiến hóa đến mức độ này?"
Bên trong cơ thể Diệp Trần, những bột xương mang sắc màu tinh tú bắt đầu tái cấu trúc. Chúng tự động sắp xếp lại, liên kết với nhau bằng những sợi tơ linh khí nghịch thiên đen kịt.
Một đoạn xương sườn mọc lại, tỏa ra ánh sáng bạc dịu nhẹ nhưng mang theo độ cứng vượt qua mọi loại thần kim trên đời. Tiếp theo là xương cột sống, mỗi một đốt xương mọc ra đều khiến không gian xung quanh Diệp Trần rung động bần bật, như thể thực thể của hắn đã bắt đầu khiến quy tắc của tầng trời này cảm thấy áp lực.
"Rắc… Rắc… Vù… vù…"
Linh khí trong vòng trăm dặm xung quanh Thanh Vân Trấn như bị một lỗ đen hút vào, điên cuồng đổ dồn về phía gốc đa già. Một cơn lốc linh lực hình thành, xoáy sâu vào tâm mạch của Diệp Trần.
Máu phàm trong huyết quản hắn bị đẩy ra ngoài qua các lỗ chân lông, đen đục và hôi thối. Thay thế vào đó là dòng máu mang theo ánh vàng nhạt pha lẫn sắc tím huyền bí. Đây là quá trình "Hoán Huyết" đang diễn ra đồng thời với sự tiến hóa của xương cốt.
Thời gian trôi đi, từ nửa đêm đến lúc rạng đông. Khi tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai chiếu rọi xuống nhân gian, Diệp Trần cuối cùng cũng mở mắt.
"Băng!"
Một luồng kình khí vô hình từ cơ thể hắn nổ tung, quét sạch toàn bộ lá khô và bụi bặm trong bán kính mười trượng. Đôi mắt hắn giờ đây sâu thẳm như thái không, dường như có cả vạn vì sao đang luân chuyển bên trong.
Hắn từ từ đứng dậy. Mỗi một cử động nhỏ nhất cũng phát ra những tiếng nổ nhỏ của không khí. Diệp Trần nhìn xuống bàn tay mình, dưới lớp da mỏng, xương cốt của hắn không còn màu đen thuần túy nữa, mà là một màu xanh đen huyền ảo, ẩn hiện những đốm sáng như dải ngân hà.
Hắn nắm chặt nắm đấm, cảm giác sức mạnh bùng nổ trong từng thớ thịt. Nếu bây giờ đối đầu lại với vạn quân thiên binh lúc trước, hắn tự tin không cần dùng đến kiếm pháp, chỉ bằng một quyền nhục thân thuần túy cũng đủ để đánh nát một vùng không gian.
"Thành công rồi sao?" Diệp Trần khàn giọng hỏi, giọng nói mang theo một sự trầm hùng và uy nghiêm khó tả.
"Thành công? Không, đây phải gọi là một kỳ tích!" Lão Quy hiện ra hư ảnh bên cạnh, dáng vẻ run rẩy vì phấn khích. "Tiểu tử, ngươi không chỉ tái tạo lại xương, ngươi còn khiến nó tiến hóa. Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt của ngươi giờ đây đã mang theo một phần quy luật của tinh thần đại đạo. Từ nay về sau, chỉ cần ngươi còn đứng dưới bầu trời này, sức mạnh của ngươi sẽ gần như vô tận!"
Diệp Trần hít một hơi sâu, cảm nhận vị không khí mát lạnh của quê hương. Hắn biết, bản thân đã không còn là Diệp Trần mang "Phàm Cốt" bị người đời phế bỏ nữa.
Hắn là Trần Phàm, kẻ mang trong mình khung xương của tinh hà, người sẽ dùng bước chân của mình để dẫm nát mọi sự kiêu ngạo của thần linh.
Hắn nhìn lên cao, xuyên qua những tầng mây đang dần tản ra để lộ ra tầng trời thứ hai lờ mờ. Ánh mắt Diệp Trần lạnh lẽo và sắc sảo như một thanh kiếm vừa được tôi luyện qua vạn lần hỏa ngục.
"Đế Thích Thiên, những kẻ canh giữ Cửu Trọng Thiên… hãy nhìn cho kỹ."
Diệp Trần bước một bước về phía trước. Dưới chân hắn, mặt đất nứt toác thành những hình mạng nhện, không phải do hắn cố ý dùng lực, mà là bởi vì nhục thân này lúc này đã quá nặng nề đối với quy tắc của tầng trời thứ nhất.
"Ta chưa bao giờ tin vào mệnh. Nếu trời định ta là phàm, ta sẽ dẫm nát cái trời này để định lại bản thân!"
Xương cốt trong người hắn lại một lần nữa rung động, phát ra những tiếng âm thanh trầm hùng như tiếng gầm của một con rồng đang vươn vai thức tỉnh sau giấc ngủ nghìn năm. Sự tiến hóa của Phàm Cốt không chỉ là sự thay đổi về chất, mà là lời tuyên chiến chính thức của một sinh linh thấp kém nhất hướng về phía những kẻ tự xưng là chúa tể ở tầng trên.
Mùa xuân năm ấy, tại một trấn nhỏ mang tên Thanh Vân, một huyền thoại thực sự đã chính thức bắt đầu chuyển mình. Một bước chân, nát một tầng trời.
Phàm Cốt Nghịch Tiên, Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên!