Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 176: Gặp Gỡ Thủ Lĩnh Ngoại Giới**
**CHƯƠNG 176: GẶP GỠ THỦ LĨNH NGOẠI GIỚI**
Gió ở biên thùy Trung Tam Thiên không giống với bất kỳ nơi nào khác. Nó mang theo sự xé rách của quy tắc không gian, gào thét như vạn con ác quỷ đang cố gắng thoát ra khỏi ngục tù của Giới Bích.
Diệp Trần đứng trên đỉnh một ngọn núi đen kịt, toàn thân hắn sừng sững như một pho tượng cổ đại. Những mảnh tàn y rách rưới bay phần phật trong gió bão, lộ ra lồng ngực với những đường gân xanh thẫm đan xen như rễ cây già, thấp thoáng dưới làn da là những khúc xương lấp lánh ánh kim đen — kết quả của sự tiến hóa Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt.
“Tiểu tử, thu liễm hơi thở lại. Kẻ sắp tới không phải là đám tép riu ở Hạ Tam Thiên mà ngươi từng nghiền nát đâu.”
Trong thức hải, giọng nói của Lão Quy trở nên nghiêm trọng chưa từng thấy. Con rùa già vốn thường ngày hay cợt nhả, lúc này lại thu mình lại trong Nghịch Mệnh Châu, đôi mắt ti hí lóe lên tia sáng cảnh giác cực độ.
Diệp Trần không nói gì, đôi mắt hắn bình tĩnh như mặt hồ sâu không đáy, nhưng trong lòng bàn tay, những luồng khí đen kịch độc và bạo liệt đang âm thầm vận chuyển. Hắn cảm nhận được, không gian phía trước cách hắn vạn dặm đang bị một bàn tay vô hình vò nát. Một thứ áp lực vượt xa khỏi tầm hiểu biết của các tu sĩ Hóa Thần bình thường đang cuồn cuộn đổ về, khiến ngay cả không khí cũng trở nên đặc quánh, nặng nề như chì.
*Rắc!*
Một tiếng động khô khốc vang lên, không phải tiếng xương gãy, mà là tiếng không gian bị xé toạc.
Giữa hư không đen kịt, một vết nứt dài vạn trượng đột ngột xuất hiện. Từ bên trong khe nứt đó, một luồng tử khí nồng đậm tràn ra, nhấn chìm toàn bộ ngọn núi đen vào bóng tối. Một bóng người chậm rãi bước ra từ trong cơn lốc hư không đó.
Kẻ đó cao tới hơn hai trượng, khoác trên mình bộ chiến giáp xám xịt như tro tàn, khuôn mặt bị che khuất bởi một chiếc mặt nạ đầu lâu khắc bằng đá tinh thạch màu tím. Điểm đáng sợ nhất không phải là ngoại hình, mà là mỗi bước chân của hắn đặt xuống đều khiến quy tắc vạn vật tại nơi đó sụp đổ. Những bông tuyết bay ngang qua kẻ đó lập tức biến thành hư vô, ngay cả ánh sáng chiếu vào hắn cũng bị nuốt chửng.
“Đạp Thiên Cảnh…” Diệp Trần khẽ lẩm bẩm, yết hầu chuyển động.
Đây là lần đầu tiên hắn đối diện trực tiếp với một sự tồn tại mạnh đến mức này. Nếu như tu sĩ Cửu Trọng Thiên bình thường tu luyện để hòa nhập vào thiên đạo, thì kẻ này đứng đó, chính là một thiên đạo riêng biệt. Hắn không cần mượn lực của trời đất, vì bản thân hắn chính là nguồn gốc của sức mạnh.
“Kẻ mang Phàm Cốt trong truyền thuyết, chính là ngươi?”
Giọng nói của thủ lĩnh ngoại giới trầm đục như tiếng sấm rền từ lòng đất vọng lên, chấn động đến mức khiến lỗ tai Diệp Trần rỉ máu. Hắn là một thủ lĩnh đến từ Ngoại Giới — vùng đất hỗn độn nằm ngoài sự kiểm soát của Đế Thích Thiên, nơi mà kẻ yếu không có quyền tồn tại dù chỉ một nháy mắt.
