Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 177: Trận Chiến Trên Quỹ Đạo**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 19:12:44 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 177: TRẬN CHIẾN TRÊN QUỸ ĐẠO**

Màu đen.

Đó không phải là cái đen của màn đêm dưới hạ giới, nơi vẫn còn ánh sao hay ánh lửa le lói, mà là một sự hư vô tuyệt đối, một cái hố sâu hút lấy mọi giác quan của sinh linh. Tại vùng rìa biên cảnh ngăn cách giữa Đệ Tam Trọng Thiên và Đệ Tứ Trọng Thiên, không khí đã loãng đến mức gần như triệt tiêu. Áp suất không gian tàn khốc từ hai giới diện ép vào nhau, tạo thành một vùng hỗn loạn được gọi là "Quỹ Đạo Tử Vong".

Diệp Trần đứng đó, lơ lửng giữa hư không bao la. Thân hình hắn so với sự vĩ đại của các tinh cầu và những dòng sông linh khí cuộn xoáy phía xa chỉ nhỏ bé như một hạt cát. Nhưng khí thế từ cơ thể hắn tỏa ra lại khiến cho không gian xung quanh liên tục xuất hiện những vết nứt li ti.

*Hô… hấp…*

Mỗi nhịp thở của Diệp Trần giờ đây đều nặng nề như tiếng bễ rèn trong lò luyện ngục. Phổi của hắn đau rát vì thiếu dưỡng khí, nhưng ngay lập tức, một luồng năng lượng thâm trầm từ "Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu" trong đan điền chảy xuôi vào huyết quản, duy trì sự sống cho hắn theo một cách thức trái với quy luật tự nhiên.

“Tiểu tử, bọn chúng tới rồi.”

Tiếng nói của Lão Quy vang lên trong thức hải của Diệp Trần, không còn vẻ cợt nhả thường ngày mà thay vào đó là một sự nghiêm túc hiếm thấy.

Từ phía xa, trong luồng ánh sáng rực rỡ của ranh giới Đệ Tứ Trọng Thiên, mười hai vệt sáng chói lòa đang lao đến với tốc độ kinh hồn. Đó là những cỗ chiến xa được đúc bằng "Uẩn Tinh Thạch", mỗi chiếc được kéo bởi bốn con Hỏa Kỳ Lân đạp trên hư không mà chạy.

“Thần Kiêu Quân…” Diệp Trần nheo mắt, đôi bàn tay chậm rãi siết chặt.

Đây chính là lực lượng chấp pháp tinh nhuệ của Trung Tam Thiên, những kẻ chuyên đi săn lùng những mầm mống mà chúng gọi là "nghịch tặc". Kẻ đứng đầu là Thống lĩnh Ma Tuấn, một cường giả đã chạm đến ngưỡng Nguyên Anh sơ kỳ, đứng trên một cỗ chiến xa khổng lồ bằng vàng ròng, áo choàng tung bay trong gió lộng không gian.

“Diệp Trần! Ngươi mang thân Phàm Cốt, tội đáng muôn chết, lại còn dám mưu đồ xuyên phá Giới Bích!” Giọng nói của Ma Tuấn được khuếch đại bằng linh lực, chấn động cả một vùng quỹ đạo. “Hôm nay, vùng không gian hoang dã này sẽ là mồ chôn của ngươi!”

Diệp Trần không đáp. Hắn khẽ cử động cổ, tiếng xương khớp kêu *rắc rắc* vang lên đầy nhức nhối. Hắn liếc nhìn Sở Cuồng đang được hắn hộ tống trong một kén linh khí phía sau.

“Sở huynh, tìm cách bám chắc vào mảnh vỡ giới thạch phía kia. Trận này, để mình ta.”

Sở Cuồng mặt mũi tái nhợt vì áp lực không gian, nhưng vẫn nghiến răng gật đầu: “Diệp huynh, bảo trọng! Đừng cố quá, nếu không ổn thì chúng ta quay lại!”

