Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 178: Sức Mạnh Của Sự Đoàn Kết**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 19:13:21 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 178: SỨC MẠNH CỦA SỰ ĐOÀN KẾT

Không gian tại ranh giới giữa Đệ Tam Trọng Thiên và Đệ Tứ Trọng Thiên lúc này như một tấm gương khổng lồ bị đập vỡ, những mảnh vụn quy tắc lấp lánh sắc lẹm trôi nổi khắp nơi. Diệp Trần quỳ một chân giữa hư không, thanh đoản kiếm gãy nát cắm sâu vào một mảnh thiên thạch lơ lửng để giữ vững thân hình.

Dưới lớp da rách nát của hắn, những tiếng “răng rắc” trầm đục vang lên liên hồi. Đó là âm thanh của Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt đang tự phục hồi. Mỗi lần gãy đi là một lần tái tạo mạnh mẽ hơn, nhưng cái giá phải trả là nỗi đau xé rách linh hồn. Từng sợi tủy đen nhánh như hắc long quấn quýt lấy những mảnh xương vỡ, cưỡng ép chúng nối lại, đúc thành một bộ khung cứng cáp vượt xa kim cương. Mồ hôi trộn lẫn máu tuôn ra như suối, đôi mắt Diệp Trần đỏ ngầu, hơi thở nồng nặc mùi hỏa tinh.

“Tiểu tử, cố nhịn một chút! Cửa ải này mà qua được, nhục thân của ngươi sẽ chân chính chạm đến ngưỡng cửa của Trung Tam Thiên!” Lão Quy lơ lửng bên cạnh, vẻ mặt hiếm khi trở nên nghiêm túc. Lão vẫy tay, tung ra hàng vạn đạo phù văn xanh biếc để che giấu khí tức của Diệp Trần, nhưng đôi mắt lão vẫn lo lắng nhìn về phía vết nứt không gian đang mở rộng phía trên cao.

Tại đó, hàng vạn luồng hào quang vàng kim đang hội tụ. Quân đoàn Chấp Pháp của Đệ Tứ Trọng Thiên đã đến. Không giống như toán quân tiên phong của Ma Tuấn, đây là những binh đoàn thực thụ, mặc tiên giáp chỉnh tề, khí thế hùng hậu khiến hư không cũng phải vặn vẹo.

“Kẻ nghịch mệnh phải chết!”

Một giọng nói âm vang như sấm truyền xuống từ tầng không xanh thẳm. Một vị Thống soái mặc kim giáp, tay cầm trường thương rực lửa dẫn đầu mười vạn tiên binh đạp mây mà tới. Ánh sáng từ tiên giáp của bọn chúng chói lòa, rọi xuống vùng đất hỗn loạn này, khiến những tu sĩ ở tầng dưới cảm thấy như thiên phạt đang giáng thế.

“Chết tiệt, chúng đến nhanh quá!” Sở Cuồng nghiến răng, đứng chắn trước mặt Diệp Trần. Hắn nắm chặt nắm đấm, những khối cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng, nhưng trong thâm tâm hắn hiểu rõ, một mình hắn không thể nào ngăn cản được đạo quân chính quy từ tầng trên tràn xuống.

Diệp Trần lúc này đang ở thời khắc mấu chốt của việc hoán cốt, một ngón tay cũng khó lòng cử động. Hắn khàn giọng nói qua kẽ răng: “Sở huynh… đưa mọi người… rời đi…”

“Nói nhảm!” Sở Cuồng gầm lên, đôi mắt vốn đã hoang dã nay càng thêm điên cuồng. “Diệp huynh, ngươi đã vì chúng ta mà giết thẳng từ Thanh Vân Trấn lên đến đây. Hôm nay, nếu ta bỏ mặc ngươi, ta có khác gì đám ngụy quân tử ở Thượng Tam Thiên?”

Sở Cuồng đột ngột quay đầu lại phía sau, nơi có hàng ngàn chiếc chiến thuyền thô sơ đang ẩn nấp trong sương mù linh khí. Đó là những người đã đi theo bọn họ từ Đệ Nhất và Đệ Nhị Trọng Thiên — những tu sĩ Phàm Cốt bị ruồng bỏ, những thợ rèn bị coi là hạ đẳng, những tán tu nghèo khổ không có tài nguyên.

“Anh em phàm nhân! Nghe ta nói!” Giọng của Sở Cuồng vang vọng khắp vùng chiến trường. “Nhìn lên phía trên xem! Đó là những kẻ tự xưng là Thần, là Tiên! Chúng coi chúng ta như sâu bọ, như cỏ rác dưới chân! Chúng muốn giết người huynh đệ duy nhất đã đứng lên đòi lại công đạo cho chúng ta! Các ngươi nói xem, chúng ta nên làm gì?”