Thủ lĩnh ngoại giới, tự xưng là U Minh Vương — Bắc Giáp, dừng lại cách Diệp Trần chưa đầy trăm trượng. Đôi mắt sau chiếc mặt nạ đầu lâu rực cháy hai ngọn lửa xanh biếc, quét qua toàn bộ cơ thể Diệp Trần như muốn lột trần từng thớ thịt của hắn để nhìn thấu cấu trúc xương cốt bên trong.
“Khí huyết dồi dào như rồng vạn năm, cốt cách tối tăm nhưng mang hơi thở khởi nguyên… Khá khen cho Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, lại có thể biến một phế vật Phàm Cốt trở thành một quái thai như thế này.” Bắc Giáp trầm giọng nói, âm thanh mang theo sự khinh miệt thiên bẩm nhưng cũng không thiếu phần kinh ngạc.
Diệp Trần lau đi vệt máu nơi khóe môi, xương cốt trong người bắt đầu rung động rần rần. Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt có một đặc tính cực kỳ điên rồ: Gặp mạnh sẽ càng mạnh. Đứng trước áp lực của một cường giả Đạp Thiên Cảnh, những khúc xương của hắn không hề sợ hãi mà ngược lại đang gào thét vì hưng phấn.
“Ngoại giới cùng Cửu Trọng Thiên vốn nước sông không phạm nước giếng. Ngài đại giá quang lâm tới nơi này, không lẽ chỉ để nhìn xem ta có bao nhiêu xương?” Diệp Trần lạnh lùng đáp lại, bước chân hơi nhích về phía trước, một bước này liền dẫm nát ngọn núi dưới chân, lấy đó làm điểm tựa để chống lại uy áp khổng lồ kia.
“Hừ, tiểu tử khẩu khí không nhỏ!” Bắc Giáp cười lạnh. “Đế Thích Thiên coi chín tầng trời là chuồng gia súc, coi chúng sinh là dược liệu. Nhưng đối với Ngoại Giới chúng ta, các ngươi cũng chỉ là một lũ sâu bọ bị giam cầm trong lồng sắt. Tuy nhiên… kẻ có thể khiến cái lồng này rạn nứt như ngươi, lại có giá trị để ta nhìn tới một lần.”
Vừa dứt lời, Bắc Giáp đột ngột giơ tay lên. Một lòng bàn tay khổng lồ cấu thành từ hư không hắc ám trực tiếp áp xuống từ trên đỉnh đầu Diệp Trần.
Đòn này không có hoa mỹ pháp thuật, chỉ là sức mạnh nhục thân thuần túy đạt đến mức cực hạn, dẫn động cả sức nặng của vạn dặm hư không ép tới. Không gian xung quanh Diệp Trần lập tức bị phong tỏa, biến thành một khối băng bền vững khiến hắn không thể di chuyển dù chỉ một phân.
“Muốn thử ta? Vậy thì cứ thử cho kỹ!”
Diệp Trần rít lên một tiếng, toàn thân tỏa ra ánh sáng đen sẫm. Hắn không lùi mà tiến, cánh tay phải co lại, cơ bắp căng ra như dây cung sắp đứt, những khúc xương Nghịch Thiên phát ra âm thanh nổ tung như pháo rang.
“Cửu Trọng Thiên Băng — Đệ Nhất Quyền: Phá Diệt!”
*Ầm!!!*
Một tiếng nổ rung trời chuyển đất vang lên. Quyền đầu của Diệp Trần đâm thẳng vào lòng bàn tay khổng lồ của Bắc Giáp. Luồng sức mạnh cuồng bạo tỏa ra từ điểm va chạm quét sạch mọi thứ trong vòng bán kính mười dặm thành bình địa. Ngọn núi hắc ám dưới chân Diệp Trần nát vụn, thân hình hắn bị lún sâu xuống lòng đất, máu tươi từ lỗ chân lông phun ra nhuộm đỏ bộ y phục rách nát.
Thế nhưng, đôi mắt Diệp Trần lại sáng rực lên một cách điên cuồng.