“Quay lại?” Diệp Trần cười nhạt, đôi mắt dần chuyển sang màu đỏ rực như máu. “Trong từ điển của Diệp Trần ta, không có hai chữ đó.”

*Vút!*

Không đợi đối phương ra tay trước, Diệp Trần dẫm mạnh vào hư không. Một tiếng nổ lớn vang lên, không gian dưới chân hắn vỡ nát thành từng mảnh, mượn phản lực đó, thân hình hắn hóa thành một đạo hắc quang, lao thẳng về phía quân đoàn chiến xa.

“Cuồng vọng! Kết trận: Tinh Thần Tru Diệt!” Ma Tuấn vung tay.

Mười hai cỗ chiến xa ngay lập tức tản ra, hình thành một trận pháp đồ sộ hình ngôi sao sáu cánh. Từ những chiếc sừng của Hỏa Kỳ Lân, những tia sét màu tím sẫm bắn ra, đan xen vào nhau tạo thành một tấm lưới điện khổng lồ bao trùm lấy Diệp Trần.

*Oanh!*

Tấm lưới điện trực tiếp giáng xuống người Diệp Trần. Lớp áo bào bên ngoài của hắn lập tức hóa thành tro bụi, để lộ thân hình với những thớ cơ bắp cuồn cuộn như được tạc từ đá thạch anh. Nhưng thay vì bị nướng chín, những tia sét đó khi chạm vào da thịt hắn lại bị hút ngược vào trong những lỗ chân lông đang mở rộng.

“Nghịch Thiên Hóa Long Quyết – Long Thân Khải!”

Diệp Trần gầm lên một tiếng, bề mặt da thịt hắn hiện ra những hoa văn vảy rồng màu đen sẫm, lấp lánh ánh kim loại. Hắn giơ nắm đấm, không dùng đến một chút linh khí nào, hoàn toàn là sức mạnh thuần túy của nhục thân.

*Băng!*

Một bước đạp phá không gian, Diệp Trần xuất hiện trước mặt cỗ chiến xa đầu tiên. Một cú đấm trực diện tung ra.

Chiếc khiên phòng hộ của chiến xa, vốn có thể chịu được một đòn toàn lực của cao thủ Kim Đan đỉnh phong, vậy mà dưới nắm đấm của Diệp Trần, nó vỡ vụn như thủy tinh.

*Rắc!*

Cánh tay của Diệp Trần cũng vang lên một tiếng gãy vụn kinh hoàng. Xương cẳng tay hắn lòi cả ra ngoài lớp thịt, máu bắn tung tóe trong môi trường không trọng lực, hóa thành những giọt hồng ngọc lơ lửng.

Nhưng, Diệp Trần không hề biến sắc. Ngược lại, khóe miệng hắn còn nhếch lên một nụ cười điên cuồng.

“Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt – Tái Tạo!”

Đoạn xương gãy đột nhiên phát ra ánh sáng đen kịt, giống như một con quái thú đang đói khát, nó không chỉ nối liền lại trong chớp mắt mà còn hấp thụ toàn bộ chấn động và linh khí từ vụ nổ của chiến xa. Đoạn xương mới sau khi tái tạo trở nên dày hơn, đen hơn và mang theo một áp lực khủng bố hơn trước gấp bội.

Đây chính là cơ chế tu luyện "tự hủy" của hắn. Càng bị đánh nát, hắn càng mạnh lên!

“Cái gì?” Ma Tuấn kinh hãi. Hắn chưa từng thấy kẻ nào bị gãy xương mà lại hưng phấn như vậy.

Diệp Trần không dừng lại, hắn giống như một con dã thú lọt vào đàn cừu. *Thập Bộ Sát Nhất Nhân* được thi triển đến mức tối đa. Giữa quỹ đạo tối tăm, hắc quang lóe lên ở đâu, một cỗ chiến xa lại nổ tung ở đó.