Cả vạn tu sĩ phàm trần im lặng trong giây lát. Nỗi sợ hãi đối với uy nghiêm của Thiên Đạo đã thâm căn cố đế trong máu tủy họ hàng vạn năm. Nhưng khi nhìn thấy bóng lưng đẫm máu của Diệp Trần — kẻ đã một bước đạp nát uy quyền của Ma Tuấn, ngọn lửa uất ức trong lòng họ bỗng chốc bùng cháy.

“Giết! Giết! Giết!”

Tiếng gầm thét đồng thanh nổ ra, rung chuyển cả mây trời.

“Tốt lắm!” Sở Cuồng vung tay chỉ về phía trước. “Mở tất cả khoang thuyền! Đưa ‘Phàm Nhân Nghịch Thiên Pháo’ ra đây!”

Từ những chiếc thuyền thô sơ, hàng trăm khẩu đại pháo đen ngòm, to lớn một cách kỳ lạ được đẩy ra ngoài. Đây không phải là pháp bảo thượng hạng của các tông môn, mà là kết quả nghiên cứu của lão Quy và những người thợ rèn phàm trần trong suốt hành trình. Bọn chúng không dùng linh lực thuần túy để kích hoạt, mà dùng linh thạch cấp thấp bị nén lại đến cực hạn thông qua các bánh răng cơ khí phối hợp với trận pháp đặc thù.

Vị Kim Giáp thống soái phía trên nhìn xuống, khóe miệng lộ ra vẻ khinh bỉ tột cùng: “Một lũ kiến hôi cầm lấy mấy đống sắt vụn mà muốn đối đầu với Tiên binh? Đúng là nực cười. Các chiến sĩ, giết sạch không chừa một tên, lấy đầu của kẻ mang Phàm Cốt về lĩnh thưởng!”

“Giết!”

Mười vạn tiên binh vung vũ khí, hóa thành những vệt sáng lao xuống như một cơn mưa sao băng rực rỡ, mang theo ý chí hủy diệt.

“Chỉnh sửa góc độ! Mục tiêu mười hai giờ hướng lên!” Sở Cuồng gào lớn, bàn tay hắn đập mạnh vào nút kích hoạt của khẩu đại pháo dẫn đầu. “Bắn cho ta!”

*Uỳnh!!!*

Mặt không gian như bị xé toạc. Trăm khẩu đại pháo đồng loạt khai hỏa. Không phải là những tia chớp tiên pháp hoa mỹ, mà là những quả cầu năng lượng màu xám đặc quánh, chứa đựng sự hỗn loạn và sức nổ kinh hoàng của linh thạch bị nén.

Những quả cầu ấy bay xuyên qua hư không, va chạm trực tiếp với hàng ngũ tiên binh đang lao xuống.

*Bùm! Bùm! Bùm!*

Tiếng nổ liên hoàn vang lên át cả tiếng la sát. Những vị tiên binh vốn dĩ kiêu ngạo, sở hữu tiên thể cường hãn, đột nhiên nhận ra những quả cầu năng lượng “rẻ tiền” kia có sức công phá không thể tin nổi. Khi nổ tung, chúng giải phóng những mảnh sắt vụn được tẩm chất độc ăn mòn linh khí, trực tiếp xuyên phá tiên giáp, đâm sâu vào kinh mạch của bọn chúng.

“A!!! Đây là cái gì? Tại sao linh lực của ta không thể hồi phục?”

“Tiểu nhân! Đám phàm nhân này dùng ám khí!”

Đám tiên binh hỗn loạn. Hàng ngũ chỉnh tề bị xé nát chỉ sau một lượt bắn. Những cái xác mặc tiên giáp vỡ vụn rơi xuống như rụng lá.

Sở Cuồng cười lớn, nụ cười của một kẻ điên loạn: “Tiên nhân cái gì chứ? Trúng đạn cũng biết kêu đau sao? Anh em, nạp thêm linh thạch! Đừng để bọn chúng thở dốc!”

Lúc này, trên một chiếc chiến thuyền lớn, hàng trăm tu sĩ phàm trần đang hối hả chuyển những thùng linh thạch cấp thấp vào bệ phóng. Họ không có tu vi cao cường, không thể bay lên để giao chiến, nhưng đôi tay họ vững chãi, ánh mắt họ tràn đầy ý chí chiến đấu. Họ hiểu rằng, mỗi một quả pháo được bắn đi là một hy vọng sống sót cho Diệp Trần, là một cái tát vào mặt những kẻ bề trên đã áp bức họ suốt đời.

“Hỗ trợ vị thủ lĩnh mang Phàm Cốt!” Một lão già tóc bạc trắng, một tay bị phế, vẫn dùng tay còn lại đẩy cần gạt pháo. “Chết thì có gì đáng sợ? Được một lần bắn rơi tiên nhân, lão phu dù có chết cũng hả lòng!”