Xương cánh tay của hắn rắc một tiếng rồi gãy lìa làm ba đoạn. Thế nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, Nghịch Thiên Cốt rít gào, những sợi tủy đen nhánh cuồn cuộn tuôn ra như những con giun đất, chỉ trong một nhịp thở đã nối liền các đoạn xương lại, và lần này, những khúc xương mới tái tạo lại mang theo cả những vết vằn hư không mà nó vừa hấp thụ được từ đòn tấn công của đối phương.
“Hả?” Bắc Giáp phát ra một tiếng ngạc nhiên kinh lãng.
Hắn thấy Diệp Trần dù toàn thân đẫm máu, nhưng lực quyền lại không hề giảm sút mà còn đang tăng vọt. Một quyền kia lại có thể chống chọi với lòng bàn tay của một cường giả Đạp Thiên Cảnh trong suốt ba nhịp thở!
“Vạn Cổ Nghịch Thiên, gãy đi lại sinh, lấy địch luyện xương… Quả nhiên là danh bất hư truyền!” Bắc Giáp thu tay về, không tiếp tục tấn công nữa. Hắn đứng lơ lửng giữa trời cao, ánh nhìn đã bớt đi phần nào sự khinh khỉnh. “Đủ rồi. Nếu ta dốc sức thêm một chút, cái lồng này của Đế Thích Thiên sẽ vỡ mất, mà ngươi cũng sẽ tan xương nát thịt trước khi kịp thăng tiến.”
Diệp Trần run rẩy đứng dậy từ đống đổ nát, hắn ho ra một ngụm máu lẫn với những mảnh vụn nội tạng, nhưng thần sắc vẫn kiên định đến đáng sợ. Hắn vặn vẹo cánh tay vừa mới được chữa lành, cảm giác sức mạnh bên trong lại thăng tiến thêm một bậc.
“Mục đích của ngài là gì?” Diệp Trần khàn giọng hỏi.
Bắc Giáp đứng chắp tay sau lưng, tử khí xung quanh hắn dần thu lại vào trong lớp chiến giáp. “Thế giới này sắp đến ngày đại thanh trừng. Đế Thích Thiên đã chờ đợi quá lâu để thu hoạch ‘Linh Quả’. Lần này, hắn không chỉ nhắm vào chín tầng trời, mà còn muốn dùng toàn bộ sinh linh của các ngươi để làm bàn đạp bước vào thực thể tối cao. Ngoại giới chúng ta không muốn thấy một kẻ điên như hắn thành công.”
Bắc Giáp ném ra một tấm lệnh bài bằng đồng rỉ sét, bên trên khắc hình một bước chân đang dẫm lên chín vầng mặt trời.
“Cầm lấy nó. Đây là Ngoại Giới Lệnh. Khi ngươi leo đến tầng thứ sáu của Cửu Trọng Thiên, giới bích sẽ trở nên mỏng manh nhất. Nếu lúc đó ngươi vẫn còn sống, tấm lệnh bài này sẽ chỉ dẫn ngươi đến gặp tộc nhân của ta. Chúng ta cần một kẻ ‘Nghịch Mệnh’ để phá vỡ cái lò luyện này từ bên trong, trong khi chúng ta tấn công từ bên ngoài.”
Diệp Trần bắt lấy tấm lệnh bài, cảm giác được một luồng hơi lạnh thấu xương lan tỏa vào lòng bàn tay. “Hợp tác sao? Ta không tin các ngươi tốt bụng đến thế. Các ngươi cũng muốn phá vỡ Cửu Trọng Thiên để chiếm lấy nó thôi, phải không?”
Bắc Giáp bật cười, tiếng cười lạnh lẽo như băng giá. “Bọn ta không cần cái chuồng lợn này của Đế Thích Thiên. Bọn ta cần là sự sụp đổ của quy tắc để trở về quê hương Thái Cổ. Diệp Trần, đừng nhìn quá xa. Hiện tại, ngươi chỉ là một con cá trong chậu. Nếu không có chúng ta hỗ trợ thông tin, ngay cả việc đi qua tầng trời thứ tư, ngươi cũng sẽ bị ‘Thiên Đạo Chấp Pháp Giả’ xé xác.”