Máu của hắn vương vãi khắp nơi, nhưng mỗi lần một đốt xương bị gãy, khí thế của Diệp Trần lại tăng vọt lên một bậc.

Mười chiếc… Tám chiếc… Năm chiếc…

Chỉ trong vài phút đồng hồ, đội hình Thần Kiêu Quân kiêu ngạo đã tan tác. Ma Tuấn lúc này mới thực sự cảm thấy sợ hãi. Hắn nhận ra mình không phải đang đối đầu với một con người, mà là đang đối mặt với một cỗ máy chiến tranh sinh học không biết đau đớn.

“Đồ phế vật! Tất cả lui ra, để bản thống lĩnh đích thân kết liễu hắn!”

Ma Tuấn rút ra một thanh trọng kiếm mang theo hơi thở của u minh, trên lưỡi kiếm khắc đầy những phù văn cấp cao. Hắn phóng người rời khỏi chiến xa vàng, vung kiếm chém xuống.

“U Minh Tuyệt Diệt Trảm!”

Một đạo kiếm mang màu xám đen dài tới hàng trăm trượng xé toạc không gian quỹ đạo, nhắm thẳng đỉnh đầu Diệp Trần mà bổ xuống. Uy lực của đòn này đã tiệm cận đến Nguyên Anh trung kỳ, đủ sức san bằng một ngọn núi lớn ở hạ giới.

“Tiểu tử, cẩn thận! Thanh kiếm đó có độc tố hủ thực linh hồn!” Lão Quy thét lên cảnh báo.

Diệp Trần đứng lặng giữa hư không. Hắn không tránh. Hắn đưa hai tay lên cao, làm tư thế nghênh đón.

“Cửu Trọng Thiên Băng – Đệ Tứ Trọng: Tinh Thần Chấn!”

Diệp Trần dồn toàn bộ sức mạnh vào lồng ngực và hai cánh tay. Khi lưỡi trọng kiếm chạm vào lòng bàn tay hắn, một tiếng nổ kinh thiên động địa phát ra, làm lệch cả quỹ đạo của những mảnh thiên thạch gần đó.

*Rắc! Rắc! Rắc!*

Toàn bộ xương cánh tay, xương sườn và cả xương cột sống của Diệp Trần bị áp lực khổng lồ của Ma Tuấn ép đến mức nứt toác. Máu trào ra từ miệng, mũi và tai hắn. Nhục thân của hắn dường như không thể chịu đựng nổi lực lượng của một Nguyên Anh cao thủ.

“Chết đi, tên sâu bọ mang Phàm Cốt!” Ma Tuấn nghiến răng, dồn thêm linh lực vào kiếm.

Nhưng đột nhiên, hắn khựng lại. Đôi mắt hắn trừng lớn khi nhìn thấy những vết nứt trên xương của Diệp Trần không hề sụp đổ. Thay vào đó, từ trong những vết nứt ấy, một luồng hắc khí đậm đặc đến mức hóa thành chất lỏng phun trào ra.

Nghịch Mệnh Châu trong cơ thể Diệp Trần xoay chuyển điên cuồng, nó điên cuồng hút lấy linh khí từ thanh kiếm của Ma Tuấn để cấp tốc đúc lại bộ xương cho Diệp Trần.

“Ngươi thích dùng lực lượng áp chế ta?” Diệp Trần ngước khuôn mặt đầy máu lên, đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt lấy Ma Tuấn. “Vậy hãy nếm thử cảm giác bị Phàm Cốt nghiền nát là thế nào!”

*Oanh!*

Sức mạnh bộc phát từ bên trong cơ thể Diệp Trần lớn đến mức đẩy ngược thanh trọng kiếm ra sau. Diệp Trần bước tới một bước.

Một bước này, dường như dẫm nát cả quy tắc không gian trên quỹ đạo. Ma Tuấn cảm thấy như toàn bộ trọng lực của một hành tinh đang đè nặng lên vai mình.

Diệp Trần tung ra một cú húc đầu gối, trực diện vào bụng Ma Tuấn.