Sự phối hợp nhịp nhàng giữa sự dẫn dắt của Sở Cuồng và tinh thần quả cảm của quân đoàn phàm nhân đã tạo nên một bức tường hỏa lực không thể xuyên thủng.

Vị Kim Giáp thống soái nhìn cảnh tượng cấp dưới của mình bị bắn tan tác, sắc mặt từ khinh bỉ chuyển sang xanh mét, rồi giận dữ đến cực điểm. Hắn gầm lên, vung trường thương rực lửa tạo thành một vòng xoáy mặt trời: “Lũ giun dế! Chết đi cho ta!”

Hắn lao xuống như một ngôi sao chổi, sức mạnh Hóa Thần đỉnh phong khóa chặt lấy khu vực đặt pháo. Một thương này nếu đâm trúng, cả vạn phàm nhân bên dưới sẽ tan thành tro bụi trong nháy mắt.

“Không cho phép ngươi… chạm vào bọn họ!”

Một giọng nói lạnh lùng, trầm khàn như vọng ra từ địa ngục vang lên ngay bên dưới mũi thương của vị thống soái.

*Keng!*

Một bàn tay đen nhánh, gầy guộc nhưng gân xanh nổi lên như những con rồng nhỏ, trực tiếp nắm lấy mũi trường thương rực lửa. Sức nóng đủ sức nung chảy vàng ròng không thể gây ra một chút tổn thương nào cho bàn tay ấy.

Diệp Trần đã đứng dậy.

Hắn đứng đó, lồng ngực trần trụi lộ ra những đường rãnh màu đen của Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt sau khi hoàn thành đúc lại. Khí thế từ người hắn bùng phát, không phải là linh khí tinh khiết, mà là một loại sức mạnh hồng hoang, bạo liệt, thách thức mọi quy luật.

“Ngươi… ngươi làm sao có thể nhanh như vậy đã hồi phục?” Kim Giáp thống soái kinh hãi, hắn cố rút trường thương ra nhưng nó như bị đóng đinh vào không gian.

Diệp Trần ngước mắt lên, đôi đồng tử sâu thẳm nhìn thấu qua lớp kim giáp: “Vì đằng sau ta không chỉ có vận mệnh của chính mình, mà còn có niềm tin của hàng vạn con người bị các ngươi coi là rác rưởi. Ngươi… không xứng cầm thương.”

*Rắc!*

Diệp Trần vận lực bóp mạnh, thanh trường thương cấp bậc Tiên Khí trung phẩm vỡ vụn trước mặt sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người.

“Nhất Bộ — Phá Quy Tắc!”

Diệp Trần bước một bước. Một vòng sóng xung kích màu đen lan tỏa từ chân hắn, đóng băng toàn bộ hành động của Kim Giáp thống soái. Tiếp theo, hắn tung ra một quyền. Cú đấm này không hề có kỹ xảo, chỉ có sức mạnh thuần túy của nhục thân sau khi nghịch thiên cải mệnh.

*Bùng!*

Một lỗ hổng lớn xuyên thấu qua lồng ngực của vị Thống soái. Hắn chưa kịp hét lên một tiếng, linh hồn đã bị hắc khí từ Nghịch Thiên Cốt nuốt chửng hoàn toàn.

Xác của Kim Giáp thống soái rơi tự do từ trên cao xuống. Cả chiến trường đột nhiên tĩnh lặng lạ thường. Mười vạn tiên binh còn sót lại run rẩy, khí thế hào hùng ban nãy biến sạch sành sanh, chỉ còn lại sự sợ hãi tột độ khi nhìn thấy một phàm nhân sát thần vừa thức tỉnh.

Diệp Trần đứng giữa hư không, quay đầu lại nhìn về phía quân đoàn phàm nhân. Hắn giơ nắm đấm đẫm máu lên trời, trầm giọng hô:

“Phàm nhân, vĩnh bất vi nô (mãi mãi không làm nô lệ)!”

“PHÀM NHÂN VĨNH BẤT VI NÔ!”

Tiếng hô vang dậy như sóng thần, chấn động tận thấu Đệ Tứ Trọng Thiên. Sự đoàn kết của những kẻ yếu nhất đã tạo nên một phép màu chưa từng có trong lịch sử tu tiên. Lúc này, Giới Bích phía trước bỗng nứt ra một con đường thênh thang, đón chào những kẻ vừa tự tay viết lại định mệnh của chính mình.

Hành trình tiến về Đệ Cửu Trọng Thiên mới thực sự bắt đầu từ đây — không phải bằng con đường cô độc, mà là sự dẫn dắt của một vương giả và sự hậu thuẫn của vạn vạn linh hồn bất khuất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8