Dứt lời, Bắc Giáp không đợi Diệp Trần trả lời, hắn quay lưng bước lại vào khe nứt hư không. Trước khi vết nứt hoàn toàn khép lại, giọng nói của hắn còn vọng lại giữa hư không:
“Nhớ lấy, tiểu tử… xương của ngươi có thể gãy vạn lần để mạnh lên, nhưng nếu ý chí của ngươi gãy dù chỉ một lần, ngươi sẽ vĩnh viễn chỉ là một đoạn phàm cốt khô héo. Hẹn gặp lại ngươi ở Thượng Tam Thiên, nếu ngươi thực sự có thể ‘Nhất bộ đạp phá’ như lời tiên tri.”
Không gian rung động, rồi trả lại sự im lặng đến đáng sợ cho vùng biên giới.
Diệp Trần đứng đó, tay nắm chặt Ngoại Giới Lệnh. Những vết thương trên người hắn đang khép lại với tốc độ kinh hoàng dưới tác dụng của máu thần thú từ Nghịch Mệnh Châu.
“Lão Quy, ông nghĩ sao?”
“Hừ, đám người Ngoại Giới này cũng không phải hạng lương thiện gì đâu.” Lão Quy hiện ra hư ảnh, ngồi xổm trên vai Diệp Trần, vẻ mặt tư lự. “Nhưng hắn nói đúng một điều. Đế Thích Thiên sắp ra tay rồi. Áp lực của cái gã Bắc Giáp vừa rồi chỉ là một phần mười sức mạnh thực sự của một kẻ ở tầng trời thứ chín. Tiểu tử, ngươi phải nhanh hơn nữa. Cảnh giới Phàm Cốt của ngươi hiện tại mới chỉ là rèn đúc nền móng, muốn chiến với thần linh, ngươi phải bước vào Hoán Huyết Cảnh, thay đổi toàn bộ huyết thống phàm trần này.”
Diệp Trần nhìn vào tấm lệnh bài, rồi ngẩng đầu nhìn lên trời cao — nơi tầng mây thứ tư đang cuồn cuộn lôi đình như muốn trừng phạt kẻ vừa dám nghênh tiếp người ngoại tộc.
“Thay máu, đổi xương, đạp thiên…” Diệp Trần lẩm bẩm, đôi mắt lóe lên tia sáng kiên định cực đoan.
Hắn bỗng nhiên cười, một nụ cười ngạo nghễ và cô độc.
“Trời định ta là phàm nhân để làm mồi cho thú. Vậy ta sẽ dùng đôi bàn tay phàm nhân này, lột da rút gân chính cái thiên đạo này để làm áo khoác!”
Dưới ánh hoàng hôn đỏ quạch như máu, bóng dáng Diệp Trần đổ dài trên mặt đất, hướng thẳng về phía Giới Bích tiếp theo mà tiến bước. Từng bước chân hắn đặt xuống, mặt đất không chỉ nứt ra, mà dường như có tiếng gào thét của linh khí bị nô dịch bấy lâu đang bắt đầu thức tỉnh theo nhịp đập của trái tim hắn.
Chặng đường phía trước không còn là cuộc chiến gia tộc hay môn phái nhỏ nhặt nữa. Cuộc gặp gỡ với Bắc Giáp đã mở ra một chân trời mới, cũng là một vực thẳm mới. Một cuộc chơi giữa những vị thần và những kẻ phản nghịch.
Và Diệp Trần, kẻ mang Phàm Cốt, chính là biến số duy nhất mà ngay cả những kẻ ở đỉnh cao nhất cũng không thể lường trước.
Xương cốt lại rung lên. *Rắc.* Mạnh mẽ hơn. Cứng rắn hơn. Nghịch thiên hơn.
“Đi thôi, Lão Quy. Tầng thứ tư… ta đến dẫm nát nó đây.”
Bóng dáng hắn dần tan biến vào màn sương mù dày đặc của ranh giới giữa các tầng trời, chỉ để lại một vùng bình địa và những mảnh vỡ không gian chưa kịp khép lại — minh chứng cho một cuộc đối đầu lịch sử vừa mới diễn ra.
Chương mới của huyền thoại Nghịch Tiên, giờ đây mới thực sự bắt đầu vào hồi kịch tính nhất.