*Phốc!*

Bộ giáp quý giá của Ma Tuấn vỡ nát. Hắn phun ra một ngụm máu lẫn với nội tạng vụn. Chưa dừng lại ở đó, Diệp Trần vươn tay chộp lấy cổ Ma Tuấn, đôi bàn tay gãy nát vừa được tái tạo cứng hơn cả thần binh, bóp chặt lấy yết hầu đối phương.

“Dựa vào cái gì… mà các ngươi tự xưng là thần linh?” Diệp Trần gầm gừ, giọng nói trầm đục như đến từ địa ngục. “Dựa vào bộ Tiên Cốt nhặt được từ sự ban phát của kẻ khác sao?”

“Buông… buông tha ta…” Ma Tuấn lắp bắp, nỗi sợ hãi chiếm trọn tâm trí.

“Lời đó, đi mà nói với những linh hồn đã bị các ngươi hiến tế!”

Diệp Trần vận lực. Một luồng lực lượng mang theo ý chí nghịch thiên từ Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt tràn vào người Ma Tuấn, trực tiếp nghiền nát Nguyên Anh đang định đào tẩu bên trong đan điền của hắn.

*Bùm!*

Xác của Ma Tuấn nổ tung giữa không trung quỹ đạo, hóa thành một đám bụi mù mịt.

Trận chiến kết thúc nhanh chóng như khi nó bắt đầu. Diệp Trần đứng đó, giữa đống đổ nát của những chiếc chiến xa và xác của những con Kỳ Lân. Khắp người hắn không có chỗ nào nguyên vẹn, hơi thở dồn dập, hắc khí quanh người bắt đầu tan đi, lộ ra làn da tái nhợt vì kiệt sức.

Hắn loạng choạng bước về phía kén linh khí của Sở Cuồng.

“Diệp huynh!” Sở Cuồng lao ra, đỡ lấy hắn. “Ngươi… ngươi ổn chứ? Máu của ngươi chảy nhiều quá!”

Diệp Trần khoát tay, khàn giọng nói: “Không chết được. Càng chảy nhiều máu, xương cốt càng thêm vững chãi. Đi thôi, Giới Bích tầng thứ tư đã yếu đi sau vụ nổ vừa rồi. Chúng ta phải đi ngay trước khi quân tiếp viện tới.”

Lão Quy từ trong châu bay ra, nhìn quanh bãi chiến trường, tặc lưỡi: “Khá khen cho tiểu tử ngươi, thực sự là dùng mạng để đổi lấy tu vi. Nhưng trận chiến này chắc chắn đã kinh động đến những lão quái vật ở Thượng Tam Thiên rồi. Chặng đường phía trước sẽ không còn là dạo chơi nữa đâu.”

Diệp Trần ngước nhìn lên vầng sáng rực rỡ của Đệ Tứ Trọng Thiên phía trên. Nơi đó, những quy tắc đạo pháp mới, những kẻ thù mạnh hơn đang chờ đợi.

Hắn cúi xuống, nhặt lấy mảnh vỡ từ thanh kiếm của Ma Tuấn, tùy ý ném vào không gian vô tận, rồi bước một bước mạnh mẽ hướng về phía luồng sáng.

Bóng lưng của kẻ mang Phàm Cốt đơn độc ấy, giữa quỹ đạo mênh mông, bỗng trở nên cao lớn đến lạ thường. Hắn không cần bay, hắn chỉ bước đi. Nhưng mỗi bước chân ấy, dường như đều đang đặt lên đầu của thiên mệnh định sẵn.

“Đệ Tứ Trọng Thiên… chuẩn bị đón nhận cơn giận của phàm nhân đi!”

Dòng máu đỏ thẫm của hắn vẫn thỉnh thoảng nhỏ xuống, hóa thành những tinh tú nhỏ nhoi giữa hư không, đánh dấu một con đường vạn cổ độc tôn, con người ấy, nhất bộ đạp phá cửu trọng thiên!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8